📖 CHƯƠNG 4
Ta nắm chặt thẻ ngọc, quay về phủ họ Sở.
Vừa bước vào sân, đã nghe tiếng chân gấp gáp vang lên ngoài cửa.
A Chước gần như đạp tung cánh cổng viện còn khép hờ, ánh mắt như đinh lửa đóng thẳng vào tấm áo lông cáo rực rỡ trên người ta:
"Hứa Thanh Chi, ngươi khoác bộ đồ chói lóa ấy đi khắp nơi, sợ người ta không biết ngươi bám được Thẩm Yến Trì à?"
Bị hắn quát, ta lùi lại nửa bước:
"A Chước, ta lên núi trả lễ, vừa gặp lúc Nhị hoàng tử về cung, người sợ ta lạnh..."
"Một hoàng tử bị giam lỏng thì giúp gì được ngươi? Hứa Thanh Chi, đừng có ngây thơ nữa, ta đã hỏi thăm rõ ràng rồi, Thẩm Yến Trì về cung lần này chỉ là vì mừng thọ Thái hậu thôi. Mẫu phi hắn từng mưu phản, cả đời này không ngóc đầu dậy được đâu."
Nghe xong lời A Chước, trong lòng ta vẫn không sao yên được.
Bồ Tát đại nhân rõ ràng bị giam lỏng, vậy mà vẫn giúp ta thực hiện từng tâm nguyện một,
Một người tốt như Nhị hoàng tử, làm sao mẫu phi của người lại mưu phản được chứ?
Ta muốn nói gì đó cho Nhị hoàng tử, nhưng A Chước đã phát hiện thẻ ngọc trong tay ta.
"Cái gì đây? Đính vật Thẩm Yến Trì tặng cho ngươi sao?"
Giọng hắn như rít qua kẽ răng, vừa dứt lời đã giật lấy thẻ ngọc từ tay ta.
Tiểu Hoàng vẫn ngồi cạnh chân ta bỗng bật lên, dùng hàm răng sắc nhọn cắn rách mu bàn tay A Chước.
"Đồ súc sinh!"
A Chước tức giận, đá mạnh Tiểu Hoàng ra xa, vớ lấy chổi quét nhà định đánh.
Lưu ma ma vội lao tới che chắn cho ta và Tiểu Hoàng:
"Công tử bớt giận, tiểu thư nhà ta tính tình đơn thuần, chẳng hiểu chuyện triều đình..."
"Không hiểu ư, vậy còn bà thì sao, Lưu ma ma? Bà đừng quên, năm xưa lão gia, phu nhân nhà bà c.h.ế.c trong tay ai!"
Lưu ma ma chỉ biết dập đầu xin tha, còn A Chước thì nhìn ta ôm Tiểu Hoàng co quắp dưới đất, ánh mắt lạnh như mưa gió:
"Biết rõ Hứa Thanh Chi là kẻ ngốc, còn để mặc nó chạy khắp nơi, để nó bị lừa thì cũng thôi, nếu liên lụy đến phủ họ Sở, ta cũng không cứu nổi các ngươi đâu."
Ta bất chợt ngẩng đầu, nhìn thẳng vào ánh mắt khinh bỉ của A Chước, giọng nhỏ nhưng đầy cứng cỏi:
"A Chước, Nhị hoàng tử không lừa ta."
Sắc mặt A Chước cứng lại, rồi lập tức bị phẫn nộ che lấp:
"Hứa Thanh Chi, ai lại thật lòng giúp một đứa ngốc thực hiện tâm nguyện? Thẩm Yến Trì chẳng qua là lợi dụng ngươi thôi!"
Lời hắn như dao cùn, khoét sâu vết thương trong lòng ta.
Ngày trước, A Chước cũng đối xử rất tốt với ta.
Sau khi cha mẹ mất, ta chịu đả kích nên đầu óc chậm chạp, phản ứng ngây dại,
Chính hắn là người dẫn ta về phủ họ Sở, năn nỉ Sở lão gia thu nhận,
Hắn dạy ta học chữ, đọc thơ, lén nhét đồ ăn ngon cho ta, hay mang về những món đồ mới lạ,
Chỉ cần ai dám gọi ta là đồ ngốc, chưa đợi ta kịp phản ứng, hắn đã xắn tay áo xông lên đánh người,
A Chước từng ấy tốt đẹp, không biết từ khi nào đã đổi thay?
Hình như từ lúc hắn được chọn làm bạn đọc của Thái tử, kết giao với nhiều con em quyền quý, lại thêm cô nương Minh Châu nhà Thái phó, tài mạo song toàn.
Ánh mắt hắn nhìn ta dần chỉ còn lại sự bực bội, xa cách.
Thậm chí, cũng như bao người khác, hắn gọi ta là ngốc tử, cùng Minh Châu lấy ta ra làm trò đùa,
Ta không nhịn được mà thấp giọng hỏi:
"A Chước, vậy ngươi có thật lòng với ta không?"
A Chước im lặng rất lâu, rồi như giận dỗi mà nhả ra ba chữ:
"Đương nhiên rồi."
Từ hôm đó, số lần A Chước đến thăm ta còn nhiều hơn cả nửa năm trước cộng lại, cả phủ họ Sở cũng bỗng dưng đối xử với ta rất khác.
Không ai còn cắt xén phần dùng của ta, than sưởi gửi đến cũng đầy đặn hơn, cơm nước tươm tất hơn hẳn, thậm chí còn có tiểu đồng dắt đám nghệ nhân đến viện biểu diễn trò khỉ.
Chỉ là, những thứ đã xem một lần, xem lại lần hai ta chẳng còn hứng thú gì,
Ngược lại, trong lòng càng thêm nhớ nhung Bồ Tát đại nhân.
Người đã hồi cung nửa tháng, vậy mà chẳng khi nào quên tâm nguyện của ta.
Pháo hoa đêm Đông Chí, diều thỏ nhỏ treo trên cành cây, tấm chăn dày mới xuất hiện trong viện... ta biết đều là người sắp đặt.
Chỉ có Bồ Tát đại nhân mới thực sự có cầu tất ứng,
Chỉ tiếc, ta lại chẳng thể báo đáp ơn nghĩa ấy.
Không ngờ hôm đó, ở Ngự Phong lâu, ta lại gặp Bồ Tát đại nhân lần nữa.
Khi ấy, Phương Minh Châu đang nổi giận với A Chước:
"A Chước, sao ngươi lại dẫn con ngốc này đi nghe hí kịch."
"Hừ, Minh Châu, Hứa Thanh Chi năn nỉ ta bao lần phiền c.h.ế.c đi được, dù gì ta cũng cho nàng ta ngồi ở phía sau, có làm phiền đến ai đâu."
Hắn tự cho rằng đã giúp ta thực hiện nguyện vọng,
Nhưng nào biết, ngồi ở hàng ghế sau bị người ta chỉ trỏ, lòng ta chua xót vô cùng.
Ngay lúc ta bất lực nhất, Bồ Tát đại nhân nắm tay kéo ta lên hàng ghế đầu, lại còn gọi đúng vở kịch ta muốn xem.
A Chước ngồi không yên, hắn vòng sang giữa, ngoài mặt thì làm lễ kính cẩn, nhưng giọng lại chẳng khách khí:
"Nhị điện hạ đã hồi cung, cần gì phải tiếp tục giả làm Bồ Tát Tây Sơn nữa."
Thẩm Yến Trì khẽ liếc ta, trong mắt đong đầy ý cười:
"Hứa Thanh Chi ngày tuyết đi cầu Phật, tâm thành không ai bì kịp. Ta đã nhận lọ nguyện ước của nàng, tất nhiên sẽ hoàn thành mọi tâm nguyện cho nàng."
"Không phiền điện hạ lo lắng, Chi Chi có Bồ Tát của riêng mình."
Ta còn đang ngơ ngác không hiểu sao ta lại có Bồ Tát, thì Thẩm Yến Trì đã nhẹ giọng cười:
"Theo người khác đi xem kịch, đến ngồi ở đâu, muốn xem vở gì cũng không rõ, loại Bồ Tát ấy, có cũng bằng không."
A Chước nổi giận, nắm chặt tay thành quyền, thấp giọng gằn với ta:
"Hứa Thanh Chi, xem đủ chưa, đi thôi!"
"Chưa đâu, chưa đâu. A Chước, ngươi với Phương Minh Châu cứ về trước đi, ta muốn cùng Bồ Tát đại nhân xem thêm một lát nữa."
