Menu

📖 CHƯƠNG 6

~6 phút đọc1.113 từ6/6 chương

Tiếng gào khóc tuyệt vọng của Trương Mỹ vang vọng khắp hành lang khu VIP, hòa lẫn vào tiếng xe cảnh sát và xe của Cục kiểm tra y tế đang hú còi đỗ xịch dưới sân bệnh viện.

Bầu trời ngoài cửa sổ kính trong vắt, không một gợn mây.

Ca phẫu thuật dọn rác... chính thức hoàn tất.

Ba ngày sau.

Phòng làm việc của Phó Chủ nhiệm khoa Ngoại thần kinh nằm ở tầng cao nhất của Bệnh viện Thánh Minh. Cửa kính sát đất thu trọn vào tầm mắt toàn cảnh thành phố đang nhộn nhịp dưới ánh nắng ban mai.

Tôi ngồi trên chiếc ghế bọc da thật, nhàn nhã nhấp một ngụm trà phổ nhĩ nóng, ánh mắt hờ hững lướt qua màn hình tivi treo tường đang phát bản tin thời sự buổi sáng.

"...Cơ quan cảnh sát điều tra thành phố đã chính thức khởi tố cựu Viện trưởng Bệnh viện Thánh Minh - ông Trương Kiến Quốc - vì tội danh nhận hối lộ, lạm dụng chức vụ quyền hạn và gian lận tài chính. Cùng lúc đó, con gái ông, cựu bác sĩ Trương Mỹ, cũng bị Ủy ban Y tế Quốc gia ra quyết định tước chứng chỉ hành nghề vĩnh viễn sau khi hàng loạt sai phạm nghiêm trọng về y đức và chuyên môn bị phanh phui..."

Trên màn hình là hình ảnh Trương Mỹ bị còng tay giải đi từ đồn cảnh sát. Không còn lớp trang điểm sắc sảo, không còn những món đồ hiệu đắp đầy người, cô ta tiều tụy, tóc tai rũ rượi, ánh mắt lờ đờ trốn tránh những ánh đèn flash sáng rực của cánh phóng viên. Tập đoàn Phú Thịnh đã ra tay, và khi tư bản thực sự muốn nghiền nát một kẻ ngáng đường, kẻ đó ngay cả cơ hội thở dốc cũng không có.

Tôi bấm điều khiển, tắt tivi. Không gian trong phòng trở lại vẻ tĩnh lặng sang trọng vốn có.

"Cốc... cốc..."

Cửa phòng khẽ mở. Điều dưỡng trưởng Minh rón rén bước vào, hai tay ôm một xấp hồ sơ bệnh án được sắp xếp ngay ngắn đến từng milimet, thái độ cung kính đến mức hèn mọn:

"Giáo... Giáo sư Lâm. Đây là danh sách các ca phẫu thuật tuần tới mà ngài yêu cầu sàng lọc. Toàn bộ đều là những ca u não độ khó cao nhất do các bệnh viện tuyến dưới chuyển lên."

Tôi gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, nhàn nhạt đáp: "Để đó đi. Từ nay về sau, nguyên tắc nhận bệnh nhân của khoa chúng ta chỉ có một: Bệnh tình nặng nhẹ là ưu tiên số một, không phân biệt VIP hay thường dân, không phân biệt thẻ bảo hiểm hay tiền mặt. Ai cản trở nguyên tắc này, tự động cuốn gói khỏi bệnh viện. Rõ chưa?"

"Dạ! Rõ thưa Giáo sư!" Gã điều dưỡng đổ mồ hôi hột, lùi gập người ra khỏi phòng, cẩn thận đóng cửa lại không gây ra một tiếng động nhỏ nào.

Căn phòng chỉ còn lại một mình tôi.

Tôi đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống dòng xe cộ nhỏ bé tít dưới đường. Ký ức của năm năm trước bất chợt ùa về, rõ nét như vừa mới hôm qua.

Đó là một buổi chiều mưa tầm tã. Tôi – một con bé sinh viên hai mươi ba tuổi ướt sũng, quỳ gối trước cửa phòng Trưởng khoa Y, cầu xin ông ta xem xét lại tờ giấy báo đình chỉ học vì tội "gian lận".

Lúc đó, Trương Mỹ cầm chiếc ô trong suốt, đi đôi giày cao gót đắt tiền bước ra từ căn phòng ấy. Cô ta giẫm gót giày lên bàn tay đang bám víu vào khung cửa của tôi, mỉm cười thương hại: "Lâm Tĩnh, thực lực ở cái xã hội này không đo bằng điểm số, mà đo bằng bệ phóng của gia đình. Cô nghèo hèn như vậy, ra nước ngoài chỉ làm bẩn mặt giới y khoa thôi. Chịu thua đi, rồi tôi bảo ba tôi xin cho cô một chân y tá ở trạm xá phường."

Năm đó, tôi không khóc. Tôi rút bàn tay rướm máu lại, đứng dậy giữa màn mưa trắng xóa, chỉ nói đúng một câu trước khi quay lưng bước đi: "Đồ ăn cắp thì mãi mãi không thể trở thành chính chủ. Hẹn gặp lại cô trên bàn mổ."

Năm năm. Tôi đánh đổi bằng vô số đêm trắng trong phòng xác của Đại học Johns Hopkins, bằng hàng ngàn ca phẫu thuật thực chiến căng thẳng đến mức suýt gục ngã bên bàn mổ, bằng những bài báo khoa học được mổ xẻ khắt khe nhất thế giới.

Tôi bò lên từ đáy vực, tự tay rèn cho mình một thanh "Golden Scalpel" sắc bén nhất, không phải để khoe khoang, mà để tự tay đâm nát cái bệ phóng bẩn thỉu mà cô ta từng tự hào.

Điện thoại trên bàn rung lên, cắt đứt dòng hồi tưởng.

Là một tin nhắn từ số lạ, nhưng tôi biết thừa đó là ai.

"Lâm Tĩnh... tao xin mày... tao mất tất cả rồi... mày tha cho ba tao đi... tao quỳ xuống lạy mày..."

Tôi nhìn dòng tin nhắn tuyệt vọng của Trương Mỹ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt. Tôi bấm nút block, quăng chiếc điện thoại sang một bên, rồi bước tới khoác lên người chiếc áo blouse trắng tinh tươm.

Thế giới này không thiếu những kẻ có mắt không tròng, thích dùng quyền lực giả tạo để chà đạp người khác. Nhưng trong căn phòng mổ vô trùng, trước ranh giới sinh tử của con người, thần chết không nhận hối lộ, và lưỡi dao phẫu thuật không biết nói dối.

Tôi đẩy cửa phòng làm việc, sải bước dài dọc theo hành lang khoa Ngoại thần kinh. Những nơi tôi đi qua, các y bác sĩ đều đứng dạt sang một bên, cúi đầu chào bằng sự kính trọng tuyệt đối.

Trong y khoa, tay nghề là thứ không thể đánh cắp. Nhưng danh dự thì có thể bị bôi nhọ. Tôi mất năm năm để chứng minh một chân lý duy nhất:

Cái giá của việc đạp đổ người khác để leo cao, cuối cùng sẽ là vực sâu không đáy. Đừng bao giờ nhục mạ một người đang im lặng rửa dụng cụ cho bạn, bởi vì biết đâu... đó chính là người nắm giữ quyền sinh sát duy nhất khi bạn nằm trên bàn mổ.

HomeTrước