📖 CHƯƠNG 10
"Uống đi."
Ta siết chặt lọ sứ, đốt ngón tay trắng bệch: "Vậy còn chàng?"
Giang Từ kéo cổ áo, để lộ xương quai xanh và vết thương cũ vẫn còn rỉ má-u, cười một cách không hề để tâm, "Chút đau đớn này tính là gì, nàng tưởng ba năm nay ta làm thế nào để lên được chức Nhiếp chính vương."
"Ta không uống."
Ta đẩy lọ sứ lại. Chân mày Giang Từ nhíu chặt lại.
"A Kiều, nghe lời."
"Không."
"Thẩm Kiều!"
Ta không nói lời nào, nhìn chòng chọc vào hắn. Giang Từ đột nhiên thở dài một tiếng, vặn nút chai, ngửa đầu ngậm lấy một ngụm thuốc. Giây tiếp theo, hắn giữ gáy ta, đột ngột hôn xuống. Vị thuốc đắng chát trôi xuống cổ họng, mang theo mùi má-u tanh nhàn nhạt trong miệng hắn.
Giang Từ buông ta ra, ngón cái miết mạnh qua vành môi ta, đáy mắt toàn là nụ cười xấu xa sau khi đạt được mục đích.
"Ngọt không?"
Hốc mắt ta cay xè, muốn mắng hắn nhưng cổ họng cứ như bị bông gòn chặn lại.
Bên cạnh truyền đến tiếng "ừng ực". Cố Ngôn Châu ngửa cổ, một hơi uống cạn lọ thuốc kia, còn thèm thuồng liếm liếm miệng lọ.
"Ây, yêu đương có gì tốt đâu chứ."
Hắn ta nấc một cái, ánh mắt bắt đầu có chút mơ màng, "Còn phải hai người chia nhau uống, một mình ta hưởng trọn một lọ luôn!"
"Hề hề hề"
"Ha ha ha"
"Hu hu hu"
Lửa phía dưới đã lan đến cột trụ của chủ lâu, tiếng gỗ nổ lách tách. Thống lĩnh cấm quân vung trường đao, dẫm lên xác đồng đội xông vào nội viện, chỉ tay về phía bọn ta trên mái nhà gào thét:
"Ở đó! Bắn tên! Bắn chế-t chúng!"
Vô số mũi tên như đàn châu chấu lao tới trước mặt.
"Thời gian không còn nhiều nữa."
Giang Từ không quan tâm đến những mũi tên đó, chỉ định thần nhìn ta.
Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt lại lọn tóc mai bị gió thổi loạn cho ta.
"A Kiều."
Hắn khẽ gọi tên ta, "Quay về rồi, nhớ đến tìm ta."
Trái tim như bị ai đó bóp mạnh một cái, đau đến mức không thở nổi.
"Được."
Ta nắm chặt thanh đao trong tay, chuôi đao cấn vào lòng bàn tay đến phát đau, "Nếu chàng dám quên ta, ta sẽ dẫn Cố Ngôn Châu đến đập nát công ty của ngươi."
Giang Từ cười, nụ cười đó dưới ánh lửa phản chiếu đẹp đến mức nghẹt thở.
Đồng hồ đếm ngược trên bảng điều khiển hệ thống đã biến thành màu đỏ má-u. Thiên lôi cuồn cuộn, những tia điện màu tím điên cuồng nhảy múa trong tầng mây, cứ như đang ủ một đòn cuối cùng.
Ba người bọn ta giơ đao lên. Mũi đao nhắm thẳng vào chỗ hiểm của nhau. Giang Từ nhắm vào ta, ta nhắm vào Cố Ngôn Châu, Cố Ngôn Châu nhắm vào Giang Từ. Đây là một vòng khép kín, cũng là con đường sống duy nhất của bọn ta.
"Chuẩn bị."
Giọng nói của Giang Từ bình tĩnh đến đáng sợ.
"Mười."
"Chín."
Mỗi một giây đều như bị kéo dài ra cả một thế kỷ. Gió ngừng thổi, tiếng ồn ào xa dần. Giữa trời đất chỉ còn lại con số lạnh lẽo kia đang nhảy nhót. Ta nhìn Giang Từ, muốn khắc sâu khuôn mặt này vào tận xương tủy.
"Hai."
"Một."
Trong giây phút này, thời gian như bị nhấn nút tạm dừng. Ta nhìn thấy sự quyết tuyệt và không nỡ lướt qua dưới đáy mắt Giang Từ. Nhìn thấy Cố Ngôn Châu nhắm nghiền mắt, khuôn mặt vặn vẹo vì sợ hãi. Nhìn thấy tia sét tím to lớn như rồng gầm thét giáng xuống.
"Ra tay!"
Tiếng lưỡi đao đâm xuyên qua vải vóc, trong khoảnh khắc này thế mà lại rõ ràng hơn cả tiếng sấm.
"Phập."
Thanh đao trong tay không gặp bất cứ trở ngại nào đâm vào mạn sườn Cố Ngôn Châu. Cùng lúc đó, ta cảm thấy lồng ngực mát lạnh. Cứ như bị thứ gì đó lạnh lẽo xuyên thấu, ngay sau đó là cảm giác bỏng rát kịch liệt. Nhưng ta không màng đến cơn đau.
Ta chỉ nhìn chòng chọc vào Giang Từ. Thanh đao của Cố Ngôn Châu đã đâm vào tim hắn. Má-u tươi như không tốn tiền phun trào ra ngoài, nhuộm đỏ cả cơ thể hắn.
"Giang Từ. . ."
Ta há miệng, âm thanh vụn vỡ không ra hình thù gì. Nước mắt hoàn toàn không thể kiểm soát, đứt dây mà rơi xuống.
"Chàng. . . có đau không?"
Thân hình Giang Từ lảo đảo, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch như tờ giấy. Nhưng hắn vẫn đang cười.
Hắn khó khăn đưa tay lên, muốn lau đi nước mắt trên mặt ta, nhưng lại quệt má-u lên má ta.
"Không đau. . ."
Mỗi lần hắn nói một chữ, trong miệng lại trào ra một ngụm má-u bọt, "A Kiều. . . đừng khóc. . . ta không đau. . ."
"Chỉ là. . . hơi buồn ngủ."
Bên cạnh truyền đến một tiếng kêu thảm thiết như lợn bị chọc tiết.
"Á——! Chế-t tiệt!"
Cố Ngôn Châu ôm lấy quả thận của mình, cả người còng lại như con tôm, "Đại ca! Thuốc này có phải quá hạn rồi không hả? Sao mà đau thế này! Cảm giác như thận bị cắt rồi ấy!"
"Câm miệng. . ."
Giang Từ yếu ớt mắng một câu
Trong đầu, âm thanh máy móc vốn luôn lạnh lẽo kia đột nhiên bùng nổ:
[Cảnh báo! Cảnh báo!]
[Phát hiện nhiều đòn tấn công chí mạng!]
[Dấu hiệu sinh tồn của kí chủ đang sụt giảm nhanh chóng!]
[Lỗi logic! Phán định nguồn gốc cái chế-t của mục tiêu không rõ ràng!]
[Kích hoạt vòng lặp chế-t! Hệ thống đang sụp đổ. . .]
Thanh tiến độ nhấp nháy điên cuồng, ánh sáng đỏ và ánh sáng xanh đan xen vào nhau, chiếu rọi cả thế giới thành những màu sắc quái đản. Thiên lôi trên đầu cuối cùng cũng giáng xuống. Nhưng nó không đánh lên người bọn ta, mà đánh thẳng vào cột ánh sáng dữ liệu hỗn loạn của hệ thống kia.
"ẦM ẦM——! ! !"
Hai luồng năng lượng hủy thiên diệt địa đối đầu giữa không trung. Làn sóng xung kích cực lớn trong nháy mắt nghiền nát chủ lâu của Vương phủ dưới chân thành cám vụn.
