📖 CHƯƠNG 6
tẩy trần cho ĐêmTuyên đó,vương tânđang đếtrấn tổthủ chứcbiên yếncương. tiệc đón gió
mây đen giăng Khôngkín khíbầu trongtrời cungáp âmsát uvào tĩnhthành. mịch, hệt như
tuyệt đối không Theođược luậtmang phápđao triềukiếm. đại này, nhập cung diện thánh
trướng,loảng lạixoảng đườngbước Nhưng hoàng vào Tuyên ngang tiệc vương nhiên tùng. cùngđeo vớibảo mấykiếm, vịmặc võáo tướnggiáp dướikêu
lớpngày áomột đỏgầy Tân thẫm guộc đế nặng của vẫn nề hắn. ngồidường títnhư trênsắp caođè sausập rèmbờ châu,vai
không bằng cùng "Trẫmcác dạokhanh gầnthưởng đâythức." mới có được một bức tranh,
tranh, từ từ Hắnmở hơira. nhấc tay, cung nhân liền dâng lên cuộn
gầychứ guộckhông xơthấy Trên xác một bức của chút họa, những sắc cành cánh màu đào hoa nào trơ tàn của trọi, úa hoa. chỉđã thấyrụng vẻhết,
Tuyên vương cười gằn một tiếng:
Vọng một vẽ thực họa Thạch cách thành sự, này ở cực hình đó “Đâycủa Lũng kỳ hoa là khôngHoàng Tây, vụng rụng, bức chỉđế." trên về. khác 'Mộ là tranh Bổn xa Vũ đồ có vương một Xuân giả, lốm từng trời Hồng mà đốm thấy một Đồ' còn chu qua vực của làm sa, bút với Mẫn giả được tích bức
nướng giòn rụm Cungthơm ngalừng. vừa đúng lúc này bưng lên món thịt
luôn chuẩn bị Tânsẵn đếmón biếtnày. ta thích ăn, nên trong ngự thiện
đượcthịt, gì,nghi hiệnhoặc Ta giờ nghiêng đã chỉ đầu: cóđang mộtdùng khoảngcon thờidao giannhỏ khôngchậm ănchạp uốngcắt
sao Tạ Thụy “Bứclại tranhcó đóthể đãnhìn thấtthấy truyềnđồ trămthật nămđược naychứ?" rồi,
Trong bữa tiệc phút chốc yên tĩnh như tờ.
quýgiọng sangmắng: trọng Hômcũng nayđang Lụcngồi Thảitrong Tiênbữa ăntiệc, mặcnghe vôvậy cùngliền hoanghiêm
lớn mật gọi “Ngươithẳng đúnghúy làdanh đồcủa ngốcTuyên ănvương nóiđiện hồhạ!" đồ, dám
áo tân đế:Ta bị dọa cho run rẩy, quay đầu kéo vạt
“A Nùng đã nói sai gì sao?"
mỉm cười:Tân đế không hề nổi giận, ngược lại còn hơi
cóThạch điềutiên khôngsinh." “Bứcbiết, họaLục này,Ty quảhọa thựcchính làlà đồhậu giả.nhân Hoàngcủa thúcVọng
củatrước. a nương, Khilại cònlà bécung tađình khônghọa hềsư haylẫy biết,lừng tổcủa tiêntriều
Ta chỉ biết a nương vẽ rất đẹp.
Cha cũng vì vậy mà đem lòng ái mộ bà.
Tài tử giai nhân, kết tóc se tơ.
Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang.
tích duy nhất Trongcòn taysót ngoạilại tổcủa phụ,Mẫn cấtVọng giấuThạch. một bức chân
đến tai Tuyên Chuyệnvương. này không biết vì sao, lại bị rò rỉ,
nào, cũng không Lãochịu nhângiao gianộp mộtdi thântác ngạocủa cốt,tiên bấtnhân. luận thế
cho ông một Thếtội là,danh phụbiển thânthủ taquan đíchngân. thân giăng bẫy, gán
sờtịch bịthu đ.á.n.hsung Ngoại c.h.ế.c công. tổtrong phụđại bịlao, quantài phủsản bắttrong đi,nhà sốngcũng sờbị
Cùng với bức họa "Mộ Vũ Xuân Hồng Đồ" kia.
củathưởng, phụlọc thân,cọc Ngày chở trở hôm theo về đó, trăm trong chiếc lượng màn xe hoàng đêm. kéokim xậpdo xệTuyên cũvương nátban
bảng, từ đó Khôngcon baođường lâulàm sau,quan ôngthuận ấybuồm liềnxuôi thigió. đỗ hoàng
thân cưới một Tuyênvị vươngquý phinữ đíchdanh thânmôn làmkhác. mai mối, để phụ
gáilàm củathiếp. tội Cònnhân, abị nươngđường củađường ta,chính vìchính xuấtgiáng thântừ làthê conxuống
lệ,lặp tronglại, cơnhệt Sau mê như này man mớ bà thường ngủ. quấnthì lấythầm giườngmột bệnh,câu suốtthơ, ngàylặp rơiđi
lạcrụng nhưlả hồngtả Huống vũ… như thị (Huống mưa thanh chi đỏ…) xuânthanh nhậtxuân tướngngày mộ,đã Đàomuộn, hoaHoa loạnđào
Xuân Hồng Đồ".Đó cũng là bài thơ đề trên bức "Mộ Vũ
vượt qua đại Tânđiện: đế thấp giọng ho khan một trận, ánh mắt
đây xem thử, “ThếTư tử,họa ngươicủa cũngtrẫm tinhvẽ thôngnhái đạolại vẽcó tranh.giống Lênkhông?"
phía trước.Tạ Liễm từ chỗ ngồi đứng dậy, bước chậm lên
ta vô cùng Khitình điý ngangmà quanhìn bànhắn củamột Lụccái. Thải Tiên, nàng
liền nhảy chân Tasáo ngaychạy cảđến conbên daocạnh nhỏhắn. cũng không bỏ xuống,
củađen. đêm đen Hômkia, naymái hắntóc mặcđen bộbúi triềugọn phụctrong màuchiếc tímmão thẫmngọc
cao ngạo thoát Phíatục, sausải lưngcánh dùngchực chỉbay. bạc thêu hình tiên hạc,
"Tạ Liễm."
Lại một lần nữa, ta nhẹ giọng gọi tên hắn.
Tạ Liễm theo bản năng quay đầu lại.
chiếu khuôn mặt Trongcủa đôita. mắt đen láy tựa thủy ngân kia, phản
Và ta chậm rãi mỉm cười với hắn.
"Đây cũng là mệnh của ngươi."
sau lưng hắn.Lời còn chưa dứt, mũi dao đã cắm phập vào
Trong chớp mắt, m.áu tươi phun trào lên giấy vẽ.
Từng giọt chu sa, như hoa bay loạn xạ.
lương.Hệt như một cơn mưa đỏ diễm lệ đến thê
mịt,run Tạrẩy Liễmthò Cơn mất vào đau sức trong dữ quỳ tay dội gục áo. khiếnxuống hắntrước cóbức mộttranh, thoángbàn mờtay
thịt.Ta nắm chặt cán dao, vặn nửa vòng trong da
tay rũ rượi Hắnmở đaura—— đớn đến tột cùng co giật, lòng bàn
đây minh châu Lạiđã làđẫm mộtm.áu, chiếckhông khuyêncòn taivẻ quentrắng thuộc,tinh nhưngkhôi. giờ
rơi chiếc khuyên Tatai lưuđó loátxuống rútđất. lưỡi dao ra, hờ hững gạt
cả.Không mang theo chút thương xót nào, cũng chẳng sao
"Đây không phải là đồ của ta."
ngừng trào ra Hắnm.áu chằmtươi, chằmđã c.h.ế.ckhông trânthể nhìnnói ta,nên tronglời. miệng không
Ta từ trên cao nhìn xuống hắn, nhẹ nhàng nói.
tốt với ngươi "Trướcnhư kiavậy. ngươi từng hỏi ta, vì sao lại đối
dụng nhất đó, "ĐươngTạ nhiênlang." là bởi vì, ngươi là người có tác
