📖 CHƯƠNG 6
Sau phen náo loạn ấy, tâm tình ta sa sút, Thẩm Yến Trì đề nghị đưa ta ra bờ sông thả đèn.
“Viết một điều ước đi.”
Người đưa bút cho ta.
Ta ôm đèn Khổng Minh, nhìn mặt sông lấp lánh suy nghĩ nên viết gì, chợt thấy có người rơi xuống nước.
Người ấy ta nhận ra, là Thuý Chi tỷ tỷ, ái thiếp của Tiểu hầu gia.
Nàng từng giúp ta, là người rất tốt, nên ta chẳng kịp nghĩ ngợi, liền nhảy xuống sông cứu người.
May mà nàng trôi chưa xa, ta kéo được nàng lên bờ.
Vừa kịp thở dốc, đã nghe có người nói Thuý Chi tỷ tỷ cố ý nhảy sông để tranh sủng với phu quân.
Ta tức đến không chịu nổi, chỉ vào một bóng người hoảng loạn trên bờ:
“Rõ ràng là con nha hoàn kia đẩy nàng ấy xuống!”
Nhưng chủ nhân của nha hoàn ấy, phu nhân Tiểu hầu gia, lại vu cho ta nói dối:
“Hứa Thanh Chi, ngươi là kẻ ngốc, nhìn nhầm cũng chưa biết chừng.”
“Ta thật sự nhìn thấy!”
“Phụ thân ta là đương triều Thừa tướng, ta nói ngươi nhìn nhầm thì chính là nhìn nhầm!”
Ta gấp đến mức nước mắt vòng quanh, theo bản năng nhìn về phía Thẩm Yến Trì:
“Bồ Tát đại nhân, ta không nói dối.”
Ánh mắt Thẩm Yến Trì trầm xuống, trong giọng nói đã có nộ khí:
“Con gái Thừa tướng thì có thể đảo trắng thay đen, tuỳ tiện vu oan người khác sao?”
Người chuyển ánh nhìn:
“Người đâu, áp giải nha hoàn này đến nha môn.”
Ta cứ ngỡ, Kinh Triệu doãn sẽ trả lại công đạo cho ta và Thuý Chi tỷ tỷ.
Sau này mới biết, trước quyền thế ngập trời, ngay cả Bồ Tát đại nhân cũng có lúc bất lực.
Tiêu Thừa tướng đích thân ra mặt, dẫn nữ nhi rời đi, kẻ chủ mưu bình an vô sự, nha hoàn phải gánh tội thay.
Những lời bàn tán của dân chúng khiến lòng ta càng thêm bất an:
“Nhị hoàng tử vừa mới rời Tây Sơn đã đắc tội Tiêu Thừa tướng, e là tiền đồ khó đoán.”
“Tiêu Thừa tướng xưa nay thù dai, nhất định sẽ không bỏ qua Hứa Thanh Chi.”
“Hứa Thanh Chi hiện còn ở Sở gia, chẳng lẽ cả Sở gia cũng bị liên luỵ?”
Ta túm chặt vạt áo, cúi đầu theo sau Thẩm Yến Trì:
“Bồ Tát đại nhân, ta có nên đến Tiêu phủ tạ lỗi không?”
“Không cần.” Thẩm Yến Trì xoa đầu ta, “Người sai không phải là nàng. Dù không có nàng, Tiêu Thừa tướng cũng sẽ nhằm vào ta.”
Ta không hiểu vì sao Tiêu Thừa tướng muốn đối phó Bồ Tát đại nhân,
Chỉ biết Tiêu Thừa tướng được Thái tử tín nhiệm sâu sắc, quyền khuynh triều dã, bất luận là Thẩm Yến Trì hay Sở gia đều phải kiêng dè bảy phần.
Ta cứ ngỡ A Chước nhất định sẽ đuổi ta khỏi Sở gia, nào ngờ hắn lại chờ ta ở tiểu viện.
“Chi Chi, ngày mai ta sẽ cùng ngươi đến Tiêu phủ bồi lễ.”
Giọng hắn dịu đi, giống hệt thuở thiếu thời, khiến ta không quen, nhíu mày nói:
“Ngươi trả lại gia sản của ta trước đã.”
Hắn lập tức nổi giận:
“Hứa Thanh Chi, ta thấy ngươi bị Thẩm Yến Trì mê hoặc mất rồi! Chỗ nào cũng đối đầu với ta, trước kia ngươi ngoan ngoãn biết bao, chưa từng cãi ta!”
“Sở Chước, ta ngốc, nhưng ta cũng là người. Ta biết đau, biết thất vọng, biết tức giận.”
Ta nhìn hắn, nghiến răng nói:
“Ngươi luôn khiến ta tưởng rằng ta cùng Lưu ma ma ở Sở gia là ăn chực ở nhờ, ngươi hạ thấp ta, khiến ta nghĩ mình thấp kém hơn người khác. Nhưng sự thật là ta có tiền, ta vốn dĩ có thể có một mái nhà của riêng mình.”
“Chi Chi, nơi này chính là nhà của ngươi. Ngươi là vị hôn thê của ta, sớm muộn chúng ta cũng là người một nhà.”
“Không còn nữa.”
Giọng ta không lớn, nhưng kiên định đến lạ:
“Sở Chước, ta muốn thoái hôn.”
“Thoái hôn?”
Hắn cười như không dám tin,
“Hứa Thanh Chi, ngoài ta ra, còn ai chịu lấy một kẻ ngốc như ngươi?”
“Bồ Tát đại nhân muốn.”
Vẻ ung dung trên mặt hắn hoàn toàn tan vỡ, trong mắt bùng lên cơn giận đỏ ngầu:
“Hứa Thanh Chi, ngươi đừng hòng ở bên Thẩm Yến Trì! Trừ khi ta c.h.ế.c, nếu không ngươi vĩnh viễn là người của Sở gia!”
Hắn phất tay áo bỏ đi.
Ta vội hỏi Lưu ma ma về chuyện gia sản.
Lưu ma ma lại một lần nữa rơi lệ:
“Tiểu thư, lão nô từng hỏi rồi, Sở lão gia nói đều đã thâm hụt… lão nô đi tra sổ sách, họ liền làm mù mắt lão nô… khi ấy tiểu thư còn nhỏ, lại mắc tâm bệnh, lão nô sợ tiểu thư lo lắng nên không dám nói…”
Ta ôm lấy ma ma, trong lòng chút tình nghĩa cuối cùng cũng lạnh hẳn.
Trước lúc rời đi, ta châm lửa đốt màn trướng trong tiểu viện.
Ánh lửa nhuộm đỏ nửa bầu trời, Lưu ma ma mở miệng định khuyên:
“Tiểu thư…”
Ta giơ tay ngăn bà, cười rực rỡ như hoa:
“Chính Sở Chước nói đó. Nếu hắn c.h.ế.c rồi, ta sẽ không cần phải gả cho hắn nữa.”
Hôm sau, ta vừa trở về Hứa phủ hoang phế.
Thuý Chi tỷ tỷ đã hớt hải tìm tới, quỳ xuống cầu xin ta đổi lời khai để cứu nha hoàn bị giam kia.
“Xuân Lan nàng ấy là bị ép buộc… nếu không hại ta, nàng ấy sẽ bị gả cho mã nô…”
Thuý Chi tỷ tỷ khóc lóc kể rằng nàng và Xuân Lan là tỷ muội thân thiết bảy năm, nói đến đoạn xúc động, nàng gần như muốn lấy mạng mình đổi lấy bình an cho Xuân Lan.
Ta nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy không thể nói dối hại người, đành đưa nàng vào cung tìm Thẩm Yến Trì nhờ giúp.
Thẩm Yến Trì chỉ nói bốn chữ:
“Lật đổ Thừa tướng.”
Sắc mặt Thuý Chi tỷ tỷ lập tức trắng bệch, lảo đảo rời khỏi hoàng cung.
Ta không đi, áy náy đứng bên cạnh Thẩm Yến Trì:
“Bồ Tát đại nhân, ta lại gây thêm phiền phức cho người rồi, đúng không?”
“Giúp bằng hữu, có gì sai?”
“Nhưng Tiêu tướng quyền thế quá lớn…”
Ta còn chưa nói hết, cung nhân đột nhiên vào bẩm báo:
“Thái tử điện hạ đến!”
Ta hoảng hốt chui vội xuống gầm thư án.
“Hoàng đệ”, giọng Thái tử mang theo ý cười, “Sở Chước đã nói hết với cô rồi. Ngươi vì một Hứa Thanh Chi mà từ Tây Sơn xuống, có đáng không?”
Thẩm Yến Trì không đáp, trong phòng tĩnh lặng đến đáng sợ.
Thái tử khẽ cười, bước đến trước án thư, tiếp tục nói:
“Thẩm Yến Trì, ngôi hoàng tử này ngươi giữ không nổi, Hứa Thanh Chi ngươi cũng không giữ nổi. Giống như năm xưa, mẫu phi ngươi thua mẫu hậu của cô vậy. Cô đã biết nhược điểm của ngươi rồi, ngươi không thắng được đâu.”
“Hoàng huynh, tranh đấu thì tranh đấu, đừng động tới Chi Chi.”
“Thẩm Yến Trì, ngươi lấy tư cách gì nói điều kiện với cô?”
Thái tử lạnh giọng,
“Nếu thức thời, sớm cút về Tây Sơn, cô còn có thể cho ngươi kéo dài hơi tàn thêm vài ngày. Bằng không, cô sẽ khiến Hứa Thanh Chi c.h.ế.c không nơi chôn thây.”
Ta bịt chặt miệng, nước mắt từng giọt rơi xuống.
Hoá ra… ta thật sự đã trở thành gánh nặng của Bồ Tát đại nhân rồi.
