📖 CHƯƠNG 1
Đúng vào ngày lễ thôi nôi của em trai, bố mẹ dẫn tôi lên núi chơi.
Mẹ chỉ tay vào những quả táo đỏ rực trên cây, dặn dò tôi: "Hoan Hoan à, bố mẹ đi đây. Sau này nếu đói thì con cứ tự hái táo mà ăn, nhớ chưa?"
Bố thì bực dọc, ném chiếc áo khoác lính cũ kỹ mà ông không dùng nữa lên người tôi. "Đi thôi! Ở đây có ăn có uống, không chết đói được đâu." "Mà có chết thật... thì cũng là cái số của nó!"
Sau này, tôi đã sống lay lắt trong khu vườn không một bóng người ấy, ngắm nhìn mặt trời mọc suốt ba mươi ngày, rồi cuối cùng cũng được anh trai nhặt về.
Ngày em trai làm lễ thôi nôi, bố mẹ đưa cả nhà lên núi chơi.
Đường núi quanh co khúc khuỷu, xe chạy mãi, chạy mãi mới tới nơi.
Mẹ ôm em trai trong lòng, miệng ngân nga hát những bài đồng dao vui vẻ. Bố thì tập trung lái xe, thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi qua gương chiếu hậu.
Cái nhìn ấy lạnh lẽo hệt như lớp sương giá bám trên cửa kính ngày đông.
Tôi co ro ở một góc ghế sau, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, cố gắng thu mình lại để không ai chú ý đến. Tôi biết, cả nhà chẳng ai thích tôi cả.
Bởi vì cách tôi nói chuyện rất kỳ quặc, giống như cuộn băng từ bị kẹt, cứ nhả từng chữ, từng chữ một. Càng cuống lại càng không thốt nên lời. Bác sĩ bảo, đó là bệnh tự kỷ.
Sau này mẹ sinh được em trai. Em ấy khỏe mạnh, hay cười, ngay cả lúc khóc thì giọng cũng to hơn tôi nhiều lắm. Từ đó, ánh mắt của bố mẹ chỉ dán chặt lên người em trai, chẳng ai thèm ngó ngàng đến tôi nữa.
Cuối cùng, chiếc xe bán tải cũ mèm của bố cũng dừng lại dưới một sườn đồi hoang vắng. Xung quanh toàn là cây cối, cây nào cũng cao lớn, lá đã ngả vàng, gió thổi qua kêu xào xạc.
Mẹ bế em trai xuống xe. Bố cũng bước xuống, mở cửa xe bên phía tôi. "Hoan Hoan, xuống đi."
Giọng của mẹ nghe là lạ. Không dịu dàng như lúc nói chuyện với em trai, cũng chẳng gắt gỏng như mọi ngày nói với tôi. Nó là một kiểu... bình thản đến lạ lùng, như thể trút bỏ được gánh nặng sau khi đã đưa ra một quyết định quan trọng nào đó.
Tôi ngoan ngoãn xuống xe. Gió núi lạnh buốt lùa vào cổ, khiến tôi rùng mình một cái.
Bố lôi từ cốp xe ra một chiếc áo khoác lính cũ kỹ, nồng nặc mùi ẩm mốc, quấn đại lên người tôi.
Chiếc áo dài thượt, quét cả xuống đất, trùm kín mít lấy tôi như một cái kén vụng về.
Mẹ bế em trai đi trước. Bố nắm tay tôi, dắt theo sau.
Tôi ngước lên, nhìn thấy chiếc mũ đầu hổ đính lông thỏ trên đầu em trai, khẽ khịt mũi. Tôi cũng thèm có một chiếc mũ như thế, để không phải ngày nào cũng chảy nước mũi ròng ròng. Nhưng tôi không dám đòi.
Cô tôi bảo, tôi là cục nợ của bố mẹ. Nếu không phải vì tốn bao nhiêu tiền chữa bệnh cho tôi, thì bố mẹ đã sớm sinh em trai rồi. Lúc em trai ra đời, cô lại bảo, giá mà cái nhà này không có tôi thì tốt biết mấy. Không có tôi, bố mẹ sẽ có tiền mua loại sữa bột đắt hơn cho em trai.
Tôi sợ lắm, òa lên khóc nức nở. Từ đó tôi bắt đầu ăn rất ít, tiêu rất ít, có ốm đau cũng không dám hé răng nói với bố mẹ nửa lời. Tôi sợ tiêu tốn tiền của gia đình, bố mẹ sẽ không cần tôi nữa.
Nhưng mà, cuối cùng họ vẫn quyết định không cần tôi nữa...
Chúng tôi đi đến trước một vườn cây ăn quả. Nơi này trông như đã bị bỏ hoang từ lâu, cỏ dại mọc um tùm cao hơn cả đầu tôi. Nhiều cây táo lắm! Trên cành treo đầy những quả táo nhỏ đỏ chót. Trông chúng như những chiếc đèn lồng nhỏ xíu, đỏ đến nhức mắt dưới bầu trời thu xám xịt.
Mẹ dừng bước, ngồi xổm xuống, chỉ tay vào những quả đỏ trên cây và bảo: "Hoan Hoan nhìn kìa, đây là quả táo đấy."
Tôi gật đầu. Tôi biết chứ, táo vừa thơm vừa ngọt. Nhưng ở nhà tôi chẳng bao giờ dám ăn. Vì táo đắt lắm, tốn tiền mua táo bố mẹ sẽ không vui.
Vành mắt mẹ đỏ hoe, bà cố nặn ra một nụ cười. Lâu lắm rồi mẹ không cười với tôi. Bà vẫn thường nhìn tôi với vẻ mặt u sầu, miệng lầm bầm: "Sao lại bị tự kỷ cơ chứ?" "Con còn bé tí thế này, trong lòng có chuyện gì nghĩ không thông mà cứ phải tự kỷ thế hả?"
Cũng có lúc bà nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi, buông lời cay nghiệt: "Cái dạng này của mày, đem cho người ta còn chẳng ai thèm lấy, mày bảo tao phải làm sao đây?"
Phải rồi, biết làm sao đây?
Giọng mẹ vang lên khe khẽ bên tai, mang theo sự dịu dàng khiến tôi phát hoảng. "Hoan Hoan à, bố mẹ đi đây. Sau này... nếu con đói thì cứ tự hái táo mà ăn, nhớ chưa?"
Tôi ngẩn người nhìn mẹ, trong lòng dấy lên nỗi sợ hãi. Đi? Đi đâu? Không đưa con theo sao? Tôi muốn hỏi, nhưng miệng cứ mấp máy, chỉ phát ra được mấy tiếng gió "A... a...". Càng cuống, tôi càng không nói được thành lời.
Bố đứng bên cạnh, mày nhíu chặt, rít một hơi thuốc thật sâu rồi vứt đầu lọc xuống đất, lấy chân di di cho tắt hẳn. Ông mất kiên nhẫn quát: "Đi thôi! Lải nhải với nó làm cái gì! Ở đây có ăn có uống, không chết đói được đâu."
Mẹ đứng dậy, đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi. Nhưng rất nhanh, bà quay người lại, ôm chặt đứa em trai đang bi bô trong lòng.
Bố liếc nhìn tôi một cái. Ánh mắt ấy như đang nhìn một đống rác ngáng đường. Ông khựng lại một chút rồi bồi thêm một câu, giọng không cao nhưng nện vào thế giới tám tuổi của tôi như búa tạ: "Mà có chết thật... thì cũng là cái số của nó!"
Nói xong, ông kéo tay mẹ, lôi tuột đi xuống núi, không một lần ngoảnh lại.
Mẹ dường như muốn quay đầu nhìn, nhưng bị bố giật mạnh một cái, bà loạng choạng bước theo, rốt cuộc cũng không quay đầu lại nữa.
Tôi đứng nhìn bóng lưng họ nhỏ dần, nhỏ dần, rồi khuất hẳn sau khúc cua. Tiếng động cơ xe vang lên, rồi cũng xa dần, cho đến khi cả khu rừng chỉ còn lại tiếng gió thổi qua kẽ lá và tiếng tim tôi đập.
Thịch... thịch... thịch! Tiếng đập nghe sao mà lớn, sao mà cô độc.
Trời dần tối đen. Bóng tối trong núi không giống bóng tối ở thành phố. Ở thành phố, trong nhà có tối đến đâu thì bên ngoài vẫn có ánh đèn đường, có tiếng hàng xóm nói chuyện ồn ào. Còn ở đây, tuyệt nhiên không có lấy một tia sáng, ngay cả những ngôi sao trên trời cũng bị tán cây táo che khuất.
Trong bụi cỏ vang lên những tiếng sột soạt, đủ loại âm thanh kỳ quái bắt đầu râm ran. Không biết là côn trùng, là chim chóc, hay là... thứ gì khác.
Tôi quấn chặt chiếc áo khoác lính của bố, cuộn tròn người vào giữa khe hở của hai gốc cây táo, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút. Lạnh, đói, và nỗi sợ hãi không thể gọi tên bủa vây lấy tôi. Bụng bắt đầu réo lên ùng ục.
