Menu

📖 CHƯƠNG 2

~7 phút đọc1.481 từ2/6 chương

Hắn trợn mắt nhìn ta đầy vẻ không phục. Đến khi nhận ra sự chênh lệch địa vị giữa mình và ta lúc này thì đã quá muộn. Đáy mắt Thẩm Tri Hiền tràn đầy nhục nhã, nhất là khi việc này lại xảy ra ngay trước mặt Lục Vân Sương.

Lục Vân Sương cũng bị cảnh tượng này làm cho kinh hãi. Nàng ta đỏ hoe mắt nhìn ta, lên tiếng cầu xin cho Thẩm Tri Hiền.

"Thẩm công tử không cố ý mạo phạm, muội muội hà tất phải làm quá lên như vậy."

"Dẫu sao Thẩm công tử cũng là khách do phụ thân mời về, muội làm thế này e là có chút thất lễ."

Ta liếc nhìn nàng ta, không khách khí mà đáp lại:

"Lục Vân Sương, ngươi rốt cuộc vẫn là con gái của Tướng phủ, sao có thể hướng về người ngoài mà nói chuyện?"

"Hơn nữa, lời của Thẩm Tri Hiền vừa rồi ngươi không hiểu sao?"

"Hắn thấy mình không xứng với ta, ngược lại rất xứng với ngươi. Ý hắn muốn nói thứ nữ của Tướng phủ chúng ta là hạng thấp kém, lời này mà truyền ra ngoài, chẳng phải sẽ khiến người ta bàn tán sau lưng rằng phụ thân bất công hay sao?"

Mặt Lục Vân Sương lúc đỏ lúc trắng, nhưng nàng ta vẫn khuyên ta nên thả Thẩm Tri Hiền ra trước.

Ta nhìn chằm chằm vào mặt Lục Vân Sương một hồi lâu, rồi bảo nàng ta cùng ta đi gặp phụ thân để nói rõ mọi chuyện vừa xảy ra.

Phụ thân nghe xong thì nổi trận lôi đình, lập tức quyết định không kết thân với Thẩm Tri Hiền nữa.

"Chuyện còn chưa đâu vào đâu mà hắn đã ngông cuồng như thế, đúng là ta đã nhìn lầm người."

Phụ thân nhận định Thẩm Tri Hiền phẩm hạnh không tốt, lập tức sai người tiễn hắn đi.

Cuối cùng, phụ thân nhìn Lục Vân Sương, hỏi nàng ta có ý muốn gả cho Thẩm Tri Hiền hay không. Lục Vân Sương không gật đầu cũng không lắc đầu, nhưng vành mắt ửng hồng của nàng ta đã nói lên tất cả.

Phụ thân hiện rõ vẻ thất vọng vì nàng ta không biết cố gắng, cuối cùng đành nhẫn tâm cấm túc nàng ta để tránh gây ra rắc rối không đáng có.

Chuyện này chẳng biết rò rỉ thế nào mà lọt đến tai Thẩm Tri Hiền.

Ngày hôm sau, khi ta đến dự tiệc thưởng hoa ở Quốc công phủ, lại tình cờ gặp lại hắn. Chưa kịp nghĩ xem vì sao hắn lại xuất hiện ở đây, hắn đã với vẻ mặt hằm hằm chặn đường ta trong hoa viên.

"Lục Tịnh Vũ, ngươi tức giận vì ta không cưới ngươi thì cứ việc trút giận lên ta, sao lại làm khó Vân Sương?"

"Nể tình ngươi nặng lòng với ta đến mức này, ta nguyện thưa chuyện với Tướng gia để cưới ngươi làm bình thê, chỉ là sau khi vào phủ, ngươi phải nhận Vân Sương làm chủ mẫu, không được đối đầu với nàng ấy nữa."

Hắn e là đã phát điên rồi mới sinh ra ảo tưởng như thế.

Ta đưa mắt nhìn quanh một lượt, thấy không có ai đang nhìn về phía này.

Đang định lách qua người hắn để rời đi, Thẩm Tri Hiền lại bước tới một bước.

Hắn không biết xấu hổ mà nhắc đến việc kiếp trước mình từng leo lên chức Thủ phụ.

"Tịnh Vũ, người thông minh không nói lời vòng vo, ngươi và ta đều là những kẻ được sống lại một lần nữa, nên biết cách cân nhắc thiệt hơn."

"Hơn nữa dù chỉ là bình thê, sự vẻ vang sau này của ngươi cũng vượt xa khối kẻ, cùng lắm thì ta sẽ giao toàn bộ việc quán xuyến trong nhà cho ngươi lo liệu."

Nhắc đến kiếp trước, hắn chẳng hề có lấy một chút cắn rứt vì đã hạ đ.ộ.c ta, ngược lại càng thêm tự tin đắc ý.

Hắn nói rằng ta rất giỏi quán xuyến việc lớn việc nhỏ trong phủ, vừa hay có thể để Lục Vân Sương được hưởng nhàn hạ.

Trong lòng ta trào lên một cơn buồn nôn, ta nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh thấu xương.

"Thẩm Tri Hiền, nơi này là Quốc công phủ, không đến lượt ngươi nói năng bừa bãi."

Nhưng hắn cứ như không nghe thấy lời cảnh cáo của ta, vẫn từng bước ép sát.

Ta liếc nhìn hồ nước phía sau, lòng dâng lên sự bất an.

Ban đầu ta có dẫn theo tỳ nữ, nhưng ngay vừa rồi, có người tự xưng là kẻ hầu của Quốc công phủ gọi tỳ nữ của ta đi nhận thưởng.

Lúc này ngẫm lại, đây rất có thể là chiêu trò của Thẩm Tri Hiền, hắn muốn đẩy ta ngã xuống hồ rồi diễn màn "anh hùng cứu mỹ nhân", nhằm ép ta phải đồng ý gả cho hắn.

Đúng lúc ta đang nghĩ như vậy, Thẩm Tri Hiền đột nhiên lao tới.

Chỉ nghe thấy một tiếng "tùm", cả người hắn ngã nhào xuống hồ nước.

Còn ta thì được thuộc hạ bí mật đỡ lấy thắt lưng nhấc khỏi mặt đất, vững vàng đáp xuống bờ.

Đến khi mọi người nghe thấy tiếng động vây quanh lại, thuộc hạ của ta đã sớm ẩn mình, ta thuận thế hòa vào đám đông, mặt đầy vẻ vô tội cùng bọn họ bàn tán xem đã xảy ra chuyện gì.

Thẩm Tri Hiền biết bơi, nhưng vừa rồi khi thuộc hạ cứu ta đã thuận tay đánh mạnh vào gáy hắn.

Thế nên lúc này hắn hành động chậm chạp, sặc liên tiếp mấy ngụm nước mới chật vật bò được lên bờ.

Nhìn thấy ta đang cười nói trò chuyện với người khác trong đám đông, đáy mắt Thẩm Tri Hiền lóe lên một tia hận thù.

Ta chẳng mảy may bận tâm, còn nhướng mày với hắn, thầm nói hai chữ:

"Đáng đời."

Sau khi được người ta cứu lên, Thẩm Tri Hiền rời khỏi Quốc công phủ trong tình cảnh vô cùng nhếch nhác.

Một khoảng thời gian dài sau đó hắn biệt tích, nhưng ta biết hắn tuyệt đối không từ bỏ.

Quả nhiên chẳng bao lâu sau đã có tin truyền tới, hắn đã đầu quân dưới trướng Thái tử.

Sớm hơn kiếp trước tận năm năm.

Sau khi tin chiến sự từ biên ải truyền về, kiếp trước vốn là Nhị hoàng tử dũng mãnh thiện chiến dẫn quân xuất chinh, nhưng lần này lại bị Thái tử giành mất cơ hội.

Một ngày trước khi dẫn quân rời thành, Thái tử gửi thư đến Tướng phủ hẹn gặp ta ở lầu Phúc Vận.

Dù thế nào ta cũng không thể làm trái ý Thái tử, đành phải đến điểm hẹn.

Nhưng vì để tránh lời ra tiếng vào giữa nam và nữ, ta cố ý đội mũ có rèm che, lại sắp xếp sẵn thuộc hạ bí mật.

Kết quả khi đến nơi, trong phòng bao chỉ thấy một mình Thẩm Tri Hiền, hắn lại dám to gan truyền giả ý chỉ của Thái tử.

Cơn giận trong ta lập tức bùng lên, khi xoay người định bỏ đi thì nghe hắn nói:

"Tịnh Vũ, hôm nay ta có lòng tốt đến báo cho ngươi một tiếng, đợi Thái tử đánh thắng trận trở về lập được đại công, ngài ấy có lẽ sẽ xin Hoàng thượng ban hôn ngươi cho ngài ấy."

Thẩm Tri Hiền chẳng biết bằng cách nào mà dò la được chuyện Thái tử có ý với ta, hắn khuyên ta nếu không muốn gả cho Thái tử để rồi phải tranh giành tình cảm với những người đàn bà khác, thì tốt nhất hiện tại hãy chấp nhận đề nghị của hắn.

"Dẫu sao chúng ta cũng từng là phu thê, ta hiểu ngươi đến nhường nào, kiếp trước nếu ngươi muốn làm Thái tử phi thì đã tuyệt đối không gả cho ta."

"Chỉ cần ngươi thừa nhận chúng ta đã có hôn ước từ trước, chuyện để ngươi làm bình thê vẫn còn hiệu lực."

Ta kìm nén sự lạnh lẽo trong mắt, nhìn hắn mà bật cười thành tiếng.

"Kiếp trước là kiếp trước, lần này ngươi có lựa chọn của ngươi, ta đương nhiên cũng có tính toán khác."

"Sau này Thái tử lên ngôi làm Hoàng đế, chưa biết chừng ta sẽ là người đứng đầu hậu cung."

Ta cố ý hạ giọng, nói từng chữ một để kích động Thẩm Tri Hiền.

"Chỉ có kẻ ngu mới bỏ vị trí Thái tử phi không làm, để đi làm bình thê cho ngươi."

HomeTrước
Sau