📖 CHƯƠNG 1
Quý phi qua đời, Bùi Hành đau buồn tột độ, muốn dùng nghi thức của Hoàng hậu để an táng nàng ta.
Hắn lấy tính mạng của cả gia tộc ra uy hiếp, ép ta thoái vị.
"Lúc còn sống, trẫm chưa thể trao cho Lâm Lang ngôi vị chính thê, đó là niềm nuối tiếc cả đời của trẫm."
"Hoàng hậu, nàng đã vinh hiển cả đời, như thế cũng đủ rồi."
"Đây là điều chúng ta nợ nàng ấy."
"Nếu có kiếp sau, chúng ta hãy chôn chung một huyệt đi."
Ta viết thư thoái vị, rời cung tu hành.
Nhưng nửa đường lại gặp phải bọn c.ứ.ớ.p, c.h.ế.c oan uổng dưới lưỡi đao.
Chớp mắt một cái, ta đã sống lại, quay về bữa tiệc mùa xuân năm xưa.
Trước khi Hoàng hậu cất lời ban hôn, ta đã nhanh hơn một bước nói ra tin mình đã đính ước.
Tiệc mùa xuân.
Ông trời không chiều lòng người, mưa lất phất rơi, mây màu khói biếc.
"Ồ, thật không ngờ Nhị tiểu thư nhà họ Thẩm đã có mối nhân duyên rồi sao?"
"Không biết vị công tử nhà nào lại có phúc khí lớn như vậy?"
Hoàng hậu khẽ ngước mắt phượng, từ xa nhìn về phía ta.
Ta đứng dậy, dập đầu hành lễ.
Thành thật kể lại chuyện năm đó phụ thân đi về phía nam, tình cờ gặp lại người bạn học tri kỷ, uống rượu làm thơ, nhất thời cao hứng, liền hứa hẹn kết thông gia cho con cái.
"Lệnh của phụ mẫu, Lẫm Nguyệt không dám không nghe."
Ta ngẩng đầu, vừa vặn bắt gặp ánh mắt lạnh nhạt từ chỗ ngồi trên cao nhìn xuống.
Bùi Hành mím chặt đôi môi mỏng, trong đôi mắt đen láy sâu thẳm không chút gợn sóng.
Tháng ba, liễu rủ tơ vàng, hoa lê bay lả tả.
Kết hợp với bộ cẩm bào màu ánh trăng của hắn, người ngồi trong cảnh, hệt như tiên nhân trong tranh.
Ánh mắt ta dừng lại trên người hắn một lát.
Rồi lập tức cất lời.
"Lẫm Nguyệt tự biết bản thân tính tình tẻ nhạt, tài hèn học thấp."
"Tuổi tác ngày một lớn, bình an yên ổn đã là phúc phần rồi."
Trong bữa tiệc vang lên tiếng xì xào, không ai là không kinh ngạc.
Đều nói Nhị tiểu thư của phủ Thẩm Quốc công vừa khỏi sau trận ốm thập tử nhất sinh, tính tình thay đổi lớn, nay nhìn lại, quả thực đúng là vậy.
Từ thuở để chỏm đã thề không phải Tam điện hạ Bùi Hành thì không gả, vậy mà nay lại cam tâm tình nguyện gả cho người khác.
Xem ra việc ngày đầu tiên Nhị tiểu thư khỏi bệnh, đã sai người gỡ bỏ toàn bộ bức họa của Tam điện hạ trong phòng, vứt bỏ hết thảy những thi từ sách vở mà điện hạ yêu thích, lời đồn này không hề giả.
Hoàng hậu khẽ thở dài.
"Đã như vậy, vậy thì chúc ngươi trăm năm hòa hợp, hạnh phúc viên mãn."
"Của hồi môn của ngươi, bản cung sẽ thêm vào một phần."
Ngay sau đó, trong bữa tiệc truyền đến một tiếng kinh hô.
Không biết là ai đang ngồi, đã vô ý đ.á.n.h đổ chén nước, làm ướt hết cả y phục.
Tiệc tan, trưởng tỷ nắm chặt tay ta vội vã về nhà.
"Giỏi cho Thẩm tiểu nhị nhà muội, đầu óc sốt đến hồ đồ rồi sao, dám tự ý quyết định chuyện đại sự cả đời!"
"Hôm nay ta không về Vương phủ nữa, nhất định phải túm cổ cái đồ tiểu hỗn đản nhà muội về gặp phụ thân!"
Đường đường là Tĩnh Vương phi, lại bị dọa cho mất hết cả lễ nghĩa.
Cũng trách ta, không bàn bạc trước với tỷ ấy khi cùng đến dự tiệc.
Lúc ta nói ra mối hôn sự này, mắt tỷ ấy trừng lớn hơn bất kỳ ai.
Ta lầm bầm:
“Ta đâu có nói bừa, vốn dĩ là có chuyện này mà."
Trưởng tỷ quay đầu lại, phóng tới một ánh mắt sắc như đao:
“Im miệng, về nhà rồi xử lý muội!"
Quay đầu lại, liền gặp ngay những gia quyến đến chúc mừng.
Trưởng tỷ cố nặn ra nụ cười, cúi người đáp lễ, mà cười còn khó coi hơn cả khóc.
"Đúng vậy đúng vậy. Phụ thân đã định ra từ sớm rồi, mấy hôm trước bên đó vừa mới gửi thiệp tới, tiện thể mang cho phụ thân không ít quà cáp ngon."
"Ây da, nào có giấu giếm gì đâu, vốn định đợi mọi chuyện êm xuôi rồi mới lần lượt đến cửa mời dự tiệc."
"Đúng đúng, ta từng nhìn qua bức họa một lần, mày kiếm mắt sáng, thanh tú tuấn lãng, sinh ra đã có tướng mạo đẹp đẽ, xứng với tiểu muội nhà ta là dư dả rồi."
"Gia đình nhà hắn ấy à, là dòng dõi thư hương, gia nghiệp sung túc, lục nghệ của bậc quân tử, đều được bồi dưỡng đầy đủ."
Ta đứng bên cạnh tỷ ấy, nhìn tỷ ấy thao thao bất tuyệt, mặt không đỏ tim không đập.
Nhịn không được bèn kéo kéo góc áo của tỷ ấy, đưa mắt ra hiệu bảo tỷ ấy đừng nói nữa.
Lời nói dối này đúng là càng xé càng to.
Ta chỉ mới nói là có người này, trưởng tỷ suýt chút nữa đã bịa đặt xong cả mười tám đời tổ tông nhà người ta rồi.
Cuối cùng cũng lên được xe ngựa.
Trưởng tỷ nhìn sâu về phía hoàng cung một cái, nghiêm túc lên tiếng.
"Thẩm tiểu nhị, muội làm ầm ĩ thế này, cả đời này sẽ không vào được hoàng cung nữa đâu."
"Thật sự nỡ buông tay Tam điện hạ sao?"
Ta vén rèm lên, cung điện này vẫn hệt như kiếp trước, khí thế hùng vĩ, tráng lệ xa hoa.
Kiếp trước, đây là nơi ta nằm mơ cũng muốn đến.
Kiếp này, ta chỉ muốn tránh đi thật xa.
"Tam điện hạ đi thay y phục sao lại đi lâu như vậy, lúc sau đều không thấy bóng dáng hắn đâu nữa."
"Ây da, bỏ đi bỏ đi, cũng là không có duyên phận này."
Trưởng tỷ vừa uống ừng ực ngụm nước lớn vừa nói.
Ta buông rèm xuống, trong lúc hoảng hốt, dường như nhìn thấy sau cánh cổng cung, có một đôi giày ngọc thêu chỉ vàng đang đứng đó, để lộ ra một góc vạt áo màu xanh chàm thẫm.
Trưởng tỷ thở dài một hơi, đầy từ ái vươn tay vuốt lại mái tóc rối cho ta.
"Chỉ cần muội sống vui vẻ, thiên hoàng quý tộc cái gì chứ, chúng ta đều không bận tâm."
