Menu

📖 CHƯƠNG 5

~7 phút đọc1.308 từ5/11 chương

Chiếu ngục có phần âm lãnh.

Ta rảnh rỗi ngồi trên đống rơm khô.

Có lẽ vì tội danh mưu sát đương triều thiên tử quá mức kinh thế hãi tục, nên chiếu ngục còn chưa kịp phân tách nam nữ quyến.

Ta một mình chiếm một gian lao phòng.

Người nhà họ Liễu chen chúc trong gian đối diện.

Bên họ hàng chi thứ nhà họ Liễu hơn ngàn người, khóc lóc kêu gào, bị nhét vào những lao phòng nhỏ khác.

Người sát người, kẻ chen kẻ.

Trên thì cụ già run rẩy đã ngoài bát tuần.

Dưới thì hài nhi gào khóc khản giọng.

Tiếng chửi rủa vang lên không dứt.

"Rõ ràng là Liễu tướng mưu phản, cớ sao lại bắt cả toàn tộc, chúng ta oan uổng quá…"

"Liễu Thừa Lâm, ngươi đúng là lão già c.h.ế.c tiệt!"

"Lúc thừa tước thì chẳng đến lượt chúng ta, đến khi mưu phản lại lôi cả cửu tộc vào, chúng ta rốt cuộc trêu chọc ai?"

"Lão thân đã chín mươi hai tuổi rồi, vậy mà còn phải gặp đại họa thế này…"

Hỗn loạn ầm ĩ.

Người đông đến mức chiếu ngục suýt nữa không chứa nổi.

Đám Cẩm y vệ đau đầu không thôi.

Liễu Nguyệt Ninh khóc thút thít, rúc vào lòng Liễu phu nhân, vừa lau nước mắt vừa nói:

"Tỷ tỷ, dù sao cha mẹ cũng sinh tỷ ra, sao tỷ có thể lấy oán báo ân, đẩy cả nhà họ Liễu vào chỗ nguy nan như vậy?"

Liễu phu nhân ôm chặt nàng ta, đúng là tình thâm mẫu nữ.

Cách song sắt lạnh lẽo, Liễu Xuyên Trạch cũng hung hăng mắng ta:

"Giang Nam Nam, ngươi đúng là độc phụ, chẳng qua thấy chúng ta thương yêu Nguyệt Ninh, liền kéo cả họ Liễu xuống nước!"

"Bệ hạ nhất định sẽ điều tra rõ ràng, trả lại trong sạch cho họ Liễu, đến lúc đó ngươi sẽ bị chém đầu vì tội mưu nghịch."

"Xem ra hôm nay mới thấy, năm năm trước khi biết ngươi là con ruột nhà họ Liễu mà không đón về, quả thật là quyết định đúng đắn!"

Hắn hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Trong dự tính của hắn, chỉ cần ta ngoan ngoãn gả vào phủ Tuyên vương, thì nhà họ Liễu có thể danh chính ngôn thuận thu về sính lễ tám ngàn lượng hoàng kim.

Một khoản vàng lớn như vậy, đủ để Liễu Xuyên Trạch đã hai lần thi trượt dùng tiền chạy chọt khắp nơi.

Sang năm tham gia khoa cử, tất nhiên sẽ đề danh bảng vàng.

Nay con đường thanh vân mà hắn toan giẫm lên thân xác ta để leo lên, lại bị chính tay ta chặt đứt, bảo sao hắn không hận ta thấu xương.

Nhưng ta vốn đang yên ổn bán t.h.ị.t heo ở phía nam thành.

Rõ ràng là nhà họ Liễu nhất quyết phá hỏng những ngày tháng bình lặng của ta.

Ta chợt nhớ đến năm năm trước, chiếc kiệu từng dừng không xa quầy t.h.ị.t heo.

Một nam nhân vừa tròn tuổi nhược quán, ánh mắt ghét bỏ nhìn ta, rồi quay sang thi lễ với vị quý phụ nhân trong kiệu, gương mặt lạnh lẽo như sương:

"Nương, hạng người thấp hèn như vậy mà đón về phủ Thừa tướng, các thế gia khác không biết sẽ cười nhạo chúng ta thế nào!"

"Hơn nữa nhi tử sắp tham gia khoa cử, nếu đột nhiên có thêm một muội muội như vậy, đồng môn ắt sẽ sau lưng gièm pha."

"Nguyệt Ninh là tốt nhất, dịu dàng đoan trang, sau này nhất định sẽ nhập cung, trở thành niềm kiêu hãnh của nhà họ Liễu ta."

Ta cầm dao m.ổ heo trong tay, ánh mắt xa xăm nhìn về phía hắn.

Hai chúng ta quả thật giống nhau đến lạ.

Hệt như huynh muội ruột t.h.ị.t.

Mẹ ta thuận theo ánh mắt của ta nhìn sang Liễu Xuyên Trạch, rồi thân mật bế ta lên:

"Nam Nam vĩnh viễn là tâm can bảo bối của nương, là đứa trẻ có cha mẹ thương yêu."

Gương mặt non nớt của ta lúc ấy mới nở nụ cười.

Rồi lại tiếp tục lọc xương chặt t.h.ị.t, lặng lẽ để dành phần mỡ béo nhất cho nhị thẩm.

Giữa chiếu ngục tràn ngập tiếng kêu gào, Liễu Thừa tướng mặt mày dữ tợn, trừng trừng nhìn ta.

Như thể muốn khoét một lỗ trên người ta.

"Nghịch nữ, ngươi tưởng làm vậy thì bệ hạ sẽ trị tội nhà họ Liễu sao?"

"Lão phu trong triều môn sinh ba ngàn, lúc này tất có vô số người đang chạy vạy khắp nơi, rửa sạch oan khuất cho nhà họ Liễu."

"Đợi việc này lắng xuống, lão phu nhất định sẽ cho ngươi dìm lồng, lấy đó làm gương!"

Vừa dứt lời, đã có người đẩy cửa lao bước vào.

Liễu Thừa tướng mừng rỡ khôn xiết, lao tới trước song sắt:

"Có phải môn sinh của lão phu đã thu thập đủ chứng cứ, chứng minh trong sạch trước mặt bệ hạ, nên bệ hạ muốn tha tội cho nhà họ Liễu không?"

Người kia trừng mắt lườm ông ta một cái rõ dài.

Sau đó quay sang ta, lo lắng bước nhanh tới:

"Nam Nam, cha mẹ tới thăm con đây."

Ta lập tức bật dậy từ đống rơm, nước mắt tuôn như mưa.

Ta vốn không phải cô nhi.

Ta cũng là đứa trẻ có cha mẹ thương yêu.

Là bảo vật mà họ dốc hết sức giữ gìn trong tay.

Qua song sắt lạnh lẽo, ta không kìm được mà nắm chặt tay mẹ:

"Nương, đây là ngục đại lao, sao người vào được?"

Mẹ ta âu yếm xoa đầu ta:

"Nam Nam đừng sợ, nương bán mấy chục con heo, gom được một số bạc lớn để lo lót."

"Có tiền thì quỷ cũng phải đẩy cối xay, vậy nên họ mới cho nương vào thăm con."

"Cha mẹ đã gửi thư cho ca ca con rồi, không tới nửa tháng nữa, nó sẽ về kinh thôi."

Bên kia, Liễu Xuyên Trạch nhếch mép cười khinh bỉ:

"Bộ dạng nghèo hèn này, có lên được mặt mũi gì đâu."

"Gom được chừng ấy bạc chắc phải bán sạch sản nghiệp nhà ngươi rồi nhỉ."

Mẹ ta vội vàng an ủi ta:

"Nam Nam đừng lo, nhà mình còn hơn bảy nghìn con heo, cửa hàng trải khắp cả nước, không sao cả."

Sắc mặt Liễu Xuyên Trạch lúc đỏ lúc trắng, rốt cuộc im bặt không nói thêm lời nào.

Chỉ huy vệ cẩm y đi phía sau mẹ ta tiến lên, nói chen vào:

"Giang cô nương, thánh thượng muốn gặp riêng cô, mời đi theo."

Ta vừa định rời đi, Liễu Thừa tướng không nhịn được gọi lớn:

"Đại nhân, ba ngàn môn sinh của lão phu ngoài kia có đang lo liệu cho Liễu gia không?"

"Khi nào Hoàng thượng mới chịu ân xá cho Liễu gia?"

Vị chỉ huy vệ cẩm y bĩu môi đáp:

"Liễu Thừa tướng mơ xa quá, trong triều chẳng ai chạy vạy cho ngài cả."

"Còn về ba ngàn môn sinh của ngài, bây giờ họ đang quỳ trước cổng cung đã hơn ba canh giờ rồi."

Liễu Thừa tướng mừng rỡ:

"Bọn họ đang dập đầu cầu xin Hoàng thượng xá tội cho Liễu gia sao? Lão phu thật an ủi, nhưng làm vậy e rằng khiến thánh thượng khó xử—"

Chưa kịp nói hết đã bị ngắt lời:

"Bọn họ quỳ trước cung, lớn tiếng nói mình chẳng liên quan gì đến Liễu gia, xin thánh thượng soi xét rõ ràng!"

Âm thanh vang dội.

Liễu Thừa tướng nghe xong lại lăn ra bất tỉnh.

HomeTrước
Sau