Menu

📖 CHƯƠNG 8

~7 phút đọc1.473 từ8/8 chương

Tân đế ngồi tít trên ngai vàng cao cao.

Đây là bức tranh thứ ba, cũng là bức tranh cuối cùng.

Ta liền hỏi hắn câu hỏi cuối cùng.

Để chúc mừng sinh thần Hoa thần, Hoàng hậu nương nương tổ chức một buổi tiệc Đan thanh, mời rộng rãi các quý nữ thế gia chưa xuất giá trong kinh thành.

Lục Thải Tiên cũng ở trong số đó.

Nàng ta tuổi tuy còn nhỏ, nhưng đã dát đầy lụa là châu ngọc, quả thực vô cùng phú quý sang trọng.

Ta cũng đi theo vào cung.

Đề thi nương nương đưa ra là "Bướm vờn hoa".

Ta xách chiếc hộp đựng đồ vẽ nặng trịch, trốn ở một góc hẻo lánh lạnh lẽo trong ngự hoa viên để vẽ tranh.

Vẽ xong, liền có người lén lút đến lấy tranh đi, đưa lên họa viện phía trước, đề tên của Lục Thải Tiên.

Lúc thu dọn đồ đạc, ta nghe thấy sau hòn non bộ có người đang nức nở khóc thầm.

Lần theo tiếng khóc tìm tới, là một cô nương nhỏ nhắn trắng trẻo xinh đẹp, trạc tuổi ta.

Trong tay nàng ấy đang nắm chặt một chiếc diều giấy hình chim én nhỏ bị rách lỗ.

Ta rụt rè hỏi nàng ấy:

“Có phải diều bị vướng rách rồi không?"

Nàng ấy quệt nước mắt, tủi thân sụt sịt mũi:

“Là hoàng... là ca ca làm hỏng. Huynh ấy cứ khăng khăng nói là của huynh ấy, mắc trên cây rách rồi mới ném cho ta."

Ta cẩn thận từng li từng tí giúp nàng ấy nghĩ cách:

“Ngươi có thể nói với cha, hoặc là nương. Ngươi thích ai hơn, thì nhờ người đó làm chủ cho ngươi."

Nàng ấy lại bĩu môi:

“Cha thiên vị, nương cũng thiên vị. Đáng ghét, ghét c.h.ế.c đi được!"

Ta thấy nước mắt nàng ấy lại sắp rơi xuống, vội vàng nắm lấy tay nàng ấy:

“Không khóc không khóc, ta làm một cái mới tặng ngươi nhé."

Ta cắt giấy, tỉ mỉ dán kín chỗ rách, đổi lại hình dáng, lại dùng bút mực vẽ lại từ đầu.

Chẳng bao lâu sau, một con phượng hoàng tắm lửa tái sinh đã sống động hiện ra trên giấy.

Tiểu cô nương mím môi, hai má vui sướng đến ửng đỏ bừng, nhưng lại không nói thẳng, chỉ bảo:

“Ta tên là Tạ Họa."

Nàng ấy kéo tay ta qua, nắn nót viết từng nét tên mình vào lòng bàn tay ta, lại hứa hẹn ra dáng ra hình:

“Sau này ngươi vào cung, đều có thể đến tìm ta chơi."

Ta cười ngây ngô:

“Ta không thường xuyên vào cung đâu."

Lời vừa dứt, bụng lại réo rột rột không đúng lúc chút nào.

Ta xấu hổ quẫn bách đến mức hận không thể chui tọt xuống đất.

Nàng ấy lại chẳng hề bận tâm, kéo ta chạy thẳng về phía nội uyển:

“Vậy ngươi đến dùng bữa tối với ta được không? Tối nay có tôm viên đuôi phượng, ức vịt nhồi, bánh xốp đường hoa quế..."

Đi mãi đi mãi, phía trên bức tường cung đình xa xa, chợt bốc lên những cuộn khói dày đặc.

Cung nhân xách thùng nước, kinh hoàng la hét, vội vã chạy về hướng đó.

Tạ Họa đứng sững sờ một lúc lâu, bỗng nhiên cũng chạy điên cuồng như mất trí.

Ta luống cuống, xách theo chiếc hộp vẽ nặng nề liều mạng đuổi theo, nhưng làm sao cũng không đuổi kịp nàng ấy.

Đợi đến khi cuối cùng cũng chạy tới nơi, bên ngoài cung điện đã bị bao vây kín mít, không cho phép ra vào.

Ta phải tốn rất nhiều sức lực, mới tìm thấy một gốc cây cổ thụ ở chân tường, trèo lên đó, nhìn vào bên trong.

Giữa đống đổ nát của đám cháy, Hoàng hậu búi tóc rối bời, ôm chặt lấy một thi thể trẻ con đã cháy đen từ lâu, khóc đến mức xé ruột xé gan.

Chẳng còn chút uy nghi nào của bậc Hoàng hậu.

Chỉ là một người mẹ.

Tạ Họa rảo bước băng qua sân viện, trong tay vẫn còn kéo theo chiếc diều giấy phượng hoàng.

Cung thất vẫn đang cháy âm ỉ.

Xà nhà sập rớt xuống gần như đã cháy thành than củi, lờ mờ hắt ra ánh sáng đỏ như m.áu.

Hoàng hậu cất giọng nhẹ tênh:

“A Họa, qua đây, lại đây với nương."

Công chúa ngờ nghệch bước tới gần.

Năm Cảnh Thái thứ bảy.

Cung Vị Ương bốc cháy.

Trường Lạc công chúa qua đời.

Thái tử thoát được kiếp nạn, chỉ là dung mạo bị hủy hoại, tính tình thay đổi hoàn toàn.

Từ trong cung trở về, ta càng trở nên điên khùng ngốc nghếch tợn.

Ta hỏi xong.

Trong đại điện trống rỗng chìm vào tĩnh lặng hồi lâu.

Cuối cùng, tân đế đưa tay lên, chậm rãi tháo chiếc mặt nạ ác quỷ mặt xanh nanh vàng kia xuống.

Khuôn mặt của nàng bị hủy hoại một nửa.

Dấu vết bỏng rộp gồ ghề dữ tợn.

Nhưng đôi mắt nàng chăm chú nhìn ta, lại tĩnh lặng hệt như một đầm nước sâu.

Toát lên vẻ mệt mỏi nhàn nhạt, cùng với sự thong dong không thể lay chuyển.

Giờ khắc này, ta hiểu rõ ràng hơn bao giờ hết.

Người đứng trước mặt ta, là một vị đế vương đích thực.

Ta chậm rãi mà trịnh trọng chỉnh đốn lại y bào, quỳ rạp người xuống trước mặt nàng.

"Tân đế băng hà, thần Lục Hàn Nùng, dập đầu thỉnh cầu điện hạ lên ngôi."

Tân đế tàn bạo cứ như vậy mà mang bệnh qua đời.

Còn về phần Trường Lạc công chúa.

Vốn dĩ nói rằng nàng đã bỏ mạng trong biển lửa vào năm Cảnh Thái thứ bảy.

Đến nay lại nói nàng căn bản chưa c.h.ế.c, chỉ là bị giam cầm trong thâm cung nhiều năm, cuối cùng cũng được thấy ánh mặt trời.

Khắp chốn quan trường lẫn dân gian bàn tán xôn xao, nhưng không một ai dám to gan điều tra cặn kẽ.

Dù sao thì, bất luận thế nào, chỉ cần kẻ ngồi trên ngai vàng không còn là tên điên tính tình thất thường kia là được.

Càng khỏi phải nói, binh quyền đã nằm chắc trong tay nàng.

Những thế gia và triều thần to gan nảy sinh lòng phản trắc, cũng đã sớm bị c.h.é.m sạch sành sanh trong đêm dạ yến đẫm m.áu kia rồi.

Bảy vị Ty họa của Đan Thanh Thự theo lời đồn là đã bị xử tử, vậy mà lại được thả ra một cách thần kỳ.

Lành lặn nguyên vẹn, không thiếu một ai.

Phải biết rằng, bọn họ chính là những người hiếm hoi trên cõi đời này, từng nhìn thấy dung mạo thật của tên Hoàng đế điên kia.

Thế nhưng về dung mạo của tiên đế, bảy người này lại mỗi người nói một kiểu.

Có người hoảng sợ kể, hắn mang dáng vẻ đáng sợ, không giống người thường.

Cũng có người nhớ lại nói, hắn cao bảy thước, vóc dáng thanh tao, dung mạo tuấn tú không ai sánh kịp.

Thật thật giả giả, hư hư thực thực, cuối cùng đều nương theo sự ra đời của triều đại mới, mà trở thành một vụ án vĩnh viễn không có lời giải.

Trường Lạc công chúa lên ngôi, thiên hạ đổi thay diện mạo mới.

Nàng đối đãi với kẻ dưới khoan dung sáng suốt, đối với bá tánh lại càng thêm nhân từ.

Quần thần vừa vô cùng biết ơn, lại vừa nơm nớp lo sợ.

Còn ta, từ Lục Ty họa của Đan Thanh Thự, chớp mắt đã biến thành vị nữ Tể tướng đầu tiên kể từ khi lập quốc.

Bức chân dung ta vẽ cho nữ đế, một nửa khuôn mặt loang lổ vết sẹo do lửa thiêu.

Văn võ bá quan đi ngang qua dưới bức họa đó, không một ai dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào nhan sắc của thiên tử.

Có vị văn thần lúc diện kiến nhà vua đã bóng gió xa xôi, đề nghị vẽ lại một bức họa che giấu điểm xấu, tô điểm lại dung nhan.

Lúc đó, nữ đế đang phê duyệt tấu chương, nghe vậy liền giương mắt nhìn ta, cười như không cười:

“Lục khanh thấy thế nào?"

Vị văn thần kia toàn thân run rẩy, không dám hó hé thêm lời nào nữa.

Danh tiếng của ta hiện giờ, còn đáng sợ hơn cả Bùi Chân.

Ta nhạt giọng đáp:

“Phượng hoàng tắm lửa, cớ sao phải bận tâm đến lông vũ chứ."

Nữ đế cất tiếng cười to.

<Hoàn>

HomeTrước