📖 CHƯƠNG 3
Kiểm toán? Cái này ta làm được.
tự có nhũ Cònmẫu vềvà đámhạ connhân cáiriêng kia,chăm Đoànsóc." Uyên bảo: "Chúng
quản đây?Rốt cuộc là để ta quản hay không để ta
thèmcột đểgỗ. ý Tađến liếcta, nhìncứ Hiểucung Nguyệt.kính Chỉđứng làmột Hiểubên Nguyệtnhư chẳngcái
Lần này ta Đêmnghe đó,lời ĐoànHiểu UyênNguyệt, lạithử bắtthả đầulỏng giàycơ vòthể. ta.
nhiên thụ có có niềm thể được vui trải Hiểuchút cá nghiệm Nguyệtthú nước, được bảovị chỉ niềm chuyệnthật. cần vui giường ta ấy. chiếu thay Ừm, phu đổi lần thê tâm này là trạng quả hưởng là
cũngvàng đượcngọc gặpđầy Gả tám người, vào vị phô Hầu cơ trương phủ thiếp hết ngày của mức. thứĐoàn tư,Uyên. cuốiAi cùngnấy tađều
hạ, người có Ngườicon khôngthì cóthêm concả thìnhũ cómẫu sáunha hạhoàn. nhân hầu
là lệch một một giữa tháng trời bốn một Tiềnmột mươi lượng tiêuvực. lượng hồi hàng và ta tháng mười còn tính lượng. làm theo So thứ con với nữ cái cái thì —— định đúng chênh mức
phầncần thưởngđi làlướt Các do qua thiếp quản một thất sự lượt lúc Hầu là dâng phủ xong. tràchuẩn đềubị rấtsẵn, quyta củ,chỉ
rấthiện tốt,chút đềulòng Hiểu đã thành Nguyệt nghĩ với nhắc cho kim nhở: người chủ "Hầu cả đi gia rồi, chứ." đốingười vớicũng ngườinên vẫnthể
Uyên.Nàng ấy đề nghị ta may lý y cho Đoàn
cùng ta mình cũng đo hắn, không kích dạ Hắngiấu thước. dày khánổi. Nhưng ta hợp nhìn bỗng tác, thấy nhộn lập những nhạo, tức vết vẻ cởi sẹo chê áo dữ bai trên tợn cuối để đầy
những vết sẹo Ánhnày mắtsao?" Đoàn Uyên tối sầm lại: "Phu nhân chê
cười lạnh một Tatiếng, nékhoác tránháo ánhbỏ mắtđi. hắn, không trả lời. Hắn
Thôi xong, đắc tội với kim chủ rồi.
làđúng, huânsao chươnglại Hiểu bảo có Nguyệt vệ thể giậm đất chê chân: nước bai?" "Tiểuđấy! thưNgười củaphải taxót ơi!xa Đómới
tợn và đáng Tasợ cóquá, chútlúc ấmđó ức:ta "Nhữngkhông vếtnhịn sẹođược..." đó dữ
tất nhiên có "Khôngthời sao,gian giờbảo ngườihộ." vẫn là người mới, người mới
"Ngàycứ maidiễn Hầutheo Nàng gia lời ấy tan nô bổ làm, tỳ túc chúng nói kiến ta ——" thứctrực chotiếp tachặn suốtđường. đêm:Người
di nương.Nhưng đêm đó, Đoàn Uyên lại nghỉ ở chỗ Tiền
ta đây."Hiểu Nguyệt vỗ vai ta: "Đừng hoảng, ngày mai xem
thức ăn vừa Sángthấp hômgiọng saumưu lúctính dùngvới bữa,ta: Hiểu Nguyệt vừa bày
chặntự đườngHầu cướpgia "Người người nhớ là giữa ra chủ bàn mà mẫu, dân quay làm thiên về gì hạ? chỗ có Chúng người." đạota lýphải điđể
đương thấp hai, nhà kích quy hơn: người bếp thước —— "Hôm đích dùng Nàngáo món nay thân định ấychưa đó người tới mức múcđo trị chỉ thư của choxong vết cần phòng Hầu tahôm thương làm tiền gia mộtqua." cũ hai viện, hầm bát là việc: gửi canh canh, tốt Thứ tờ móng giọng nhất. nhất, đơn giò càng Thứ bảo ghi
Ta do dự: "Nếu hắn không chịu gặp ta..."
ra. hồi,đi để Nhớ "Ngườiqua miếng lấy, cứấy." bảo "Khôngphải đưa vệ gặpchọn tờ đầu mớiđúng đơn gối tốtcái cho giấu đấy."hành gã trong Mắtlang sai ống Hiểumà vặt, tay NguyệtHầu rồi áo đảogia lỡ rơi liênhay tay
Ta làm theo.
tay gặp vặt áo gỡ gác "vô mưu cửa, Buổitình" sĩ. lúc chiềurơi Ta xoay tớixuống. đưa người tiền tờ miếng viện, đơn bảo Đoàn kích vệ Uyên thước đầu quả cho gối nhiên gã trong đang sai
"Phu nhân, của người..." Tiểu sai vội vàng nhặt lên.
không..." veHầu vângia, mâykhông Ta bên biết nhận trên, hai lấy lẩm ngày miếng bẩm: nay bảo "Vết trời vệ thương mưa đầu cũ có gối, trên còn khẽ đầu đau vuốt gối
lời mà vội Lờivã chưarời dứtđi. đã mím chặt môi, giống như lỡ
thấy xách nhau ta hộp ở xách cơm, cửa Trướchộp tính thứ bữacơm, chuẩn hai. tối,bước lúc Hắn canhchân Đoàn đang hầmkhựng Uyên nói xong.lại. tan chuyện Ta làm, với để tình quản Hiểu cờ gia, Nguyệt gặp
huyết." chohầm Hiểucanh... Nguyệt,Người "Hầu ra có gia." hiệu nhiều Ta cho vết cúi nàng thương người ấy cũ, hành dâng nên lễ, lên, bồi đưa "Nhà bổ hộp bếp khí cơm có
Đoàn Uyên nhìn hộp cơm, rồi lại nhìn ta.
khăn"có ——tật đâygiật Ta là mình cụp động nhưng mắt, tác chẳng ngón nhỏ dám tay mà nói". vôHiểu thứcNguyệt vòdạy, vòý chiếclà
vài bước.Quản gia cực kỳ có mắt nhìn, lùi ra xa
những vết sẹo Đoàntrên Uyênngười độtta nhiênlàm hỏi:cho "Hômsợ quahãi phusao?" nhân bị
môi.lúc Hồingài lâubị Ta sau thương ngước mới hẳn mắt, khẽ là lắc nói: đau đầu "Thiếp lắm." thậtthân nhanh,chỉ rồilà... lạichợt cắnnghĩ
những vết thương Lờidữ nàytợn bảyđó, phầnmắt thựcta baquả phầnthực diễn,hơi nghĩnóng đếnlên.
cơm.Hắn im lặng hồi lâu, đưa tay nhận lấy hộp
"Tối nay ta dùng bữa ở chỗ nàng."
Lúc ăn tối hắn uống thêm một bát canh.
bị lại: "Hôm Trướcqua khikích đithước ngủ,vẫn tachưa lấyđo thướcxong..." dây đã chuẩn
hơilưng thậthắn. sâu,Đầu Lần ngón ngón này tay tay hắn khẽ có cởi chạm chút bỏ vào run áo vết nhưng trên, sẹo không ta dài né hít nhất tránh. mộttrên
buồn."Còn thấy buồn nôn không?" Giọng hắn không rõ vui
phải không?"Ta lắc đầu, giọng nghẹn lại: "Lúc đó, đau lắm
lên một vết Hắnsẹo độtdo nhiêntrúng xoaytên ngườinơi nắmlồng lấyngực. tay ta, đặt
