Menu

📖 CHƯƠNG 10

~9 phút đọc1.807 từ10/12 chương

Ta đưa Huyền Dạ về trúc xá, vừa vào đến nơi, nó đã cắn tay áo ta kéo thẳng vào bếp.

"Đói rồi?" Ta hỏi.

Nó gật đầu lia lịa, đuôi vẫy như cánh quạt trực thăng.

Thôi được, ngoài việc không nói chuyện được, không hóa hình được, không có sức mạnh hủy thiên diệt địa, thì nó vẫn giống hệt con chó đen mà ta mới nhặt được ba trăm năm trước.

Thậm chí còn dính người hơn.

Trước kia Hắc Gia ít nhất còn có chút cao lãnh, giờ Huyền Dạ này giống như một con đuôi sam.

Ta đi đâu nó theo đó. Ta nấu cơm nó nằm bên bếp, ta tu luyện nó nằm bên chân ta, ta ngủ nó chen vào chăn.

Có lần nửa đêm ta tỉnh dậy, phát hiện nó nằm ngửa chiếm hết cái gối, một cái vuốt còn vắt ngang mặt ta.

Ta gạt vuốt nó ra, nó mơ màng mở mắt, "ư" một tiếng, ngoạm tới liếm cằm ta.

"Ngươi có phải cố ý không?" Ta nâng mặt nó, "Giả ngu giả ngốc để ta hầu hạ ngươi hả?"

Nó nghiêng đầu, ánh mắt vô tội đến mức như muốn nhỏ nước.

Thôi kệ.

Cái gì mà cãi với một con chó.

Phía tiên môn yên tĩnh được vài ngày, rồi lại bắt đầu náo loạn.

Người của ba đại tiên môn chưa đi, nói là “bàn bạc việc hậu sự”.

Thực ra chỉ muốn chia lợi ích — trận chiến Huyền Dạ diệt Tà Chủ tuy phá hủy hơn nửa kiến trúc Lăng Tiêu Sơn, nhưng cũng để lại không ít di sản của tà ma ngoại vực: pháp bảo vỡ vụn, tinh thể tà khí chưa kịp tan, cùng túi trữ vật mà Tà Chủ mang theo.

Những thứ này đối với tiên môn vừa là nguy hiểm, vừa là cơ duyên.

"Lăng Tiêu Chân Nhân, đồ vật của tà ma nên phong ấn lại, giao cho ba đại tiên môn cùng bảo quản". Tông chủ Thiên Kiếm Tông nói đến đây, mắt cứ liếc cái túi trữ vật trong tay sư tôn.

Sư tôn không đáp, ngược lại nhìn ta: "Tiểu Uyển, ngươi thấy sao?"

Mọi người đều nhìn ta.

Ta đang ôm Huyền Dạ, nó đang gặm linh quả ta lén nhét cho.

"Con thấy," Ta chậm rãi nói, "Ai đánh chế t thì đồ của người đó."

"Nói bậy!" Một tông chủ khác đập bàn, "Tà Chủ là do Ma Tôn g iết, lẽ nào phải đưa đồ cho ma tộc?"

"Vậy thì đợi hắn tỉnh lại đưa cho hắn." Ta nói, "Dù sao những thứ này tiên môn cũng dùng không được."

"Ngươi——"

"Nàng nói đúng." Sư tôn mở miệng, ném túi trữ vật cho ta, "Tiểu Uyển, ngươi giữ lấy, đợi Ma Tôn tỉnh, giao cho hắn xử lý."

Ta nhận lấy túi trữ vật, nặng trịch.

Huyền Dạ ngẩng đầu ngửi ngửi túi trữ vật, rồi cúi xuống tiếp tục gặm linh quả.

Một vẻ “bản tọa chẳng quan tâm”.

Mặt ba vị tông chủ càng khó coi, nhưng không dám động thủ.

Huyền Dạ tuy đang ngủ say, nhưng uy phong vẫn còn.

Ai biết được hắn có đột nhiên tỉnh lại, một vuốt đập c hết bọn họ không?

Cuối cùng bọn họ xám xịt rời đi, để lại một câu “tự cầu phúc cho mình”.

Sư tôn tiễn bọn họ ra sơn môn, trở về nói với ta: "Tiểu Uyển, ngươi cũng nên đi rồi."

Ta ngẩn ra.

"Tiên môn không dung nổi ngươi nữa." Sư tôn thở dài, "Việc hôm nay chỉ là mở đầu. Ngươi tu ma công, lại quan hệ sâu với Ma Tôn, ở lại chỉ trở thành đích ngắm của muôn người."

"Vậy sư tôn..."

"Lão sư còn chống đỡ được vài năm." Ông cười, "Đợi ngươi và Ma Tôn ở ma tộc đứng vững chân, lão sư sẽ đi nương nhờ các ngươi— nói trước là được chứ, không được thì giờ trói cũng phải trói ta đi."

Mắt ta nóng lên.

"Sư tôn…"

"Đừng khóc." Ông xoa đầu ta, "Đi đi, muốn đi đâu thì đi. Nhớ thường xuyên truyền tin về."

Ta quỳ xuống, dập đầu ba cái.

Bế Huyền Dạ lên, vác hành lý, quay người rời đi.

Đi được vài bước, ta ngoảnh lại.

Sư tôn vẫn đứng trước sơn môn, bóng dáng dưới ánh chiều tà kéo dài vô tận.

Huyền Dạ trong lòng ta "ư" một tiếng.

"Ngươi cũng không nỡ à?" Ta hỏi.

Nó dùng đầu cọ cọ ngực ta.

Ta không lập tức về ma tộc.

Huyền Dạ hiện tại như vậy, về cũng chỉ là đưa đầu cho người ta chém.

Ma tộc cường giả như rừng, một Ma Tôn đang ngủ say cộng thêm một tiểu nha hoàn luyện khí kỳ, chưa đủ nhét kẽ răng cho đám ma tướng.

Ta phải để nó hồi phục trước đã.

Ít nhất cũng phải hồi phục đến mức nói chuyện và hóa hình được.

Thế là ta dẫn nó rong ruổi khắp thiên hạ, tìm thiên tài địa bảo có thể đánh thức nó.

Tương truyền ở sâu dưới Đông Hải có Long Cung, trong Long Cung có Định Hồn Châu có thể nuôi dưỡng thần hồn.

Ta thuê một chiếc thuyền nhỏ, ôm Huyền Dạ ra biển.

Nó say sóng.

Nằm bẹp trên lan can nôn đến trời đất tối tăm, ngay cả linh quả yêu thích nhất cũng không ăn được.

Ta vừa vỗ lưng nó vừa cười: "Đường đường là Ma Tôn, lại bị say sóng?"

Nó ngoảnh đầu trừng ta, ánh mắt đầy oán trách.

Ba ngày sau, chúng ta gặp bão.

Chạm phải đại trận hộ hải của Đông Hải Long Tộc.

Chiếc thuyền nhỏ bị lật, ta và Huyền Dạ rơi xuống biển.

Nước biển lạnh buốt tràn vào miệng mũi, ta liều mạng giãy giụa, nhưng càng chìm càng sâu.

Ngay lúc ấy, Huyền Dạ đột nhiên giãy ra khỏi lòng ta, thân thể bắt đầu phát sáng.

Nó bơi đến bên ta, há miệng cắn lấy cổ áo ta, kéo ta bơi lên mặt nước.

Sức lực lớn đến mức không giống một con chó.

Khi chúng ta nổi lên mặt nước, bão đã tan.

Một con bạch long lơ lửng giữa không trung, râu rồng bay phất phới, mắt rồng như điện.

"Kẻ nào dám xông vào Đông Hải?" Giọng rồng như sấm.

Ta ôm Huyền Dạ, run rẩy trong nước: "Vãn bối Lâm Tiểu Uyển, cầu kiến Long Vương, muốn mượn Định Hồn Châu dùng một lần——"

"Định Hồn Châu là chí bảo của Long Cung, lẽ nào ngươi muốn mượn là mượn được?" Bạch long hừ lạnh, "Mau mau rời đi, nếu không đừng trách bản thái tử không khách khí!"

Huyền Dạ đột nhiên nhảy ra khỏi lòng ta, đáp xuống mặt nước.

Nó không chìm.

Đạp nước mà đứng, ngẩng đầu nhìn bạch long, trong cổ họng phát ra tiếng gầm trầm thấp.

Đó là… long ngâm.

Bạch long ngẩn ra.

"Ngươi là…" Nó chậm rãi hạ xuống, lại gần Huyền Dạ, "Hơi thở của Hắc Long tộc? Nhưng Hắc Long tộc ba trăm năm trước đã——"

Huyền Dạ lại "ư" một tiếng.

Bạch long im lặng rất lâu.

Sau đó nói: "Theo ta vào."

Long Cung rất tráng lệ, ngọc châu trải sàn, san hô làm tường, dạ minh châu làm đèn.

Long Vương là một lão đầu râu trắng, vừa nhìn thấy Huyền Dạ, chén rượu trong tay “keng” một tiếng rơi xuống đất.

"Huyền Dạ lão đệ?!" Ông lao tới, bế Huyền Dạ lên xem trái xem phải, "Ngươi sao lại thành ra thế này?!"

Mặt Huyền Dạ không biểu cảm, mặt chó cũng không làm được biểu cảm gì, đành mặc ông hành hạ.

"Nói ra thì dài." Ta đơn giản giải thích một phen.

Long Vương nghe xong, thở dài một tiếng.

"Trận đại họa ba trăm năm trước, lão phu cũng có nghe qua." Ông vuốt râu, "Hóa ra ngươi đi tiên môn làm nội ứng… còn làm cả một con chó?"

Huyền Dạ liếc ông một cái.

Long Vương cười lớn ha ha: "Được được được, không nói nữa. Định Hồn Châu phải không? Lấy đi!"

Ông rất hào phóng, trực tiếp đưa ta một hộp — ba viên.

"Đủ không? Không đủ còn có!"

"Đủ rồi đủ rồi." Ta vội nói, "Đa tạ Long Vương.:

"Tạ gì." Long Vương xua tay, "Huyền Dạ lão đệ năm xưa cứu mạng lão phu, chút đồ này tính là gì."

Ông giữ chúng ta ở lại Long Cung vài ngày.

Huyền Dạ ăn không ít hải sản, đặc biệt thích tôm rồng nướng — dùng vuốt ôm mà gặm, đầy miệng dầu mỡ.

Khi rời đi, Long Vương tiễn chúng ta ra mặt biển.

"Huyền Dạ lão đệ," Ông nghiêm túc nói, "Mau hồi phục đi, phía ma tộc hơi hỗn loạn."

Huyền Dạ gật đầu.

"Còn có ngươi, tiểu cô nương." Long Vương nhìn ta, "Chăm sóc hắn thật tốt, tính tình hắn kém, nhưng lòng không xấu."

"Vãn bối biết."

Từ Long Vương nghe nói ở sâu trong tuyết vực Bắc Cảnh có băng tủy vạn niên, có thể ổn định thần hồn.

Không ngờ Bắc Cảnh lạnh đến mức hít thở cũng sắp đóng băng.

Ta quấn Huyền Dạ trong chăn lông, chỉ để lộ một cái đầu.

Nó rất không hài lòng, cứ dùng vuốt cào cào chăn.

"Đừng động." Ta ấn nó xuống, "Lạnh hỏng thì làm sao?"

Nó lườm ta một cái trắng mắt.

Chúng ta đi trong tuyết vực bảy ngày, cuối cùng tìm được hang động có băng tủy.

Miệng hang có một con gấu tuyết canh giữ, cao ba mét, nanh vuốt như đoản đao.

Ta lặng lẽ rút kiếm.

Huyền Dạ nhảy ra khỏi chăn lông, đáp xuống đất, lắc lắc lông.

Nó đi thẳng đến trước gấu tuyết.

"Huyền Dạ! Quay lại!" Ta hoảng.

Nó không nghe, đi đến trước mặt gấu tuyết, ngẩng đầu nhìn đối phương.

Gấu tuyết cúi đầu, ngửi ngửi nó.

"Phịch" một tiếng, quỳ xuống.

Đúng vậy, quỳ xuống thật.

Tứ chi trước chạm đất, đầu cúi thấp, giống như hành lễ.

Huyền Dạ giơ vuốt, vỗ vỗ đầu gấu tuyết.

Gấu tuyết kêu"ư ư", nhường ra lối vào hang.

Ta trợn mắt há mồm.

Vào hang lấy băng tủy xong, ra ngoài thấy gấu tuyết vẫn đang quỳ.

Huyền Dạ lại vỗ vỗ nó, nó mới đứng dậy, vừa đi vừa ngoảnh lại ba bước.

"Ngươi rốt cuộc còn bao nhiêu bí mật nữa?" Ta hỏi Huyền Dạ.

Nó nghiêng đầu, giả ngu.

Ta bế nó lên: "Không nói thì thôi, dù sao… ngươi cũng là con chó ta nhặt được."

Nó liếm liếm mặt ta.

HomeTrước
Sau