📖 CHƯƠNG 6
Ban đầu là ta định bỏ chạy đấy. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hòa thượng chạy được miếu không chạy được, lỡ như hắn giận cá chém thớt sang tiểu thư, hoặc là ngày nào đó lại bắt ta về, thì oan oan tương báo bao giờ mới dứt?
Chi bằng nhân lúc hắn bệnh, dùng lòng thiện lương lớn nhất của ta để hóa giải đoạn nghiệt duyên này.
Thế là, ta xắn tay áo lên, chuẩn bị hầu hạ vị Vương gia què chân này cho thật tốt.
Nhưng dù sao cũng chưa từng hầu hạ người què bao giờ, nghiệp vụ không được thuần thục cho lắm. Lúc lau người cho hắn, ta lau đặc biệt kỹ càng, lau tới lau lui, động tác tay liền chậm lại, nán lại ở một chỗ nào đó thêm vài bận.
Tống Hoành vẫn luôn nhắm mắt, lúc này yết hầu lăn động.
"Nàng . . đang làm gì thế?"
Ta cúi đầu, nhìn vào cái nơi đang hăng hái vẫy tay chào ta kia, theo bản năng đưa tay búng một cái.
"Vương gia! Tin tốt đây! Chỗ này của ngài có phản ứng rồi! Xem ra ngày ngài đứng dậy được hoàn toàn không còn xa nữa đâu!"
Tống Hoành mở mắt ra, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng.
"Ta què là từ đầu gối trở xuống!"
"Ồ. . ."
Ta bừng tỉnh đại ngộ, chớp chớp mắt, tầm mắt quét qua giữa thắt lưng và đôi chân cường tráng của hắn.
"Vậy. . . chẳng phải vẫn có thể quỳ bò sao? Nhắc đến chuyện quỳ bò. . ."
Tống Hoành: "Nàng-nói-lại-lần-nữa-xem?"
"Cầm thú!"
Ta rụt cổ lại, nhưng thấy dáng vẻ không động đậy nổi của hắn bây giờ, lá gan lại lớn thêm mấy phần. Ghé sát tai hắn, mang theo chút nụ cười xấu xa đầy mong chờ:
"Vương gia, Ngài đừng kích động mà. Ý ta là. . . chân tay ngài bây giờ không thuận tiện, nhưng lực ở eo xem chừng vẫn còn tốt chán."
"Có những chuyện, không nhất định cứ phải đứng hoặc nằm mới làm được đâu nha."
"Ví dụ như. . . quỳ bò, có khi lại có một hương vị riêng biệt thì sao?"
Hơi thở của Tống Hoành rõ ràng nặng nề hơn, hắn nhìn ta bằng ánh mắt như muốn nuốt tươi sống nuốt, nắm chặt lấy cổ tay ta.
"Vậy thì thử xem!"
Ta cả gan thử một phen, phát hiện ra. . . hế, quả thực là có hương vị riêng biệt thật.
Thật là hiếm lạ. Người mù nếm qua rồi, người bình thường nếm qua rồi, giờ đến cả người què cũng nếm qua luôn rồi. Cẩn thận so sánh lại, mỗi cái có một vẻ hay riêng, cái mùi vị của người què này. . . cũng đặc biệt lắm.
Ở Vương phủ được bấy nhiêu ngày, ta thực sự nhớ tiểu thư, bèn tìm lúc Tống Hoành đang ở thư phòng làm việc mà lén lút chuồn về Hầu phủ.
Tiểu thư thấy ta, ôm chầm lấy ta mà khóc rống lên.
"Tiểu Sương của ta ơi! Ta cứ tưởng ngươi bị tên sát thần đó hành hạ đến mức xương cốt không còn rồi chứ!"
Ta vỗ vỗ lưng nàng ấy trấn an: "Không sao không sao, tiểu thư, Vương gia hắn. . . bây giờ què rồi, chỉ có thể ngồi xe lăn, không còn hung dữ như trước nữa đâu."
Tiếng khóc của nàng ấy im bặt, đôi mắt đẫm lệ ngước lên, ánh mắt bỗng sáng rỡ, mang theo mười hai vạn phần hiếu kỳ.
"Què rồi sao? Vậy. . . mùi vị thế nào?"
Ta gãi gãi đầu, thành thật trả lời: "Cũng. . . không tệ."
Tiểu thư nắm lấy tay ta, ánh mắt rực cháy.
"Có thuốc không? Cái đơn thuốc đó. . . có thể lấy về được không? Ta cũng muốn thử. . . mùi vị của người què."
Đúng là chủ nào tớ nấy mà, cái khẩu vị này y hệt nhau.
Ta tiếc nuối lắc đầu: "Không có thuốc. Cũng không biết là vị Bồ Tát sống hành thiện tích đức nào đã ra tay nữa, ta có hỏi qua, chính Vương gia cũng không tra ra được."
Nàng ấy nghe vậy, tiếc nuối thở dài một tiếng. Hai chủ tớ bọn ta lại ôm đầu khóc một trận nữa, lần này là vì vị thuốc què thần bí và vĩ đại kia.
Đang khóc hăng say, ngoài cửa có tiếng ồn ào. Cố Thế tử được người ta dìu về, khóe mắt khóe miệng đều thêm vết bầm mới, mắt nhắm nghiền, lại còn bất tỉnh nhân sự.
Tiểu thư vội vàng tiến lên: "Cái này. . . cái này lại bị ai đá-nh nữa rồi?!"
Nàng ấy ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đứng bên cạnh thì ngẩn ra.
"Biểu ca? Sao huynh lại về rồi?"
Tiêu Ly đặt Cố Thế tử xuống cẩn thận, mày mắt mang theo ý cười: "Không đi nữa. Ở trong kinh đã mua cửa tiệm, mở một chi nhánh."
Hắn ta hơi cúi người, nhấn mạnh vào nhân trung của Cố Thế tử.
"Tình cờ gặp được Cố huynh, nên tiện đường đưa huynh ấy về luôn."
Mí mắt Cố Thế tử động đậy, từ từ tỉnh lại.
Ánh mắt hắn ta mơ màng quét qua một vòng, dừng lại trên mặt ta, thần sắc khựng lại, ngay sau đó nhào vào lòng tiểu thư, tiếng khóc vang trời:
"Tên Tiêu Dao Vương trời đá-nh! Cứ khăng khăng bảo nàng bắt cóc người của hắn, tính đi tính lại cuối cùng thành tội của ta! Hắn thế mà. . . thế mà lại đá-nh ta một trận nữa!"
Ta kinh ngạc: "Nhưng không phải hắn què rồi sao? Ngồi xe lăn thì đá-nh người kiểu gì?"
Cố Thế tử nghiến răng nghiến lợi: "Người què. . . cũng có thể ngồi trên xe lăn đá-nh người được. Ta đang tiếp khách ở tửu lâu, hắn bảo Phó Nhai vác cả người lẫn xe lăn lên. . . đè ta ra đá-nh đấy."
Tiêu Ly chuyển ánh mắt sang ta, mang theo sự dò hỏi: "Tiểu Sương và Vương gia chuyện này là. . ."
Ta rụt cổ lại: "Cái đó. . . ta đang trả nợ."
Thần sắc hắn ta giãn ra, từ trong ống tay áo lấy ra một chiếc trâm vàng đưa cho ta.
"Tặng cho Tiểu Sương, chút lòng thành."
Tiểu thư ngay lập tức ghé sát vào: "Của ta đâu?"
