Menu

📖 CHƯƠNG 7

~9 phút đọc1.892 từ7/8 chương

Thật không kịp đề phòng a.

Tống Thượng thư vậy mà lại chấm trúng ta (làm cháu rể).

Ta nhân lúc đi nhà xí, đứng trước gương đồng soi ngắm hồi lâu.

Ta tuy không còn đen nhẻm như cục than ba năm trước, nhưng cũng đâu đến mức tuấn tú ngời ngời thế này chứ.

Kết quả càng soi gương càng thấy bản thân quả thực đáng yêu vô cùng.

Mắt không to không nhỏ, thắng ở chỗ có thần.

Lông mày không nhạt không đậm, ngược lại vừa vặn khéo léo.

Ta nhìn trái nhìn phải, trong lòng đắc ý.

Mắt nhìn người của Tống Thượng thư cũng không tệ nha.

"Chậc chậc chậc, dù cho Phan An có tái thế cũng không mị lực bằng ta a."

Ta hài lòng, ngâm nga khúc nhạc nhỏ bước ra cửa.

Nào ngờ vừa đi được hai bước, đã thấy Tống Khải đi ngược chiều lại.

Ta sợ đến mức không dám thở mạnh, lập tức nghiêng người nấp sau bức tường.

Tống Khải đang nghe cấp dưới bẩm báo gì đó, khi đi ngang qua bức tường kia, bỗng nhiên dừng bước.

Hắn đứng lặng, hồi lâu không hề động đậy.

Ta qua khe hở bức tường, len lén nhìn hắn.

Mới phát hiện ba năm không gặp, hắn lạnh lùng hơn rất nhiều, hai bên tóc mai vậy mà đã điểm những sợi bạc.

Trời ơi, chưa già đã yếu à.

Tống Khải cúi đầu, bỗng nhíu mày sờ sờ tóc mai của mình, sau đó vội vàng rời đi.

Ta thở phào nhẹ nhõm, thong thả đi dự tiệc.

Xui xẻo thế nào, lại đụng phải Tống Vân Hiên.

Hắn vội vội vàng vàng không biết định đi đâu.

Đâm sầm vào ta.

"Bộp" một tiếng, chùm nho trên tay hắn rơi nát bấy dưới đất.

Tống Vân Hiên tức giận xung thiên, hung hăng trừng mắt nhìn ta.

Nhưng hắn trừng trừng một hồi, bỗng chớp chớp mắt.

Tim ta lập tức treo lên tận cổ họng.

Tống Vân Hiên mím môi, mắng một câu không đâu vào đâu: "Sao cái mặt ngươi nhìn thôi đã thấy ghét rồi!"

Hắn cúi đầu nhặt nho, đau lòng nói: "Haizz, khó khăn lắm mới trộm được chùm nho từ chỗ tổ phụ, nát hết cả rồi. Còn định mang đi cúng tế trước bài vị của Kinh Trập."

Ta thấy hắn mở miệng ra là nhắc hai chữ Kinh Trập, nước mắt liền rơi xuống.

Tống Vân Hiên ngẩng đầu, lẩm bẩm như kẻ mất hồn: "Đêm nay, không biết có c.h.ế.c được không nữa."

Lúc này ta mới nhìn thấy trên cổ tay hắn, vậy mà có những vết sẹo mới chằng chịt.

Ta nhịn không được khuyên nhủ: "Lâm mỗ tuy không biết Tống tiểu công tử có chuyện gì khó khăn, nhưng đời người sống trên thế gian, không có cái hố nào là không bước qua được. Vạn sự phải nhìn về phía trước."

Tống Vân Hiên nhìn ta chằm chằm: "Ngươi cũng họ Lâm?"

Ta đang định nói chuyện.

Tống Khải từ bên cạnh đi tới, ung dung đứng bên cạnh ta giới thiệu: "Vị này là Hộ Bộ Tư nông quan, Lâm Tước, Lâm đại nhân."

Chỉ mới không gặp có nửa khắc đồng hồ.

Tống Khải đã thay một bộ y phục màu thanh thiên may bằng gấm Lưu Quang, tôn lên dáng vẻ hắn như cây trúc mới mọc sau mưa.

Trên người còn dùng một loại huân hương cực thơm, câu dẫn đến mức lòng ta ngứa ngáy.

Ta len lén liếc hắn một cái, phát hiện mấy sợi tóc bạc bên mai đã biến mất tăm.

Quái lạ! Sao thoắt cái đã biến hình trở nên tuấn tú thế này!

Tống Vân Hiên nhìn Tống Khải, lại nhìn sang ta, bỗng nhiên nghiến răng nghiến lợi nói: "Tứ thúc! Chúng ta đã nói rõ là sẽ thủ tiết cả đời vì Lâm Kinh Trập cơ mà! Nếu thúc dám thay lòng đổi dạ, kiến dị tư thiên, con sẽ g.i.ế.c c.h.ế.c tên tiện nhân này trước!"

Ta sợ tới mức vội vàng xua tay: "Tống tiểu công tử, ngài hiểu lầm rồi."

Tống Vân Hiên chỉ cười lạnh: "Hiểu lầm cái gì mà hiểu lầm! Ta vừa nhìn thấy ngươi là tim gan đã run rẩy, hồn xiêu phách lạc. Tứ thúc có cùng mắt nhìn với ta, chắc chắn là đã chấm trúng ngươi rồi!"

Hắn nói xong câu đó, mặt lúc đỏ lúc trắng.

Rồi bỗng nhiên rơi lệ: "Hóa ra, ta cũng là một tên tiện nhân thay lòng đổi dạ. Kinh Trập ơi, tối nay ta sẽ xuống gặp nàng!"

Tống Khải liếc mắt ra hiệu, tùy tùng của hắn lập tức đánh ngất Tống Vân Hiên.

Ta từ đầu đến cuối ngơ ngác như bò đội nón.

Tống Khải khẽ nói: "Lâm đại nhân đừng trách, từ ba năm trước sau khi ta và Vân Hiên thống khổ mất đi người yêu, đầu óc đều có chút không bình thường."

Ta nghe lời này, trong lòng chua xót lạ lùng.

Cứ tưởng chỉ là một mối tình sương khói thoáng qua, không ngờ bọn họ vẫn chưa thể thoát ra được.

Ta chỉ đành cúi đầu, nói lí nhí: "Vâng, ta không trách những lời nói hồ đồ vừa rồi của Tống tiểu công tử đâu."

Tống Khải lại nói: "Hắn có một câu nói ngược lại không sai, ta quả thực đã nhất kiến chung tình với Lâm đại nhân rồi. Từ hôm nay, tại hạ dự định sẽ chính thức theo đuổi Lâm đại nhân, nếu ngài cảm thấy bị mạo phạm, có thể nói cho tại hạ biết."

Ta trố mắt ngoác mồm: "Bây giờ ta đã cảm thấy bị mạo phạm rồi đây."

Tống Khải mỉm cười nhẹ: "Tại hạ biết rồi." (Nhưng vẫn cứ làm).

Ta với Tống Khải lại dính vào chuyện "tình chàng ý thiếp" rồi!

Nương ta vừa cắn hạt dưa hóng chuyện vừa nói: "Chậc chậc chậc, con không đổi nam nhân khác mà chơi đùa được à?"

Tú Hổ đầy thâm ý nói: "Ta đã bảo mà, ở bên ngoài suốt ba năm, đại nhân chẳng hề trêu mèo chọc chó, hóa ra là không quên được người cũ."

Ta hùng hồn lý sự: "Thế các người nói xem, còn nam nhân nào tuấn tú hơn Tống Khải không?"

Hai người bọn họ hiếm khi cùng trầm mặc.

Ta ngẩng cao đầu, mang theo tư thế của kẻ chiến thắng nghênh ngang rời đi.

Ta trèo tường sau ra ngoài, Tống Khải đã đứng dưới đỡ lấy ta.

Thấy có đồng liêu ở Hộ Bộ đi ngang qua, ta vội vàng kéo Tống Khải chạy biến.

Mấy kẻ này! Kẻ nào kẻ nấy đều là nhân vật có máu mặt.

Thế mà vì một miếng ăn, mặt mũi cũng chẳng cần, suốt ngày đến chặn cửa nhà ta.

Chạy một mạch qua hai con phố, ta mới yên tâm.

Quay đầu lại, thấy Tống Khải đang cười.

Ta thắc mắc: "Ngươi cười cái gì?"

Tống Khải lắc lắc bàn tay đang nắm chặt lấy tay ta.

Da mặt ta dày vô cùng, miệng không kiêng dè nói: "Năm xưa hai ta đều đã làm đến bước kia rồi... Ờm..."

Ta liếc nhìn Tống Khải.

Trong đầu hiện lên vô vàn cảnh xuân sắc.

Tống Khải làm như không nghe thấy, buông tay ta ra.

Ta đưa tay lên mũi ngửi, vẻ mặt đầy thèm thuồng, thơm thật đấy.

Tiếc là, hai đại nam nhân tay trong tay đi ngoài đường thì quả thực không ra thể thống gì.

Hai ta đi dạo đến tận đêm, lại vào tửu lầu uống vài chén rượu nhạt, định bụng ai về nhà nấy.

Lúc đi ngang qua một con hẻm tối om.

Tống Khải bỗng nhiên kéo tuột ta vào trong, chẳng nói chẳng rằng đã hôn xuống.

Ta chỉ ngẩn ra một chút, rồi quàng tay ôm cổ hắn, hận không thể hôn tróc cả da mặt hắn ra!

Củi khô gặp lửa bốc, cháy đùng đùng tí tách.

Tay ta sờ soạng lung tung.

Tống Khải giữ chặt lấy ta, hít sâu một hơi, ôm ta phi thân về nhà hắn.

Màn trướng bị hắn dùng chân đá tung xuống.

Hai chân ta quấn lấy thắt lưng hắn, áp sát lại mới phát hiện hắn đã sớm "tư thế sẵn sàng".

Ta cảm thấy Tống Khải đang rung, màn trướng cũng đang rung.

Trời đất quay cuồng, trước mắt ta chỉ còn thấy hoa văn trên gối thêu.

Thân thể căng trướng, trong lòng cũng căng đầy.

Trên cổ bỗng nhiên có chút ẩm ướt.

Ta quay đầu nhìn, thấy trên mặt Tống Khải lăn xuống một hàng lệ trong.

Hắn hôn lên môi ta, khẽ nói: "Lâm Kinh Trập, tâm nàng tàn nhẫn thật đấy."

Tống Khải che mắt ta lại, không cho ta nhìn hắn.

Nhưng ta có thể cảm nhận được lực đạo của hắn, giống như thật sự hận ta thấu xương.

Nhưng từng giọt nước mắt rơi trên lưng ta, lại giống như yêu ta đến thảm thiết.

Bên ngoài sấm sét nổ vang, trong phòng dần trở nên oi bức, lại mang theo vài phần ẩm ướt.

Sự tồn tại của Tống Khải chưa bao giờ mãnh liệt đến thế.

Ta vuốt ve khuôn mặt hắn, nói: "Dư đảng Xương Vương một ngày chưa diệt sạch, ta một ngày chưa thể trở về. Ta không thể lấy tính mạng người nhà ra đùa giỡn, cho nên chỉ có thể trốn thật xa xuống phương Nam."

Ta ngừng một chút, lại nói: "Ta tưởng, chàng đã sớm quên ta."

Tống Khải nhìn ta chằm chằm: "Vậy còn nàng, nàng quên ta sao?"

Ta ngẫm nghĩ rồi đáp: "Nếu chàng quên ta, thì ta mới quên chàng."

Tống Khải kêu lên một tiếng nghèn nghẹn, hoàn toàn phủ phục lên người ta.

Hắn hồi lâu không động đậy, cứ thế dán chặt lấy ta.

"Cứ ngủ thế này một đêm, được không?"

Ta buồn ngủ đến mơ màng, không đáp lại hắn.

Nửa đêm, ta lơ mơ tỉnh dậy.

Thấy Tống Khải ngồi bên mép giường, bưng một bát thuốc lẩm bẩm một mình: "Bệnh của ta càng ngày càng nặng rồi, lại nhìn thấy nàng ấy, còn chân thực đến thế. Tâm đã mắc bệnh, thuốc nào chữa cho khỏi đây."

Ta ngẩn người.

Hóa ra, Tống Khải vẫn luôn cho rằng đoạn thời gian vừa rồi với ta là giả, là do hắn hoang tưởng mà ra!

Tống Khải như kẻ du hồn mở cửa bước ra, đứng giữa trời mưa to.

Hắn ngã ngồi xuống đất, cười lớn: "Lâm Kinh Trập! Ta hận nàng!"

Ta lặng lẽ bung dù, đi tới ngồi xổm xuống bên cạnh hắn: "Chàng hận ta, ta cũng hận chàng."

Ánh mắt Tống Khải khẽ ngưng lại, hắn cười: "Lâm Kinh Trập, ta yêu nàng."

Ta nghĩ ngợi một chút, chậm rãi nói: "Chàng yêu ta, ta cũng yêu chàng."

Tống Khải bật dậy như lò xo, cắn lấy môi ta nói: "Là nàng! Nàng thật sự đã trở về, đây không phải là mơ! Người trong mộng không nói được những lời như thế!"

HomeTrước
Sau