Menu

📖 CHƯƠNG 9

~7 phút đọc1.395 từ7/20 chương

Cố Cảnh Sâm đứng trong văn phòng lãnh đạo.

"Cảnh Sâm này, mấy hôm nay cậu bận đến mức chẳng thấy bóng dáng đâu, tự mình xem đi."

"Theo lý mà nói, chuyện đời tư cá nhân của các cậu tôi không nên can thiệp. Nhưng dù sao cậu cũng là một Đoàn trưởng, có đôi khi qua lại với các đồng chí nữ cũng phải chú ý ảnh hưởng một chút."

Nhìn tờ đơn xin ly hôn mà cấp trên đưa tới, Cố Cảnh Sâm mới ý thức được rằng, Lâm Duyệt Hi hoàn toàn nghiêm túc.

Cô không chỉ dọn sạch đồ đạc của mình đi, mà còn giấu anh nộp đơn xin ly hôn lên cấp trên.

Cô thực sự quyết tâm muốn ly hôn với anh.

Cố Cảnh Sâm đi lính bao năm, từng gặp qua biết bao tình huống gai góc, hiểm nghèo.

Nhưng chưa bao giờ anh cảm thấy hoảng loạn như lúc này.

Lòng dạ rối bời như tơ vò.

Khi kết hôn, hai người từng thề hẹn với nhau, cuộc hôn nhân này trừ khi một trong hai người chết đi, chứ không bao giờ có chuyện ly hôn.

Anh chưa từng nghĩ đến việc sẽ ly hôn với Lâm Duyệt Hi.

Rời khỏi văn phòng lãnh đạo, Cố Cảnh Sâm đi thẳng về nhà.

Công việc của cả anh và Lâm Duyệt Hi đều bận rộn, chuyện không chạm mặt nhau là bình thường.

Trước đây cũng có rất nhiều lần anh về nhà mà không có ai.

Nhưng lúc này, ngồi một mình trong căn phòng trống huơ trống hoác, anh bỗng cảm thấy không khí lạnh lẽo đến rợn người.

Cố Cảnh Sâm cầm tờ đơn ly hôn, thẫn thờ xuất thần.

Anh không kìm được mà nhớ lại những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian gần đây.

Lúc này anh mới phát hiện, thật ra chuyện Lâm Duyệt Hi rời đi không phải là sự bốc đồng nhất thời.

Từ một tuần trước, cô đã có biểu hiện khác lạ.

Lâm Duyệt Hi trước kia suốt ngày vùi đầu vào án từ, có khi vì một vụ án mà thức đến tận canh ba nửa đêm.

Nhưng bắt đầu từ một tuần trước, ngày nào cô cũng nghỉ ngơi rất sớm, thậm chí còn sớm hơn cả giờ anh về nhà.

Hơn nữa, một người chưa bao giờ nghỉ phép như cô, bỗng dưng lại xin nghỉ phép dài hạn.

Chưa nói đến chuyện khác, nhưng Cố Cảnh Sâm dám khẳng định một điều.

Lâm Duyệt Hi rất yêu nghề, dù có xảy ra chuyện gì đi nữa, trở thành một cảnh sát tốt luôn là lý tưởng cả đời của cô.

Cho dù có muốn ly hôn với anh, cô cũng không thể nào từ bỏ công việc cảnh sát này được.

Nghĩ đến đây, Cố Cảnh Sâm đứng phắt dậy, đi thẳng đến đồn cảnh sát.

Hai mươi phút sau.

"Đoàn trưởng Cố, anh có việc gì không?" Thấy Cố Cảnh Sâm, một viên cảnh sát chủ động hỏi.

"Tôi tìm Lâm Duyệt Hi."

"Anh tìm cảnh sát Lâm á? Cô ấy điều chuyển công tác về Dung Thành rồi, anh không biết sao?"

Người trong đồn cảnh sát có chút ngạc nhiên. Sắc mặt Cố Cảnh Sâm càng lúc càng khó coi, anh không nói thêm lời nào, quay người bỏ đi.

"Đoàn trưởng!"

Cố Cảnh Sâm cắm cúi đi về phía trước, mặt đen sì như ai nợ tiền.

Vừa khéo lúc này Chu Thành cũng từ bệnh viện đi ra. Có điều anh ta đã biết chuyện Khương Mộ Ngưng kết hôn nên sắc mặt cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

"Đoàn trưởng, sao cậu lại đi từ đồn cảnh sát ra thế? Đi tìm cảnh sát Lâm à?"

Tâm trạng Cố Cảnh Sâm vốn đang tệ, giờ không khí xung quanh càng thêm bức bối.

"Cô ấy đi rồi."

"Đi? Cảnh sát Lâm làm việc ở đây, cô ấy đi đâu được?" Chu Thành ngó nhìn đồn cảnh sát sau lưng.

Cố Cảnh Sâm khựng lại, giọng khàn đặc:

"Cô ấy muốn ly hôn với tôi, đã về Dung Thành rồi."

"Ly hôn?" Chu Thành lặp lại hai từ này: "Cảnh sát Lâm muốn ly hôn thật sao?"

Cố Cảnh Sâm bỗng quay sang nhìn chằm chằm Chu Thành: "Cô ấy là chị dâu cậu đấy."

Chu Thành chột dạ cúi đầu: "Cảnh Sâm, tôi cứ tưởng cậu vẫn còn thích Khương Mộ Ngưng, với lại cậu và cảnh sát Lâm trông cũng chẳng mặn mà tình cảm gì."

"Nên hôm đó, tôi có nói với cô ấy vài câu."

"Cậu nói cái gì với cô ấy?"

Chu Thành không dám nhìn thẳng vào mắt Cố Cảnh Sâm: "Tôi nghĩ đằng nào trước kia cậu cũng từng yêu đương với Khương Mộ Ngưng, hai người ở bên nhau rất xứng đôi."

"Hơn nữa, cảnh sát Lâm cứ như đàn ông ấy, tính tình lại trầm như hũ nút. Người có tính cách ôn hòa, dịu dàng như Mộ Ngưng mới hợp với cậu. Quan trọng nhất là cậu thích cô ấy."

"Nên tôi mới khuyên cảnh sát Lâm... ly hôn với cậu..."

Càng về sau, giọng Chu Thành càng lí nhí.

Đến hôm nay anh ta mới biết Khương Mộ Ngưng hóa ra đã có chồng, lại còn là bỏ trốn khỏi nhà.

Nếu biết sớm thì đánh chết anh ta cũng không nói những lời đó...

Bàn tay buông thõng bên hông Cố Cảnh Sâm siết chặt thành nắm đấm. Anh phải cố kìm nén cơn xung động muốn đánh người, gằn từng chữ: "Ai cho cậu nói với cô ấy những lời đó?"

"Ai cho cậu cái tư cách ấy hả?"

Chu Thành im thin thít không dám ho he. Từ lúc biết chuyện Khương Mộ Ngưng đã kết hôn, anh ta cứ như quả cà tím bị sương muối, ỉu xìu.

"Xin lỗi, là tôi không nên nói năng linh tinh."

"Nhưng cậu đối xử với Mộ Ngưng tốt như thế, ai nhìn vào mà chẳng tưởng cậu còn tình cảm với cô ấy..."

"Đủ rồi! Cút về huấn luyện ngay!"

Cố Cảnh Sâm nén cơn giận, quát khẽ.

Chu Thành liếc nhìn sắc mặt anh, không dám nói thêm nửa lời, lập tức quay đầu chạy biến.

Cố Cảnh Sâm day day ấn đường, dùng tốc độ nhanh nhất quay trở về quân khu.

Ít nhất bây giờ anh đã biết Lâm Duyệt Hi về Dung Thành.

Biết cô ở đâu, mọi chuyện sẽ dễ giải quyết hơn nhiều.

Cố Cảnh Sâm vốn định xin lãnh đạo nghỉ phép thêm vài ngày, nhưng đột nhiên lại nhận được thông báo có nhiệm vụ, phải tiến hành diễn tập quân sự khẩn cấp.

Cực chẳng đã, anh đành phải nén lại khao khát muốn gặp Lâm Duyệt Hi ngay lập tức.

Anh tự cho rằng mình rất hiểu Lâm Duyệt Hi.

Dù sao hai người kết hôn lâu như vậy, gần như chưa bao giờ xảy ra mâu thuẫn gì.

Lần này, chắc cũng chỉ là hiểu lầm nho nhỏ mà thôi.

Là do anh không kiểm soát được cảm xúc, lỡ nóng giận với cô.

Cố Cảnh Sâm tin rằng cô là người hiểu lý lẽ, chỉ cần anh kiên nhẫn giao tiếp, nhất định có thể giải thích rõ ràng với cô.

Đợi đợt diễn tập quân sự này kết thúc, anh sẽ đến Dung Thành tìm cô.

Dung Thành, cửa sau một tiệm tạp hóa.

Lâm Duyệt Hi nấp cạnh thùng rác sau cánh cửa, nghe thấy động tĩnh liền lập tức lao ra: "Đứng im, cảnh sát đây!"

Cô chộp lấy cổ tay tên trộm, định quật ngã hắn xuống đất.

Nhưng không ngờ tên trộm này là kẻ có nghề, thân thủ khá linh hoạt.

Hắn tung một cú cùi chỏ, Lâm Duyệt Hi nghiêng người né tránh. Chỉ trong tích tắc, tên trộm đã vùng ra thoát được.

Nhân lúc cô không chú ý, hắn vắt chân lên cổ bỏ chạy.

Nhưng chưa chạy được mấy bước, tên trộm đã phải lùi lại từng bước một.

Ngay trước mặt hắn, một người đàn ông vóc dáng vạm vỡ, gương mặt lạnh lùng đang chĩa dùi cui cảnh sát vào mặt hắn: "Còn định chạy nữa không?"

HomeTrước
Sau