📖 CHƯƠNG 7
Chương 7:
giám đốc Lục? TrợCô lýkhông nhìnsao tôi,chứ mặtạ?" mày kinh ngạc: "Tổng, tổng
sao.”Tôi lập tức trở lại bình thường, xua tay: "Không
ngườinấu yêubữa tôitối." Dừngbảo lạitôi mộtvề chút,nhà tôiăn lạicơm, bổanh sung:ấy "Chỉtự làtay
chủ Tống ạ?"Trợ lý "ồ" một tiếng, rồi nhỏ giọng: "Là cậu
Đương nhiên là không phải!!
lịch lùng:hai cầu vòng "Không,đứa!" hôn, quanh là kết Tôithế người hôn, gàogiới yêu bước théthưởng thật vào trongtuần sự cuộc lòng,trăng của sống nhưngmật tôi, hôn bềvà người nhân, ngoàiba mà đi vẫnnăm tôi du lạnhsinh sắp
Trợ lý càng ngơ ngác hơn: "Ừm... vâng ạ..."
Ôi, loài người ngu ngơ khờ dại!
xìmừng." lớn vào Tôinhóm lấychung điệncủa thoạicông ra,ty: gửi"Mời thẳngmọi támngười baoăn lìkẹo
"Còn nữa."
này nheo thật trong mắt: sự công "Cậu của Tôity chịu tôi lạicòn trách cho gửicó nhiệm nhân riêngngười giải viên, chonhắc thích tôi trợđến rõ không lýTống ràng hy mộtMinh chuyện vọng bao,Xuyên." người sau khẽ yêu
định ạ! Chỉ Trợlà lýngười ômyêu điệnthật thoạisự gậtcủa đầucô lialà...?" lịa: "Nhất
mộttôi." lính cứu Tôihỏa, cười:anh "Anhấy ấylà tênmột làngười Tưởngrất Bạcgiỏi, Chu,rất làyêu
Tôi phóng như bay về nhà.
nhìnxúc ngôiđộng biệtkhi Xe thự trở dừng quen về hẳn thuộc, quê trong trong hương. sân,thoáng tôichốc mởlại cửacó xuốngcảm xe,giác
Có thật không?
Cứ như là đang nằm mơ vậy.
là cửa đeo nghe lớn tạp thấy của dề Ởtiếng biệt thò hànhxe thự đầu langrồi mở ra, vọngmà, ra nhìn đếnsao từ tôi âmkhông bên cười: thanh,vào?" trong, "Anh giây Tưởng đã tiếp Bạc nói theo, Chu
hốc mắt nóng Tôilên. và anh đối mặt nhau, một lúc lâu sau,
ngấm,vậy? anhKhông vộikhỏe Nụ vàng hay cười chạy là trên ra: bị mặt "Sao ấm Tưởng thế? ức Bạc Sao gì Chu mắt à?" độtlại nhiênđỏ tắthoe
nhưngchuyện lạirất khôngghê Tôi kìm gớm!" ômđược lấynước cổmắt: anh,"Hôm rõnay, ràngem làđã chuyệnlàm vui,một
dịucó dàng:thể "Vilàm Tưởng Vi được Bạc luôn những Chu là chuyện ôm một ghê tôi người gớm." vàorất nhà,xuất giọngsắc, nóiđương rấtnhiên
dỗ trẻ con Tôivậy." nín khóc mỉm cười: "Sao anh lại nói như
thật nhẹ nhàng: Tưởng"Anh Bạckhông Chucoi lauem nướclà mắttrẻ chocon." tôi, động tác
"Anh coi em là bảo bối."
mộtthế?" hũ mật, Hơivừa thởngọt tôivừa ngưngnồng: lại,"Hôm trongnay lòngsao nhưlại lậtkhéo đổnói
cũngvui." coi như Tưởngđã Bạclàm Chumột cóviệc, chútchắc ngạilà ngùngcó cườithể cười:làm "Anhem
chỉ ngày,vui chuyện cần khôngrồi." đến anh quá nấu Giọngxuất sôi cơm điệuhiện nổi, cho củatrước phấn tôi, anhmặt khích, bèn khôngem, tôi gật kháclà cứ đầu mấycó ngỡ theo: sothể anh "Đương vớilàm nói nhiên, thườngem đến
hỏi tôi: "Vi TưởngVi Bạcđã Chulàm cườigì?" càng thêm ngại ngùng, rồi lại
À đúng rồi, suýt nữa thì quên báo tin vui.
Xuyêncòn đãchồng ký:sắp Tôi "Hôn cưới vội ước nữa!" vàngđã lấyhủy, ratừ tàinay liệuvề màsau Tốngem Minhkhông
sờcó củaTưởng TưởngBạc Nói Bạc Chu rồi Chu là tôi một bạn lại cái: trai gần, "Từ thôi." hônnay lênvề khuônsau, mặtem sữngchỉ
sẽ chính thức "Chỉtrở làthành khôngchồng biếtcủa anhem Tưởngnhỉ?" đây định khi nào
cóBạc thểChu. nghe Trongthấy phòngtiếng thậttim yênđập tĩnh,thình yênthịch tĩnhtrong đếnlồng mứcngực tôiTưởng
đivừa vềvội, phíasuýt Vài cửa nữa giây ra thì sau, vào tự Tưởng lấy vấp Bạc áo ngã. Chukhoác, độtbước nhiênchân bậtvừa dậynhanh
đừng có hấp Tôitấp khôngnhư nhịnvậy, đượccó màchuyện bậtgì..." cười: "Anh chậm thôi,
Lời nói đột ngột dừng lại.
xinh đẹp trong Ánhtay mắtTưởng tôiBạc dừngChu. lại trên chiếc hộp nhẫn nhung
"Hôm nay anh cũng đã làm một việc."
tôi,tám ánhnăm mắtthời Tưởng ngước gian, Bạc lên cùng Chu nhìn tôi đi thẳng trùng tới, thắn phùng quỳ mà gặp một nồng lại: gốinhiệt, trướcvượt mặtqua
có được một "Anhdanh muốn,phận." tại nơi ở của cô gái anh yêu,
em không?""Lục Minh Vi, lần này, anh có thể đỡ lấy
Tưởng Bạc Chu Thậtđã rakhông támđỡ nămđược trướctôi. trên sân thượng lần đó,
nên màbảo anh cuối nóivệ, gầy cùng làgọi gò Nói là tôi bảo ốm là Tưởng không vệ yếu, không Bạc dám đến tôi đỡ Chu để đón sợ được lại anh tôi lại cũng chạy đỡ, xuống. làm khôngmột dù anh đúng,chuyến sao gãy chínhđến lúc xương, xácphòng đó
được, chắc Tưởng LúcBạc đóChu tôicũng cứrất nghĩvui. có thể cứu tôi xuống
trạngkhá lúccanh đócánh Nhưng không trong bây đủ lòng. giờđể xemđỡ ra,lấy anhtôi, đốidường vớinhư việcvẫn thểcòn
đợi câu trả Trướclời mặt,của Tưởngtôi. Bạc Chu vẫn đang thấp thỏm chờ
cười.Tôi nhìn vào mắt anh, hồi lâu, rồi từ từ
thânngời hìnhnhư vạmnăm Tưởng vỡ, nào. Bạcrắn Churỏi, khôngánh hềsáng thaytrong đổimắt chútanh nào,vẫn ngoàirạng
Tôi bỗng nhiên nhớ lại lần đầu tiên gặp anh.
hẻm,chửi kẻanh bắtlà Một nạt mọt người xé sách, gầy sách ẻo gò, của lả. nhỏanh, bégiật bịquần chặnáo trongcủa conanh,
chuyệnlên. của người Thậtkhác, ranhưng lúcTưởng đóBạc tôiChu vốnlại khôngđột địnhnhiên xenngẩng vàođầu
rỡ.Khoảnh khắc đó, ánh sáng trong mắt anh quá rực
Trong sáng, kiên cường, không một chút lùi bước.
giống như một Rõcon ràngbáo làcon mộthung ngườihãn gầykhông yếuchịu nhưcúi vậy,đầu. lại
Giúp cậu ấy vậy, tôi nghĩ.
trước khó khăn.Tôi không muốn thấy người kiên cường phải cúi đầu
