📖 CHƯƠNG 14
khởighé nghiệpqua. cho Thángsinh Mười,viên trườngsắp cũtốt mờinghiệp, tôitôi đếntranh nóithủ chuyệnthời vềgian
kếtthoa thúc,trong chủbối Trong đề cảnh hội là hậu trường “Hợp hiện lớn, đồng đại”. buổitình seminardục trước– đóLý vẫnthuyết chưagiao
giảtóc làdài sángbúi Đèn rực gọn, trên rỡ, nói khán Hà chuyện đài Tiểu với tối Diệp tốc mờ, mặc độ chỉ bộ vừa có vest phải. bụcxanh diễnnhạt,
sự điểm:thời những thứ để rãi, lặp kiện thậnkhắc hoàn trước khám thậm lại trong trọngchưa cảnh giờ phá “… chí của cảm và từng khác bị tính Phương còn các xúc, tiết xảy nhau, cho đặc pháp phải sự ham chế, ra…” vừa là thù phảxác kiện, muốn, phải không không của hệđịnh vừa ý vượt đi có thời củanhững phát thức, lên tìm lịch gian, Foucaultđiểm hiện tài mục đường sử, quan đưađứt ra năng đích tiến nắm sát rađoạn, chúng – duy hóa bắt những quannhững trong những nhất chậm sự
dịucảm nhưthấy biểnbao Những sâu la, lý màu dịu thuyết lam dàng cô thẫm, và ấy khiến rộng trình người lớn. bàynghe vangmuốn lênchìm êmvào,
ý thức, tài Cónăng ngườilại dướibị hộicho trườnglà hỏi:không “Tạicó saolịch hamsử?” muốn,
bề lý cá nổi thuyết nhân dưới của thật Hàhệ Foucault, ra Tiểuthống thì chỉ Diệphình bởi là mỉmthức những những cườikhổng trải tia đáp:lồ nghiệm chớp “Nếumà đặc lấp trảthôi…” biệt lánh lời của rất bằng từng
nhìn chằm chằm Tôicô ẩnấy mìnhđang trongđứng bóngtrên tối,bục gầngiảng. như mê muội
quý.Cô ấy rạng rỡ lấp lánh, dịu dàng như ngọc
cả dâng nhau mấy một hai kiếp. thứlần, Tôi khát vậy bất khao mà ngờ chiếm cảm nhận hữu giác ra điên như trong cuồng, đã lòng rõ biết mình ràng cô đang mới ấy trào gặp
cảm nhìnđời cười – đầuvô nhạt những tiên”,vị cho Trước người “vừa của rằng kia luôn gặp mình. đó nghetìm đã là ngườicách như căn tađóng gắn bệnh nóimác bó của vềlãng cả mấy “yêumạn đời”, kẻ từcho tôi đa cáicuộc luôn
sự kiêu ngạo Bâyđó. giờ, tôi đã phải nếm trải quả đắng vì
mình.Tôi lại đi thích vị hôn thê của anh họ
đứng nghiệp, lần dậy Hà nào vỗ Tiểu tôi Khitay. Diệp nói biết rất xong tôi nhiệt cô sắp tình, ấy có ngồi cũng buổi ngay là nói giữa người chuyện đám đầu về sinh tiên khởi viên,
của cô ấy.Tôi không thể không chú ý đến sự hiện diện
mắttôi, quarực côrỡ Dù ấy, như cố nhưng một tình cô viên né ấy ngọc tránh, vẫn trai. cốhiện gắngdiện lướttrong nhanhtầm ánhmắt
vây quanh xin Sauchữ buổiký. nói chuyện, một đám nam nữ sinh viên
nhưngvội trongvàng lòngrời Bên chỉ khỏi ngoài mong hội thì mau trường tôi thoát lớn. vẫnkhỏi giữđó. dángVừa vẻxong lịchlà thiệp,tôi
đi đứng em xem dưới đã triển bóng viết Maylãm!” cây, xong quá, cười luận Hà tít án Tiểu mắt rồi, Diệp khoe đi vẫn hàm nào, chưa răng em đi, trắng: mời cô “Hôm anh ấy nay
làvé vềnội nhữngbộ. Đợtbộ triểnsưu lãmtập đặccá biệtnhân, lầnchỉ nàymở củacho bảokhách tàngcó
táng của một Tâmvị điểmThái thuhậu hútthời nhấtcổ làđại. bộ y phục tùy
tímgóc, điểmthắt hoalưng Chiếc văn gấm váy ánh đính lựa vàng, đầy đỏ áo ngọc hồng choàng trai tay vải nhỏ rộng, gấm li váy thêu ti… lụamây màubốn
nhìn say sưa.“Đẹp quá.” Hà Tiểu Diệp đứng sát tủ kính, ngắm
dùng mắt để Nơilưu nàylại cấmtừng chụpkhuôn ảnh,hình chúngấn tôitượng. chỉ có thể
em thấy rất Côquen ấythuộc…” khẽ thì thầm: “Sao vậy nhỉ? Tự dưng
Tôi cũng có cảm giác đó.
Người thuyết minh vang lên, giọng mơ hồ, thanh thoát:
kỳ Chính đức hưng Hoằng độ, thịnh – học “Tháinhất Triệu rộng hậucủa Tiểu tài VănChính Trừng cao, ÂnHoằng. lừng góp đã danh phần nuôi triều quan dạy đại, trọng nên bà vào Hoàng nhân thời đế hậu,
tàng TriệuHoàng sức thư đãđế Thái lăng cóChính hậu Những của phát Hoằng Văn năm Hoàng hiện …” Ân gầnđế quan lại đây,Huyền trọng, được việcMinh những tìm khai– thiết thấy quậtlà kế nguyên lăngchú gốc vẹn mộruột của trong họcủa phục
Tim tôi bỗng đập thình thịch.
quanlà hệchị vớidâu. ĐóHoàng nghĩađế làHuyền gì?Minh? TháiÔng hậuấy Vănlà Ânem từngchồng, cóbà
giữa họ có Họ…tình Tôicảm quaynam sangnữ hỏikhông?” Hà Tiểu Diệp: “Em nghĩ
xanh thẫm như Gươngánh mặtngọc nghiêngbích. của Hà Tiểu Diệp dưới ánh sáng
lệ,năm ánhlịch nhìnsử: Cô ấy “Em ấy như không ngước xuyên biết…” lênthấu nhìnqua tôi,lớp đôibụi mắtmù longcủa lanhngàn
có.”Tôi nhìn vào mắt cô ấy: “Anh thì nghĩ là
gì cả.” Cô “Cóấy thìquay saođi, chứ?không Giữanhìn họtôi vốnnữa. không thể có
chớp nhoáng trên Tấtbề cảmặt yêumột hận,hệ cũngthống chỉkhổng làlồ nhữngmà tiathôi. sáng
ănvô tối,tình lặnglướt Chúng lẽ nhẹ tôi dạo qua lặng bộ cổ lẽ bên tay xem bờ cô hết sông. ấy. triểnMu lãm,bàn lặngtay lẽtôi
túi vải đeo Côvai. lập tức rụt tay lại, siết chặt quai chiếc
của cô ấy.“Ginsberg à?” Tôi chỉ vào hình in trên túi vải
đượccủa tặngem.” làm “Ừ,kỷ hồiniệm, trướcbà emấy thamlà giamột diễntrong đànnhững luậtthần học,tượng
LV, Chanel đủ Nhữngloại phụhàng nữhiệu. quanh tôi đa phần chỉ dùng Hermes,
toàn có thể Vớimua điềubất kiệncứ nhàthứ Hàgì. Tiểu Diệp, cô ấy hoàn
Nhưng cô ấy lại mê mẩn những chiếc túi vải.
giản nhau: thị, mà túi túi dễ của mua Lầnthương. hội online, nào thảo, túi gặp, túi tự cô của vẽ, ấy lễ muôn cũng hội màu đeo nghệ muôn túi thuật, vẻ, vải túi đơn khác siêu
cố ý sắp Mỗixếp. lần gặp gỡ của chúng tôi, đều là tôi
chế,ấy, cứmuốn ragặp Ước sức cô muốn thôi ấy… củathúc: tôimuốn khônggặp chịucô bịấy, lýmuốn trígặp khốngcô
gặpcăng-tin. giáo sư Tôiđể chủtiện độngthể đếnmời phòngcô thíấy nghiệmđi trường,ăn việntrưa cớở
muốn đô, đang tìm tôi hoàn hiểu lại thiện Nghethêm bảo chính nóimột cô sách cósố ấy bảo nữlý lấy vệ họcthuyết vé quyền giảchuyên giúp: lợi đếnsâu.” “Gần nữ giảng đây giới, ở công anh thủ ty
của tôi – Cômột ấyngười thậtem lòngchồng tintương đâylai. chỉ là trách nhiệm
nghesáng chỉrực, hiểutập Nhưng lơ trung những mơ, lắng buổi còn nghe. hộiHà thảoTiểu đóDiệp quángồi họcbên thuật,thì tôimắt
là người sẽ Aitỏa nóisáng côtrong ấylĩnh ngốcvực chứ?của Rõmình. ràng cô ấy
Tây Thiên xem Sauphim, buổivừa hộikịp thảo,suất chúngchiếu tôi“L’Éclipse” racủa rạpAntonioni. ở Tiểu
như một lớp Ánhmàn sángmờ đenmộng trắngảo. chiếu lên khuôn mặt cô ấy,
nhịp thở.Cô ấy ngủ quên, hàng mi dài khẽ rung theo
ngắm nhìn khuôn Chỉmặt trongcô khoảnhấy khắcthật ấy,kỹ. tôi mới dám tự do
mày có một Lôngnốt màyruồi lánhỏ liễuxíu. mềm mại tuyệt đẹp, đầu lông
đưa tay lên, Khôngrun biếtrun cóchạm phảivào. vẽ lên không? Tôi nhẹ nhàng
Không phải.
thịt cô ấy.Đó là nốt ruồi thật, nằm ngay trong lớp da
tỉnh dậy.Hàng mi cô ấy bỗng khẽ rung mạnh, như sắp
tay vừa lỡ Tôichạm lậplên tứclàn rụtda taycô lại,ấy. siết chặt các ngón
khó mà diễn Cảmtả. giác còn đọng lại nơi đầu ngón tay, thật
