Menu

📖 CHƯƠNG 5

~7 phút đọc1.369 từ5/9 chương

Hậu viện hoa hạnh bay lả tả.

Băng qua dãy hành lang dài, chỉ thấy một nam tử tay cầm chiếc ô giấy dầu, dáng vẻ thanh tao như chim hạc, gầy guộc nhưng đĩnh đạc.

Hắn sinh ra với mày kiếm mắt sáng, khoác trên người bộ trường sam màu xanh nhạt, tóc búi bằng ngọc quan, toát lên vẻ phi phàm thoát tục.

"Chuyện này... thế gian vậy mà thật sự có người như thế này sao."

Trưởng tỷ kinh ngạc đến mức vội che miệng.

Ta mỉm cười giới thiệu:

“Tam điện hạ, đây là vị hôn phu của ta, Lục Kính Bạch."

Lục Kính Bạch hành lễ, thái độ không kiêu ngạo cũng không nịnh nọt.

Sắc mặt Bùi Hành liền trầm xuống.

Hắn bước lên trước, hỏi về những lời hồ đồ mà trưởng tỷ đã bịa ra trong bữa tiệc mùa xuân trước đó.

Lục Kính Bạch trả lời trôi chảy, kín kẽ không một kẽ hở.

Bùi Hành lại sai người chuẩn bị đồ đạc, ngay tại chỗ muốn thi thố với Lục Kính Bạch về lễ, nhạc, thư, xạ. Lục Kính Bạch ung dung đối phó, biểu hiện cực kỳ xuất sắc.

Đặc biệt là nét chữ đẹp đẽ kia, mạnh mẽ đầy nội lực, múa bút như nước chảy mây trôi, khiến phụ thân phải liên tục gật gù khen ngợi.

Còn trưởng tỷ thì lặng lẽ giơ ngón tay cái lên với ta.

Bùi Hành muốn rời đi, Lục Kính Bạch tiễn đến tận cửa, vẫn không quên mời hắn đến lúc đó nhớ tới uống rượu mừng.

Cửa phủ vừa đóng lại, ta đã phải đối diện với sự chất vấn của phụ thân.

Lục Kính Bạch cùng ta quỳ giữa sảnh chính.

Thật ra phụ thân hiểu rõ, thế cục hiện tại đã định, nhưng đối với chàng rể "hàng nhái" đột nhiên mọc ra từ dưới đất này, ông vẫn phải hỏi cho thật rõ ràng.

Khi biết được Lục Kính Bạch là con cháu chi thứ của nhà họ Lục ở Giang Nam, cũng từng có may mắn được học hành lễ nghĩa ở học đường nhà họ Lục, tảng đá trong lòng ông lại vơi đi không ít.

Khi được hỏi về lần gặp gỡ của chúng ta, Lục Kính Bạch rũ mắt, khóe miệng nhếch lên một độ cong tuyệt đẹp:

“Lúc vào kinh thành ta bị lạc đường, may nhờ có Thẩm Nhị tiểu thư ra tay cứu giúp. Nàng ấy cầu xin ta giúp đỡ đóng giả, ta liền nhận lời."

Trưởng tỷ thốt lên kinh ngạc:

“Ngươi có biết, hôm nay đã diện kiến điện hạ rồi, ngươi sẽ không thể không cưới con bé được nữa!"

Lục Kính Bạch nhìn về phía ta, giọng nói kiên định:

“Đó là phúc ba đời của Lục mỗ."

Sự tình đến nước này, phụ thân cũng đành phải chấp nhận.

Ông bất đắc dĩ xua tay:

“Bỏ đi, lời nói dối này đã tung ra rồi, lão phu cũng chỉ đành hùa theo các người diễn đến cùng vậy."

Chỉ có trưởng tỷ là cứ quấn lấy ta hỏi không ngừng.

"Rốt cuộc muội đi đâu để tìm được một nam tử xuất chúng nhường này vậy hả?"

Ta không nói cho trưởng tỷ biết, ta và Lục Kính Bạch cũng là người quen cũ.

Kiếp trước, khi thay mặt Bùi Hành đến chùa Tướng Quốc cầu phúc, ta đã gặp gỡ Lục Kính Bạch đang trong cảnh sa sút.

Áo vải tóc xõa, vẫn khó giấu được dung mạo tuyệt sắc.

Nữ quyến vây quanh hết vòng này đến vòng khác, đều muốn ngắm nhìn mỹ nam tử.

Tú bà của Nam Phong quán híp mắt, như bắt được vàng, lập tức sai người trói gô Lục Kính Bạch mang về làm nam hầu đứng đầu.

Ta ra tay ngăn cản, diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân.

Tìm cho hắn một tửu lâu trong thành để làm công, dọa nạt ông chủ rằng, mỹ nhân bật này, một là không được làm việc nặng nhọc, hai là không được lấy nhan sắc hầu hạ người khác, ba là không được khinh mạn, phải được uống rượu ngon ở phòng thượng hạng.

"Ông cứ yên tâm, mỗi ngày hắn chỉ cần ngồi ở đây, người ta sẽ giẫm nát bậc cửa nhà ông cho xem."

"Ông chỉ việc đếm bạc mà thôi."

Chẳng bao lâu, tửu lâu kia nhờ có Lục Kính Bạch đến mà làm ăn phát đạt vô cùng.

Những lúc Bùi Hành không để ý đến ta, rảnh rỗi không có việc gì ta sẽ đi tìm Lục Kính Bạch uống trà, mang cho hắn những cuốn thoại bản thú vị, đồ chơi vui nhộn, và kể cho hắn nghe những tin tức mới mẻ.

Lục Kính Bạch hỏi ta vì sao lại đối xử tốt với hắn như vậy.

Ta vô cùng thành khẩn, chỉ vào những thiếu nữ đang ôm mộng xuân đứng dưới lầu:

“Vì nông cạn, ta cũng thấy ngươi vô cùng đẹp mắt."

"Thành tâm mà nói, ngươi còn đẹp hơn cả người trong lòng của ta."

Bàn tay đang rót trà trước mặt chợt run lên.

Lục Kính Bạch hơi nhướng mày.

"Người trong lòng?"

"Ý nói Tam điện hạ sao?"

Ta đỏ mặt, âm thầm uống một ngụm trà.

Lời đồn đại trong thành thật sự chạy nhanh như bay, nhanh như vậy đã truyền đến tai Lục Kính Bạch rồi.

"Tam điện hạ là dưỡng tử của Hoàng hậu, là lựa chọn có một không hai cho ngôi vị Thái tử."

"Nhị tiểu thư là muốn làm Hoàng hậu?"

Ta giật mình kinh hãi, suýt chút nữa đ.á.n.h đổ chén trà.

Đưa tay che kín miệng Lục Kính Bạch.

Tên tiểu tử này, thật là to gan lớn mật.

"Suỵt!"

"Lời này không thể nói xằng bậy!"

"Nếu không cả ngươi và ta đều phải c.h.ế.c!"

Lục Kính Bạch có lẽ cũng bị dọa sợ, tai đều đỏ bừng.

Sau khi nhìn ngó xung quanh, ta thu tay về, cúi đầu gảy gảy lớp thuốc nhuộm đỏ trên móng tay.

Nhỏ giọng nói:

“Thật ra ta không bận tâm đến vị trí đó."

"Chỉ là trưởng tỷ nói, Hoàng hậu nương nương là thê tử duy nhất của bệ hạ."

"Cho nên, ta muốn trở thành thê tử duy nhất của Bùi Hành, thay hắn chia sẻ nỗi lo, thay hắn dốc sức suy tính."

Lục Kính Bạch không lên tiếng, hàng mi dài che khuất cảm xúc trong ánh mắt.

Chỉ bưng chén trà đang bốc khói nghi ngút lên, uống cạn một hơi.

Nhanh đến mức ta còn chưa kịp nhắc hắn cẩn thận kẻo bỏng.

Đáng tiếc, sau khi được ban hôn, lúc ta mang thiệp mời đi tìm Lục Kính Bạch, lại bị chưởng quỹ báo cho biết, hắn đã rời đi từ lâu.

Chỉ để lại cho ta một chiếc hộp gỗ.

Bên trong là một cây trâm cài hoa được làm vô cùng tinh xảo.

Chắc là hắn đã dùng toàn bộ tiền công để mua.

Bèo nước gặp nhau, cứ ngỡ như một giấc mộng.

Rất nhiều năm sau đó, không bao giờ gặp lại nữa.

Kiếp này, ta không đưa hắn đến tửu lâu, mà hỏi hắn có dám chơi lớn một ván hay không.

"Sau khi thành thân giả, chúng ta đi xuống phía nam, nếu ngươi không muốn đi, chỉ cần viết cho ta một bức thư hòa ly là được... ừm... ta sẽ đưa bạc bồi thường cho ngươi, hoặc là đi xuống phía nam rồi, ta sẽ tìm cho ngươi một mối hôn sự khác, giúp ngươi an thân lập mệnh, hoặc là ngươi có yêu cầu gì..."

Lời còn chưa dứt, đã bị Lục Kính Bạch ngắt lời:

“Ta nguyện ý."

"Thành thân nguyện ý, đi xuống phía nam cũng nguyện ý."

Ta ngẩn người, đành nuốt những lời còn lại vào bụng.

Bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của hắn, mặt chợt nóng lên vài phần.

"Ngươi... ngươi thật sảng khoái."

Sao lại giống hệt kiếp trước, chuyện gì cũng đều nghe theo ta vậy.

HomeTrước
Sau