📖 CHƯƠNG 1
Ta vốn là thứ nữ của một quan viên ngũ phẩm tại kinh thành. Hiền danh hay tài tình ta đều chẳng có lấy một phần, lại thêm cái tính không chịu được khổ cực, thế nên chuyện hôn sự trở thành nan giải. Mãi cho đến khi Trấn Quốc Hầu Đoàn Uyên tới cầu thân.
Hắn là một nam nhân trung niên góa vợ đã qua ba đời thê tử, con cái thì cả một bầy.
Ta lắc đầu như trống bỏi: "Ta mới không thèm đi làm lão mụ tử đâu."
Nha hoàn tâm phúc Hiểu Nguyệt lại bảo: "Tiểu thư, đó là phu nhân Nhất phẩm Hầu tước đấy, lựa chọn quan trọng hơn nỗ lực nhiều."
"Nghe đâu trong phòng Đoàn Hầu có tám thiếp thất, ai nấy đều đeo vàng đeo bạc, sai phu gọi tớ."
"Chúng ta không gây chuyện, không nắm quyền, con cái đã có nhũ mẫu lo, chỉ cần làm một vật biểu tượng thôi là có thể ăn ngon mặc đẹp. Phúc khí này trao cho người, người có lấy không?"
Nghe cũng thật có lý.
Con người ta vốn dĩ chẳng có chí lớn, cũng chẳng thông minh cho lắm, nhưng tuyệt đối là hạng người biết nghe lời khuyên.
Khi người nam nhân trung niên góa vợ Trấn Quốc Hầu Đoàn Uyên đến cầu thân, ta còn khá do dự.
Nha hoàn tâm phúc Hiểu Nguyệt bèn bấm đầu ngón tay tính toán từng ưu thế của Đoàn Uyên cho ta nghe: "Trấn Quốc Hầu là thân tín của Hoàng đế, tay nắm trọng quyền, tiền bạc trong nhà nhiều như nước biển. Đã vậy trên không có công công bà bà, con cái thì có nhũ mẫu chăm sóc, dù sao cũng chẳng dựa vào cái bụng của người."
"Nhìn sang tiểu thư nhà Thông Chính Ty kia kìa, khăng khăng đòi gả cho tên tú tài nghèo, dăm bữa nửa tháng lại chạy về nhà mẹ đẻ xin tiền."
"Lại nhìn cô thái thái nhà Đại Lý Tự Khanh sát vách, cố chịu đựng đến khi trượng phu thăng tiến thì mình đã nhan sắc tàn phai, trong khi đám thiếp thất và thứ tử lại tươi tắn vô cùng."
Sự thật chứng minh, thiên kim tiểu thư mà gả cho nam nhân nghèo thì chỉ có khổ cực ăn không hết, nước mắt chảy không ngừng.
"Nhưng hắn đã chế-t mất ba đời vợ rồi..."
Nàng ấy hạ thấp giọng: "Nô tỳ đã nghe ngóng kỹ rồi. Vị thứ nhất chế-t vì bệnh, vị thứ hai u uất mà qua đời. Vị thứ ba thì tự mình tìm đường chế-t, hà khắc với con cái lại còn làm chế-t mất một đứa, sau khi bị đuổi về thì tự vẫn."
Ta trợn tròn mắt.
"Ngoài ra, tám thiếp thất trong phòng Đoàn Hầu ai nấy đều sống sờ sờ ra đó, lại còn vàng vòng đầy người, đầy tớ vây quanh."
"Cho nên," Hiểu Nguyệt kết luận, "Chúng ta phải biết tự lượng sức mình: không gây chuyện, không nắm quyền, ăn ngon ngủ kỹ, làm một vật biểu tượng. Như thế là có thể ăn sung mặc sướng, phúc khí này trao cho người, người có lấy không?"
Lấy chứ. Nhất định phải lấy.
Hiểu Nguyệt chính là vị "quân sư quạt mo" số một của ta. Sự thật đã chứng minh, câu nói "lựa chọn quan trọng hơn nỗ lực" mà nha đầu này hay treo đầu môi thật sự đã giúp ta bớt đi rất nhiều đường vòng. Ta tuy không thông minh lắm, nhưng trước giờ luôn biết nghe lời khuyên.
Ta là Tứ tiểu thư thứ xuất của Chu gia, sinh mẫu mất sớm, ta phải nhìn sắc mặt đích mẫu mà sống qua ngày.
Cầm kỳ thi họa ta không thông, thi từ ca phú ta không tinh, ngoài khuôn mặt coi như nhìn được này ra thì chẳng có ưu điểm gì.
Đau lòng hơn là đích mẫu đã chọn đối tượng cho ta suốt ba năm. Nhà cao cửa rộng thì khinh thường ta, nhà bình dân thì chê ta không có "giá trị sử dụng". Khi Trấn Quốc Hầu Đoàn Uyên tới cầu thân, phụ thân ta tuy bất ngờ nhưng khó tránh khỏi xiêu lòng. Nếu không gả ta đi sớm, e là ta sẽ thối rữa trong tay ông ấy mất.
Đích mẫu hỏi ý kiến ta theo đúng thủ tục.
Hiểu Nguyệt dặn: "Cứ lấy sự chân thành làm trọng."
Thế là ta thành thật khai báo với đích mẫu: "Nữ nhi vốn không có chí lớn, lại sợ chịu khổ, mà nhà Đoàn Hầu thì giàu có. Tình hình trong nhà bọn họ con cũng biết đôi chút, sính lễ người cứ giữ lấy mà dùng, chỉ cần cho con chút thể diện là được... Những năm qua người lo toan cho gia đình này thật sự vất vả quá."
Đích mẫu đỏ hoe mắt, nắm tay ta: "Con ngoan, của hồi môn sẽ không thiếu của con đâu."
Sính lễ Đoàn gia quả nhiên hào phóng, vàng bạc lấp lánh bày đầy phòng.
Ta bốc lấy mấy hạt lạc bằng vàng nhét vào lòng đích mẫu: "Mẫu thân mau cất kỹ đi, đừng để phụ thân nhìn thấy!"
Đích mẫu cười mắng: "Đó là phụ thân ruột của con đấy!"
"Ai đối tốt với con, trong lòng con tự biết." Ta lẩm bẩm.
Cuối cùng, đích mẫu chỉ giữ lại một nửa sính lễ, phần còn lại đều làm của hồi môn cho ta.
Đêm xuống, Hiểu Nguyệt gõ bàn tính, mắt sáng rực: "Tiểu thư, chúng ta phát tài rồi! Của hồi môn của người còn dày hơn cả Đại tiểu thư ngày trước."
Ta mừng rỡ, trọng thưởng cho nàng ấy: "Ngươi thông minh thế này, chỉ làm nha hoàn thì phí quá."
Hiểu Nguyệt hi hí cười: "Lựa chọn quan trọng hơn nỗ lực. Theo người được ăn ngon mặc đẹp lại không phải bị khinh bỉ, nô tỳ mới không đi đâu."
Đạo sinh tồn của thứ nữ: nhận rõ vị trí, chân thành "nằm yên". Lúc cần ôm đùi thì đừng do dự, lúc cần bày tỏ lòng trung thành thì đừng mập mờ. Đôi khi, không có dã tâm chính là dã tâm tốt nhất.
Đêm tân hôn, ta ôm bánh vừng ngồi trên giường hỷ.
Hiểu Nguyệt lẻn về, ngồi xổm bên cạnh bàn đạp chân gặm bánh báo cáo: "Hầu phủ đâu ra đấy, quản sự giỏi giang, hộ vệ nghiêm ngặt —— Hầu gia tuyệt đối là một nhân vật lợi hại."
Ta khá hoảng hốt: "Vậy ta phải làm sao?"
