📖 CHƯƠNG 4
"Vậy tại sao chàng. . ."
"Vì ta muốn nàng nhớ kỹ ta."
Hắn nhìn ta, ánh mắt cố chấp mà thâm tình.
"Nếu nàng giế-t ta để trở về, ta không muốn nàng cảm thấy áy náy, nàng cứ coi như đã giế-t một tên chồng cũ biến thái bắt nàng ăn mướp đắng đi."
Ta sững sờ. Trái tim như bị ai đó bóp nghẹt, đau đến mức không thở nổi.
"Hệ thống."
Ta hỏi trong lòng: "Không còn cách nào khác sao? Ví dụ như. . . ví dụ như cả hai bọn ta đều ở lại?"
Hệ thống lạnh lùng nói: "Không được, quy tắc là quy tắc, chỉ có duy nhất người chiến thắng được rời đi. Người ở lại sẽ bị ý chí của thế giới đào thải, cuối cùng chế-t thảm."
Đằng nào cũng là chế-t. Bữa cơm này, ăn mà như nhai sáp.
Ăn xong, Giang Từ đề nghị đến thư phòng viết di thư.
"Lỡ như cả hai chúng ta đều chế-t, cũng phải để lại cái gì đó cho thế giới này chứ."
Hắn trải giấy tuyên thành ra, cầm bút viết xuống mấy chữ lớn:
"Gió xuân cải cách thổi khắp nơi, nhân dân Hoa Quốc thật giỏi giang."
Ta: ". . ."
Ta cầm lấy bút, viết bên cạnh hắn:
"Nếu luận nhân dân khổ và nan, nhìn xa đế quốc Mỹ chặt đứt dây."
Viết xong, bọn ta nhìn nhau cười. Cười một hồi, nước mắt lại chảy ra.
"A Kiều."
Giang Từ đột nhiên ôm ta từ phía sau, vùi đầu vào hõm vai ta. Giọng nói nghèn nghẹn, mang theo một tia run rẩy.
"Ta không muốn chế-t."
"Ta muốn cùng nàng sống thật tốt."
"Ta còn muốn. . . có một đứa con với nàng."
Nước mắt ta tuôn rơi như đê vỡ. Nhưng Giang Từ à, đồng hồ đếm ngược của hệ thống chỉ còn lại một giờ nữa thôi. Thiên lôi đã tụ tập trên bầu trời Vương phủ. Mây đen áp xuống, sấm chớp đùng đùng, cứ như ngày tận thế sắp đến.
"Đến đi."
Giang Từ buông ta ra, lùi lại hai bước. Hắn lấy từ trong lòng ra khẩu hỏa súng kia, ném lên bàn. Sau đó dang rộng hai cánh tay, nhắm mắt lại. Khóe miệng nở một nụ cười giải thoát.
"Thẩm Kiều, ra tay đi."
"Giế-t ta, rồi về nhà."
Tiếng sấm ngoài cửa sổ ngày càng lớn. Mỗi một tiếng đều như gõ vào tim ta. Đồng hồ đếm ngược của hệ thống biến thành những con số đỏ tươi, nhảy nhót trước mắt.
Ta nhìn khẩu hỏa súng trên bàn, họng súng đen ngòm tỏa ra hơi thở của cái chế-t.
Ta cũng nhìn Giang Từ. Hắn đang mặc chiếc hồng bào ngày đại hôn của bọn ta, yêu nghiệt đến mức không gì sánh nổi. Hắn cứ đứng đó như vậy, không có bất kì sự phòng bị nào, phơi bày lồng ngực cho ta. Cứ như đang chờ đón một cái ôm.
Ta run rẩy cầm lấy khẩu hỏa súng. Nặng trịch, cứ như đang nắm giữ sức nặng của hai mạng người.
"Nhanh lên, A Kiều."
Giang Từ thúc giục, "Nhắm chuẩn tim, đừng run tay, ta sợ đau."
Ta giơ súng lên, nhắm thẳng vào hắn. Nước mắt làm mờ tầm nhìn, ta không nhìn rõ mặt hắn, chỉ thấy một màu đỏ chói mắt kia.
"Giang Từ, đồ khốn kiếp."
Ta vừa khóc vừa mắng hắn, "Chàng dựa vào đâu mà quyết định thay ta? Dựa vào đâu mà bắt ta phải mang theo mạng sống của chàng mà sống tiếp?"
"Vì ta là nam nhân mà."
Giang Từ vẫn nhắm mắt, cười một cách đáng ghét như vậy, "Hơn nữa bây giờ là thời cổ đại, phu vi thê cương hiểu không?"
Thời gian không còn nhiều nữa. Sét đã đánh xuống cây hòe già trong sân, lửa bốc ngùn ngụt.
Tiếng cảnh báo của hệ thống sắc nhọn đến chói tai:
[Kí chủ! Mau nổ súng! Nếu không sẽ cùng chế-t!]
Ta hít một hơi thật sâu, lau khô nước mắt.
"Giang Từ."
Ta gọi tên hắn.
"Ừm?" Hắn khẽ đáp một tiếng.
"Ta yêu chàng."
"Ta biết."
"Tạm biệt."
"ĐOÀNG——! ! !"
Một tiếng nổ lớn át cả tiếng sấm ngoài cửa sổ. Khói thuốc súng mịt mù. Giang Từ đột ngột mở mắt, vẻ mặt ngỡ ngàng. Hắn cúi đầu nhìn lồng ngực vẫn lành lặn của mình, lại kinh hoảng nhìn ta.
Ta đứng đối diện hắn, tay cầm hỏa súng, họng súng bốc khói. Nhưng ta không bắn hắn, cũng không bắn chính mình. Ta nhắm họng súng vào một điểm nào đó trong hư không——đó là vị trí của bảng điều khiển hệ thống. Dù ta biết, tấn công vật lý vô dụng với hệ thống.
Dựa vào cái gì?
Dựa vào cái gì mà đám người bọn ta ở hiện đại đang sống tốt lành, lại bị kéo đến cái nơi quỷ quái này?
Dựa vào cái gì mà bọn ta phải ở đây tàn sát lẫn nhau, còn cái hệ thống trời đánh này thì ngồi đó đứng xem?
Dựa vào cái gì, ta phải giế-t chế-t người mình yêu?
"Thẩm Kiều! Nàng điên rồi sao?!"
Giang Từ như phát điên lao tới, muốn cướp súng trong tay ta.
"Hết giờ rồi!"
Ta nhìn đồng hồ đếm ngược đã trở về con số không, trên mặt nở một nụ cười rạng rỡ. Hủy diệt đi!
Đúng lúc này, bên ngoài cửa đột nhiên truyền đến một trận vỗ cửa dồn dập, kèm theo tiếng kêu thảng thốt của hạ nhân:
"Vương gia! Vương phi! Xảy ra chuyện lớn rồi!"
"Cút!"
Giang Từ mắt đỏ ngầu, ôm chầm lấy ta vào lòng, gầm lên về phía cửa, "Đừng đến làm phiền lão tử!"
Hạ nhân ngoài cửa rõ ràng bị dọa không nhẹ, nhưng vẫn liều mạng hét lớn:
"Bắt được rồi! Có một thích khách ẩn nấp trong phủ, vừa rồi định thừa dịp hỗn loạn vượt tường, đã bị bọn ta đè xuống rồi!"
"Lúc này bắt thích khách cái gì?!"
Giang Từ nghiến răng, ngẩng đầu nhìn thiên lôi sắp giáng xuống trên đầu.
"Không. . . không phải đâu Vương gia! Tên thích khách đó hơi tà môn!"
Giọng nói của hạ nhân run rẩy, "Lúc bị bắt hắn ta cứ lầm bầm cái gì đó rất quái lạ, nói cái gì mà. . . 'Sấm vang chớp giật trời sập đất nứt búa vàng tím', chúng tiểu nhân thực sự nghe không hiểu, sợ là yêu thuật gì đó. . ."
