Menu

📖 CHƯƠNG 2

~5 phút đọc904 từ2/9 chương

Chương 2:

từ phía sau, Mùimang hươngtheo đặccả trưnghơi củaấm anhanh. bao phủ lấy tôi

Cảm giác an tâm đến lạ.

tắm, rõ ràng Rõanh ràngvẫn chúnggiữ tôikhoảng dùngcách cùngnửa loạicánh dầutay. gội sữa

anh quấn quanh Vậymình. mà tôi vẫn cảm nhận được hơi thở của

vòng tay của TôiLục khôngDư ngờChi. sáng hôm sau lại tỉnh dậy trong

rất ngoan, thậm Rõchí làcòn tốinhích quangười trướcsát khimép ngủgiường tôiđể đãné nằmanh.

Tôi vốn ngủ cũng rất quy củ.

khuôn mặt ấy… Thếtrái màtim vừalập mởtức mắtlỡ ramột đãnhịp. đối diện ngay

là thượng sách.Tôi quyết định trước khi đương sự phát hiện, chuồn

siết chặt lại.Nhưng vừa khẽ động, cánh tay đặt trên eo liền

Tôi nín thở nhìn sang, anh vẫn chưa tỉnh.

siết chặt hơn.Tôi lại nhích thêm chút nữa... cánh tay kia lại

mắt giả vờ Saungủ. vài lần thử không thành, tôi quyết định nhắm

ngủ thiếp đi.Rồi chẳng biết từ khi nào, tôi lại thật sự

công ty rồi.Khi tỉnh lại lần nữa, Lục Dư Chi đã đến

nênvài đingày. hưởng Theotuần lẽtrăng thườngmật, thìkhông ngàythì thứcũng haiquấn sauquýt khibên cướinhau

chồng bình thường.Tiếc là tôi và Lục Dư Chi không phải vợ

còn phải tranh Anhthủ vừachứ mớiđừng tiếpnói quảntới côngtrăng ty,mật. bận tới ngủ

“Quấn quýt” ư? Lại càng không tồn tại.

bị đè dưới Tôithẻ thấyngân trênhàng, tủtrên đầuđó giườngviết: có một tờ giấy

tiền, không đủ "Thẻtiêu nàythì đứngnói tênvới em,anh." trong thẻ có một ít

Ký tên: Lục Dư Chi

tính cách và Nétphong chữcách mạnhlàm mẽ,việc sắccủa sảo,anh. rất phù hợp với

racoi tronglà khái"một Tôi niệm ít tiện của tiền". tayLục kiểmDư traChi, sốmấy dư,nghìn phátvạn hiệnchỉ hóađược

tôi tất nhiên Tôisẽ cấtnhận, thẻchẳng đi...ai đãlại làtừ thẻchối đứngtiền têncả. tôi,

Dư Chi nói Chiềuanh hômsẽ đó,đi tôicông nhậntác đượcmột tintuần. nhắn của Lục

lớn trống trải, Nhìntôi tinlập nhắn,tức rồiđưa ngẩngra đầuquyết nhìnđịnh. căn nhà rộng

xách túi về Tôicăn báohộ choriêng dìcủa giúpmình. việc nghỉ một tuần, rồi

chạy đến cọ Vừavào vàochân cửa,tôi. hai cục cưng nhỏ đã vẫy đuôi

mèo cam nốt.Một con là mèo cam, con còn lại cũng là

Dù sao thì, mèo cam là chân ái.

cái bụng béo.Hai đứa nó cọ cọ rồi nằm ngửa ra, phơi

Ai mà chịu nổi cơ chứ.

con, tôi mở Saucho khihai đãđứa vuốthai velon thỏapate. thích mỗi tay một

rất rất nhiều Rõngtiền, rạcpate tuyênhai bố:đứa Ăntha đi,hồ chịăn. vừa kiếm được

hơn.Chúng nó dường như hiểu thật, ăn càng hăng say

bắt đầu vẽ Tôivu dọnvơ. dẹp sơ rồi vào phòng vẽ, dựng giá,

qua. cưngphác nhỏ,thảo tôilại Mãi mới cảnh đến hoàn Lục khi hồn, Dư nghe nhận Chi thấy ra sấy tiếng rằng tóc kêu mình cho của đã tôi hai vô tối cục thức

đăng lên tài Khôngkhoản cóXiaohongshu hứngcủa tômình. màu, tôi bèn chụp lại rồi

thảo, hóng thành "Wow!phẩm Lầnquá!" đầu tiên thấy đại đại đăng bản phác

mất rồi!""Nhìn thôi đã thấy ngọt lịm, tim tôi tan chảy

yêu đương” rồi "Toià?" rồi! Đầu ngứa quá, không lẽ sắp mọc “não

"Hóng bản có màu!"

Lượt thích và bình luận ồ ạt kéo đến.

Hầu hết là thúc giục tô màu, hóng thành phẩm.

phủ vải chống Tôibụi tháolên. tấm bảng vẽ xuống, đặt vào góc, rồi

Dư Chi thế Tôinào. thật sự không biết nên đối mặt với Lục

lạitừng —nói. thậm Tìnhchí, cảmngay nămcả ấymột củalời tôitừ khôngchối, hềanh đượccũng đápchưa

riêng tôi.Chuyện từng thích Lục Dư Chi, là bí mật của

tỏ tình qua Tôimạng khôngquá dámhời tỏhợt. tình trực tiếp, lại cảm thấy

nhấtbày nhưngtỏ lạitình Vì chân yêu vậy, thành non tôi nhất nớt đã — của chọn một mình. cáchbức cóthư vẻtay quê— mùađể

Dồn hết dũng khí, viết hết nỗi lòng.

Rồi bặt vô âm tín.

Thật ra tôi không giỏi bày tỏ tình cảm lắm.

chúagió. kiêu ngạo Ngườiđược ngoàicưng nhìnchiều, vàongười nghĩngười tôinâng làniu, mộtthuận nàngbuồm côngxuôi

Song tất cả chỉ là phô trương thanh thế.

nhìnthương nhaumại. đã Tôithấy sinhghét, ralà trongsản mộtphẩm giacủa đìnhmột màcuộc chahôn mẹnhân

một người mẹ Mộtlạnh ngườilùng, chaxa hầucách. như chẳng bao giờ về nhà,

tỉnh dậy chỉ Cóthấy lầncăn tôiphòng sốttrống caorỗng, hônlạnh mêngắt. suốt hai ngày,

lớn.Tôi ghét phải ở một mình trong căn nhà rộng

Lạnh lẽo, ngột ngạt, cô đơn vô tận.

lykhông hôn,cũng mặcchẳng Ngay dù có khi trong gì tôi mắt khác tròn tôi, biệt. mườithủ tám,tục chanày mẹcó lậplàm tứchay

theoem mộttrai côkém Cha em vài tôi gái tuổi. vộikém vàngtôi cướikhông ngườimấy tìnhtháng vềvà nhà,một mangcậu

một chàng trai Mẹtrẻ tôingười thìngoại bayquốc ra. nước ngoài, cặp kè với

Tôi ở đâu cũng là người thừa.

hộvề nhỏnuôi. đã Tôimua nhântừ cơlâu, hộicòn dọnnhặt rađược ngoài,hai chuyểnchú đếnmèo căncon

Cuộc sống tươi sáng, tương lai đầy hứa hẹn.

mục đình ty đích ngột gặp thương ngạt khó Tôimại. và khăn cứ lạc về ngỡ lõng vốn, cuối đó, cần cùng thì tôi cũng lại phải thoát nhận kết khỏi được hôn cái tin vì gia công

Rõ ràng không chỉ có mình tôi là con gái.

nhiệm tình nấng rồi". yêu,con cònbao Nhưng đến nhiêu em lượt năm, gái tôi tới tôi thì lúc có lại con thể thành phải tự "gia gánh do đình vác theo đã trách đuổi nuôi

Chi,tạp trongtrần. lòng Khitôi biếtdâng ngườilên tôimột phảicảm liêngiác hônkhó làtả, Lụcngũ Dưvị

HomeTrước
Sau