Menu

📖 CHƯƠNG 8

~7 phút đọc1.460 từ8/8 chương

Trước ngày đại hôn, Sở Chước đột nhiên chạy tới Hứa phủ tìm ta.

Hắn tiều tụy đi rất nhiều, trên mặt chồng chất những cảm xúc phức tạp ta không sao hiểu nổi:

“Chi Chi, bây giờ ngươi hối hận vẫn còn kịp. Nể tình cũ, Sở gia… vẫn dung nổi một thân phận thiếp thất.”

Ta tức đến bật cười:

“Sở Chước, ta có hoàng tử phi không làm, lại đi làm thiếp cho ngươi? Ngươi mới là kẻ ngốc.”

Sắc mặt hắn lập tức ảm đạm, chút ánh sáng cuối cùng trong mắt hóa thành u ám tàn nhẫn:

“Chi Chi, đến lúc đó, ngươi đừng trách ta.”

Ta đem từng lời từng chữ ấy kể lại cho Thẩm Yến Trì nghe.

Người cười khẽ:

“Ta nên cảm tạ Sở Chước.”

“Cảm tạ sự ngu xuẩn và ích kỷ của hắn, ta mới có thể cưới được Chi Chi.”

Ta xấu hổ đến đỏ mặt, trong lòng lại ngọt ngào vô hạn,

Biết rõ ngày đại hôn hiểm nguy trùng trùng, vậy mà vẫn một mực mong được gả cho Bồ Tát đại nhân.

Quả nhiên, hôm ấy ta và Thẩm Yến Trì còn chưa kịp bái đường, người của Thái tử đã bao vây Tuyên Hòa điện.

Lần này, Hoàng hậu giống hệt tám năm trước, khống chế bệ hạ, rồi đội chiếc mũ mưu phản lên đầu Thẩm Yến Trì.

Tiếng binh khí va chạm, tiếng chém g.i.ế.c cuồn cuộn áp sát.

“Đợi ta.”

Thẩm Yến Trì buông tay ta, cầm kiếm quay người bước ra chiến trường ngoài điện.

Tim ta thắt chặt, đuổi theo tới cửa, nhìn bóng lưng người thì thầm:

“Bồ Tát đại nhân… xin người nhất định phải bình an trở về!”

Bước chân người khẽ khựng lại, nhưng không quay đầu.

Nếu chỉ là Bồ Tát của ta, người có thể quay lại.

Nhưng người là Nhị hoàng tử của Đại Chu, trên vai gánh giang sơn xã tắc, chỉ có thể tiến lên, không thể lùi bước.

Trần Xuyên đưa cho ta một cây độc châm:

“Điện hạ trọng tình. Nếu hoàng phi chẳng may bị bắt, xin nhớ lấy thân tuẫn quốc!”

Ta gật đầu.

Khi Sở Chước định bắt giữ ta, muốn áp giải ta ra Ngọ Môn làm con tin, ta không do dự, nhanh và chuẩn, đâm thẳng cây độc châm vào cổ hắn.

Để đối phương lấy thân tuẫn quốc.

Cách hiểu của ta… không sai chứ?

Biến cố trong cung được dẹp yên rất nhanh.

Khi Thẩm Yến Trì quay trở lại, áo cưới trên người đã đỏ đến gần như đen.

"Ta đã g.i.ế.c Hoàng hậu và Thái tử, còn… cả phụ hoàng."

"Bồ Tát đại nhân, người… người g.i.ế.c cả bệ hạ rồi ư?"

Thẩm Yến Trì nhận ra sự hoang mang trong mắt ta, liền nắm lấy bàn tay lạnh buốt của ta:

"Chi Chi, năm xưa, phụ hoàng biết rõ mẫu phi yêu ông ấy sâu đậm, vậy mà lại lợi dụng tình cảm ấy, sắp đặt để mẫu phi tranh đấu với Hoàng hậu, ông ngồi chờ ngư ông đắc lợi.

Đến lúc lâm chung, mẫu phi mới biết bản thân bị người mình yêu nhất toan tính, quá đau lòng mà tự vẫn. Trước khi c.h.ế.c, bà để lại huyết thư, thật ra chỉ có bốn chữ: 'Bệ hạ phụ ta.'"

"Hôm nay, phụ hoàng lại muốn giở lại trò cũ."

Hắn nhìn ta, trong mắt vằn tia máu nhưng cũng pha lẫn sự nhẹ nhõm,

"Ta chỉ là học theo cách của nàng, một đao chém đứt rối ren. Có đôi khi, chẳng cần nói lý lẽ làm gì, chỉ khi ác quỷ đều bị diệt hết, thiên hạ mới được trong sạch."

Ta bày tỏ sự đồng tình:

"Bồ Tát đại nhân, ta cũng chẳng thèm nói đạo lý với lũ ác quỷ đâu. So với khuyên bọn chúng quay đầu là bờ, chi bằng chém đầu rồi treo lên bờ cho gió mát."

Hắn mỉm cười, giọng dịu dàng hẳn:

"Thật ra còn một lý do nữa, là vì nàng còn rất nhiều tâm nguyện chưa thực hiện, ta làm sao có thời gian… lãng phí cho bọn chúng được."

Sau khi Thẩm Yến Trì đăng cơ, bất chấp muôn người phản đối, nhất quyết không nạp thêm phi tần.

"Các ái khanh quên rồi sao? Bài học tiền triều, ngoại thích họa quốc. Huống hồ, Hoàng hậu nay đã khôi phục tâm trí, trẫm chỉ cần một mình nàng ấy là đủ."

Lão Ngự sử cau mày:

"Hoàng hậu đã hồi phục tâm trí, vậy sao vẫn đến Nam Phong quán nghe ca hát?"

"Trẫm cho phép, thỉnh thoảng thư giãn một chút cũng không hại gì."

"Vậy vì sao Hoàng hậu lại bái giang hồ đạo tặc làm sư phụ?"

"Hoàng hậu hiếu học, là gương cho trẫm noi theo."

"Vậy chuyện Hoàng hậu mặc long bào ngồi lên ngai vàng giải thích thế nào, bệ hạ, đó là tội đại bất kính!"

Thẩm Yến Trì bị hỏi đến toát mồ hôi lạnh:

"Trẫm cũng chẳng ngờ, năm xưa nàng ấy lại từng viết tâm nguyện 'Nếu ta làm Hoàng đế thì tốt biết mấy'... Trẻ nhỏ nói năng bừa bãi, trẫm cũng không coi là thật, các ngươi vội cái gì!"

Tóm lại, ta dám ước, thì người dám thực hiện.

Dù là hoàng tử hay Hoàng đế, cũng không ngăn trở người làm Bồ Tát đại nhân của riêng ta.

Chỉ tiếc mấy vị đại thần không biết điều, khuyên can không được Hoàng thượng, liền quay sang khuyên ta:

"Hoàng hậu nương nương, mở rộng hậu cung cũng là bổn phận của nương nương đấy ạ."

Ta ném luôn bút:

"Bắt ta tự đi tìm thiếp cho trượng phu mình à? Các ngươi cũng dám nói ra! Thê tử các ngươi mà đi tìm tiểu quan, các ngươi chịu nổi không?"

Mấy người ấy câm lặng, lại lấy chuyện con nối dõi ra khuyên ta chọn tú nữ thay cho Thẩm Yến Trì.

Ta liền lấy ví dụ Thái tử triều trước làm phản, giải thích: "Con cái không cần nhiều, chỉ cần tinh anh là được."

Họ lại vặn:

"Nhưng bây giờ bệ hạ còn chưa có lấy một người!"

Ta vỗ bàn đứng dậy:

"Ý các ngươi là bệ hạ không được phải không? Kéo hết ra ngoài chờ trị tội cho ta!"

Thực ra, không phải Thẩm Yến Trì không được, mà là người vẫn chưa từng động vào ta.

Người nói, muốn đợi ta hoàn toàn khôi phục trí tuệ, để chính ta tự lựa chọn.

Không còn cách nào khác, ta đành chủ động mời người, cùng nhau lên chiếc thuyền hoa nở rộ giữa dòng.

Dưới trời sao trăng sáng, nước chảy lững lờ, hương hoa thoảng ngát.

Chúng ta sóng vai ngồi nơi đầu thuyền, người nhẹ giọng hỏi:

"Chi Chi, nàng còn điều gì tâm nguyện không?"

Ta nghĩ một lúc:

"Một là, mong Đại Chu sông yên biển lặng, quốc thái dân an."

"Hai là, chúc bệ hạ thân thể khỏe mạnh, suốt đời không phiền muộn."

"Ba là..." mặt ta khẽ đỏ lên, "nguyện chúng ta đầu bạc răng long, con cháu đầy nhà."

Người lặng lẽ lắng nghe, trong mắt phản chiếu bóng hình ta.

Bị người nhìn đến phát bối rối, ta lắp bắp hỏi lại: "Còn chàng thì sao, Bồ Tát đại nhân?"

Người nắm lấy tay ta, đặt lên ngực mình, từng lời từng chữ kiên định:

"Đời này, ta chỉ nguyện Chi Chi mọi sự như ý, bình an tự tại."

Gió tuyết Tây Sơn lặng thinh, Bồ Tát cũng đã trở về bên ta.

Tiểu Hoàng à, chúng ta thật sự đã gặp được vị Bồ Tát tốt nhất thế gian này.

<Hoàn>

----------------

Giới thiệu truyện:👉 Trúc Mã Trở Về Trong TuyếtChốn Thịnh Kinh, ai ai cũng biết, tiểu Hầu gia họ Thẩm vô cùng chán ghét ta – vị Hầu phu nhân này.

Vì muốn cùng ta hòa ly, hắn không tiếc ngày ngày lui tới thanh lâu.

Nhưng ta lại chẳng hề để tâm, vẫn một lòng chăm sóc hắn, tận tâm tận lực, không chút lơ là. Cho đến khi hắn vì Bạch Nguyệt Quang mà bị thương trên mặt.

Ta khóc đến đứt từng khúc ruột, lệ tuôn không thành tiếng.

Hắn ngỡ ta là vì thương tiếc hắn.

Nào ngờ, ta khóc bởi trên đời này đã chẳng còn ai giống thiếu niên tướng quân mà ta từng thương mến thuở trước.

Hôm ấy, ta xé nát hôn thư, trong mắt chẳng còn chút nhu tình nào nữa:

“Thẩm Hoài Đình, chúng ta hòa ly đi.”

HomeTrước