📖 CHƯƠNG 6
Hắn nhìn ta, ánh mắt kiên định, "A Kiều, ta muốn mang nàng cùng đi. Hệ thống đưa hắn ta tới cứ như là có bug gì đó, chi bằng giữ hắn ta lại, xem có thể tận dụng kẽ hở nào khác không."
Cố Ngôn Châu nghe mà mù mờ, yếu ớt giơ tay:
"Cái đó. . . tuy không hiểu hai người đang nói gì, nhưng có thể cho miếng cơm ăn không? Ta bị hạ đường huyết."
Ba người ngồi vây quanh trong đại sảnh cực kì xa hoa của Vương phủ, bầu không khí quái dị. Trên bàn bày những món bánh ngọt tinh xảo, Cố Ngôn Châu ăn như hổ đói, chẳng còn hình tượng gì.
"Ăn từ từ thôi, không ai giành với ngươi đâu."
Ta thở dài một tiếng, rót cho hắn ta ly trà.
Giang Từ lạnh lùng nhìn, đột nhiên mở lời:
"Ăn no chưa?"
Cố Ngôn Châu nấc một cái: "No. . . no rồi."
"No rồi thì cởi quần áo ra."
"Phụt——"
Cố Ngôn Châu phun một ngụm trà ra ngoài: "Đại. . . đại ca, ta tuy là PT nhưng ta bán nghệ chứ không bán thân nhé!"
Giang Từ cười lạnh một tiếng, thong thả xắn tay áo lên:
"Nghĩ gì thế."
"Ta muốn ngươi dạy ta xem làm thế nào để luyện cơ ngực."
Giang Từ liếc ta một cái, hạ thấp giọng: "Trước đây A Kiều toàn chê ta quá gầy."
Cố Ngôn Châu: ". . ."
Ta: ". . ."
Làm xong hai mươi cái burpee, Giang Từ vẫn chưa thấy hấn gì, Cố Ngôn Châu thì nằm vật ra đất như con chó chế-t. Chẳng trách, tên này suốt ngày không chốt được đơn lại còn bị phàn nàn, trình độ nghiệp vụ quá kém.
Giang Từ đứng một bên, chắp tay sau lưng, thần sắc như đang suy nghĩ điều gì.
"Đứng dậy, tiếp tục."
Giang Từ đá đá vào cẳng chân Cố Ngôn Châu, "Squat năm mươi cái."
Cố Ngôn Châu than vãn: "Đại ca, hai bọn ta ai mới là huấn luyện viên hả!"
Giang Từ lấy từ trong lòng ra khẩu hỏa súng kia, xoay xoay trên tay như bay, "Hoặc là luyện chân, hoặc là luyện gan, chọn một đi."
Ta đứng bên cạnh cắn hạt dưa, nhìn màn kịch ảo ma này.
"A Kiều, há miệng."
Giang Từ bóc sẵn một quả nho, đưa tới bên môi ta. Ta tự nhiên há miệng đón lấy. Giang Từ thuận tay lau lau khóe môi cho ta, dịu dàng đến mức có thể vắt ra nước.
Sau đó hắn quay đầu quát lạnh Cố Ngôn Châu: "Động tác chuẩn chút đi! Đầu gối không được vượt quá mũi chân!"
Cố Ngôn Châu: ". . ."
Hắn ta vừa squat, vừa ấm ức nhìn bọn ta.
"Sao trước đây không phát hiện ra ngươi lụy tình thế này nhỉ?"
Nhân lúc Giang Từ đi lấy nước trà, Cố Ngôn Châu ghé sát lại, nhỏ giọng lầm bầm.
"Đại ca này, tình hình thế nào vậy?"
Ta nhả vỏ nho ra, nhìn bóng lưng hiên ngang của Giang Từ, "Hắn chỉ là, quá muốn ta được sống mà thôi."
Cố Ngôn Châu gật gật đầu như hiểu như không.
"Đừng lười biếng, tiếp tục!"
Giang Từ đã trở lại, Cố Ngôn Châu lập tức ngồi thụp xuống.
"Một hai ba bốn, hai hai ba bốn"
"Đổi tư thế khác, làm lại lần nữa"
Gió bên ngoài bắt đầu mang theo những lời không hay. Đêm qua Nhiếp chính vương phủ bắt được thích khách, nhưng mãi không thấy xử quyết, ngược lại còn cơm bưng nước rót cung phụng.
Trong dân gian lời đồn nổi lên khắp nơi. Có người nói Nhiếp chính vương có niềm vui mới, là một nam nhân. Có người nói Vương phi thất sủng rồi, đang đánh nhau to với nam nhân kia. Lại có người nói, đó là nam sủng mà Vương gia tìm cho Vương phi.
Khi Giang Từ nghe thấy những lời đồn này, đột nhiên cười. Cười đến mức Cố Ngôn Châu run cầm cập.
"Chồng cũ ca, vất vả cho ngươi rồi."
Giang Từ vỗ vỗ vai Cố Ngôn Châu.
Nửa canh giờ sau, Cố Ngôn Châu thay một bộ đồ thái giám, tay cầm phất trần, mặt không còn thiết sống đứng trong sân.
"Tại sao lại là thái giám?!"
Cố Ngôn Châu phẫn nộ cùng cực, "Chẳng phải đã nói là nam sủng sao?"
"Nam sủng dễ làm danh tiếng của A Kiều bị tổn hại."
Giang Từ hùng hồn tuyên bố, "Thái giám thì an toàn hơn nhiều, vừa có thể giữ lại trong phủ, vừa có thể giải thích với bên ngoài."
"Bên ngoài cứ nói, ngươi là tổng quản mới tới."
Ta nhìn bộ dạng của Cố Ngôn Châu, cười đến đau cả bụng.
"Được rồi, đừng đùa nữa."
Giang Từ thu lại nụ cười, nghiêm sắc mặt nói, "Thời gian không còn nhiều, hệ thống cho ba ngày đệm, bây giờ còn lại hai ngày rưỡi."
"Chúng ta phải làm một thí nghiệm."
"Thí nghiệm gì?" Cố Ngôn Châu có linh cảm chẳng lành.
"Kiểm tra biên giới phán định của hệ thống."
Giang Từ chỉ chỉ về phía hậu viện, "Ta đã bảo người mua một con lợn."
"Lợn?"
Đáy mắt Giang Từ lóe lên một tia tinh quang, "Nếu hệ thống muốn mạng của người xuyên không, thì chúng ta phải làm rõ xem, rốt cuộc nó phán định cái chế-t như thế nào."
"Là cái chế-t về thể xác, chế-t não, hay là. . ."
Hắn liếc nhìn Cố Ngôn Châu một cái.
"Chỉ đơn thuần là mất đi ý thức."
Cố Ngôn Châu ôm chặt lấy cái phất trần của mình, cảm thấy phần thân dưới lành lạnh.
"Đại ca, ta thấy con lợn vô tội lắm."
"Ngươi không muốn làm lợn thì đi đè nó xuống."
Giang Từ ném cho hắn ta một sợi dây thừng, "Đi, ra hậu viện."
Nhiếp chính vương, Vương phi, còn có một nam nhân cơ bắp mặc đồ thái giám, vây quanh một con lợn. Tiếng lợn kêu, thê thảm vang trời.
Tiếng kêu thảm thiết ở hậu viện khiến hạ nhân đi ngang qua đều phải đi vòng. Mọi người đều tưởng Vương gia đang dùng cực hình gì đó với tên thích khách kia.
"Đè xuống! Đè chân nó xuống!"
Giang Từ chỉ huy, tay cầm một cái cán bột. Cố Ngôn Châu mồ hôi đầm đìa cưỡi trên lưng lợn, tư thế này còn tốn sức hơn cả khi hắn ta đẩy tạ.
