Menu

📖 CHƯƠNG 2

~5 phút đọc1.098 từ2/11 chương

Chọn nam nhân cũng vậy, vừa ra tay đã chọn ngay được hạng. . . cực phẩm thế này. Ta thậm chí còn cảm thấy, sau khi nàng ấy thành thân, vị Cố Thế tử nghe đồn bị hủy dung đứt tay kia, e là khó mà khiến nàng ấy thỏa mãn được.

Lúc chuẩn bị đi, ta vỗ vỗ vào gò má đẫm mồ hôi của Cố Tam Lang, chân thành khen ngợi: "Tam Lang giỏi lắm."

Hơi thở hắn vẫn chưa bình ổn, giọng khàn khàn hỏi: "Ngươi rốt cuộc là ai, dám đối xử với ta như thế. . ."

Ồ, vẫn còn đang nhập vai cơ à?

Ta nhéo nhéo ngực hắn: "Tam Lang, ta là Nhai Nhi của ngươi mà. Thấy thân thể ngươi tốt thế này. . . tối nay tiếp tục nhé?"

Thứ lỗi cho ta. Lần đầu nếm mùi vị, thực sự không biết thế nào là đủ. Dứt khoát không đi nữa. Dù sao hắn cũng chẳng một mảnh vải che thân, ta cúi xuống lại là một trận tự mình hưởng thụ sảng khoái đẫm đìa.

Suốt nửa tháng liền, ta không cho hắn mặc quần áo. Đằng nào hắn cũng không nhìn thấy, mặc hay không có khác gì nhau?

Trong viện này cũng chỉ có ta thôi.

Cố Tam Lang cứ luôn mắng ta là to gan lớn mật, nhưng cứ lên giường là hắn thường còn vội vàng hơn cả ta.

Nói thế nào nhỉ, cơ thể bọn ta quả thực càng ngày càng hòa hợp. Nhưng cũng chỉ dừng lại ở cơ thể thôi.

Tiểu thư từng nhắc qua, hắn vì gia đình trọng nữ khinh nam nên bị đuổi ra khỏi nhà. Giữa đường lại gặp cướp, tiền bạc mất sạch, đôi mắt bị đá-nh mù. Lòng ta không khỏi thấy xót xa, một người mù sống sót đã không dễ dàng, huống hồ lại là một người mù có nhan sắc hơn người. May mà tiểu thư đã sắm nhà cửa, cửa tiệm cho hắn, với tư cách là một tên ngoại thất, hắn vớ được thế này là quá đủ rồi.

Tin từ kinh thành tới, tiểu thư hỏi ta tiến triển thế nào:

"Tiểu Sương, tên vị hôn phu xấu xí của ta về kinh rồi, cha cứ ép ta cùng hắn ta đi dạo hồ xem mặt. Ta sợ ta lỡ tay đẩy hắn ta xuống. . . À này, mưu sát phu quân thì bị xử mấy năm tù ấy nhỉ?"

Ta cầm bút hồi đáp: "Tiểu thư đừng gấp, tiến độ rất tốt. Ngàn vạn lần phải nhẫn nại, đợi ta về kinh rồi mới động thủ. Ta từng giế-t lợn rồi, có kinh nghiệm."

Cố Tam Lang bỗng nhiên hỏi ta tên thật là gì.

Hắn bắt đầu nghi ngờ Phó Nhai là biệt danh rồi sao?

Chuyện này ta nào có thể nói được, chỉ đành dỗ dành hắn: "Phó Nhai chính là tên thật của ta mà. Nếu Tam Lang không thích gọi, thì gọi ta là Tiểu Tô Lê, Tiểu Điềm Bao, Tiểu Nãi Phù cũng được. . ."

Khóe miệng Cố Tam Lang giật giật.

Hoa đào trong viện nở rồi, ta dắt hắn ra dưới gốc cây, bẻ một cành đào hồng cài lên tóc hắn. Mỹ nhân cài hoa, nhìn mà lòng ta lại ngứa ngáy, dứt khoát kéo người vào trong phòng.

Hắn lại bắt đầu tỏ vẻ đoan chính, khước từ bảo không được.

Ta đưa tay bịt miệng hắn: "Tam Lang, nhà ta có chuyện, mấy ngày nữa phải về rồi. Đến lúc đó nhớ chàng đến đau lòng thì biết làm sao? Hay là. . . chàng cứ để ta ăn no một bữa trước đi."

Động tác của hắn khựng lại: "Có chuyện gì thế?"

Ta kéo tay hắn đặt lên ngực mình: "Chàng xoa xoa giúp ta trước đi, ta tức đến đau cả chỗ này đây. Tỷ tỷ ta bị ép gả cho một tên xấu xí bị hủy dung, chàng bảo một người như hoa như ngọc như tỷ ấy, sao có thể nhảy vào hố lửa đó được?"

Đầu ngón tay hắn hơi cứng lại, nhưng vẫn nhẹ nhàng xoa bóp.

Ta cọ cọ: "Xoa cả hai tay đi."

Hắn im lặng một hồi: "Vậy. . . không gả có được không?"

"Cho nên tỷ tỷ ta định giế-t quách hắn ta cho rồi."

Ta thở dài: "Ta phải về khuyên nhủ chút ít."

Hắn bỗng hỏi: "Vậy nàng. . . còn quay lại không?"

Ta không đáp, chỉ ngửa đầu hôn lên cằm hắn:

"Đừng nói chuyện đó nữa. Tam Lang, ta đói rồi."

Ta kéo hắn, ăn từ lúc trời sáng đến tận lúc trời tối. Nhưng dạo gần đây hắn cứ bám lấy ta, hỏi khi nào thì đưa hắn đi gặp người nhà.

Nỗi lo của tiểu thư không phải là không có lý, làm ngoại thất thì nên yên phận thủ thường, sao lại dám mở miệng đòi danh phận cơ chứ?

Nhưng đây là Giang Nam, ta thầm nghĩ, cho hắn một danh phận cũng chẳng sao.

Thế là, ta dùng thân phận Phó Nhai cùng hắn bái đường.

Tiệc cưới diễn ra âm thầm, đến hàng xóm láng giềng cũng không hay biết. Chuyện kiểu trời biết đất biết, ta biết ngươi biết thế này, sau này nếu muốn quỵt nợ cũng dễ bề thoái thác.

Với cái tên Phó Nhai, ta đã ở bên hắn suốt nửa năm.

Thư của tiểu thư lại tới:

"Tiểu Sương, không giế-t nổi một tẹo nào luôn! Tên xấu xí đó cả ngày ru rú trong phủ như rùa rụt cổ vậy, ta mài đến mười con dao rồi! Nhìn cái đà này là phải gả thật rồi, ngươi mau đến đưa tiễn ta một đoạn đường đi. Đúng rồi, nếu ta có phải vào tù, nhớ mang cơm cho ta nhé, ta muốn ăn món sườn xào chua ngọt ngươi làm."

Trời đá-nh thật, số tiểu thư khổ quá mà.

Ta cầm lá thư, khóc thút thít.

Cố Tam Lang lần mò lau nước mắt cho ta: "Sao thế?"

Ta sụt sịt: "Tỷ tỷ ta. . . không cản được nữa rồi, phải gả thật rồi. Tỷ ấy định giế-t chồng, ta về gánh tội thay tỷ ấy. Tam Lang, nếu có duyên. . . có lẽ chúng ta còn gặp lại; nếu vô duyên, chàng hãy tìm một người tốt khác mà. . . gả, à không, mà cưới đi. Là ta đã phụ chàng."

HomeTrước
Sau