📖 CHƯƠNG 9
Anh xoay người, một tay chống nạng, tay kia nắm chặt lấy tay tôi. "Táo Nhỏ, đi thôi! Theo anh về nhà!"
Nước mắt tôi trào ra ngay lập tức. "Dạ! Về nhà!"
Cứ thế, dưới ánh mắt phức tạp của mọi người, hai anh em tôi từng bước, từng bước khó nhọc băng qua hành lang bệnh viện. Ánh nắng ban trưa xuyên qua khung cửa kính, chiếu rọi xuống hành lang dài hun hút. Con đường phía trước, ngập tràn ánh sáng!
Anh không đưa tôi về lại cái chòi dưa dưới chân núi nữa.
Vết mổ của tôi do bị giằng co và xúc động mạnh nên hơi rỉ máu, cần phải xử lý lại. Vết thương của anh cũng nặng hơn, cái chân gãy sưng to đến dọa người. May mắn là sau hôm đó, rất nhiều người tốt bụng đã gửi tiền và đồ ăn đến, cuối cùng anh cũng có tiền để làm phẫu thuật!
Mấy ngày nằm viện cùng anh là những ngày tháng yên tâm nhất trong cuộc đời tôi. Ban đêm, tôi không còn bị cái lạnh làm cho tỉnh giấc, cũng không còn sợ bóng tối nữa, bởi vì chỉ cần mở mắt ra là thấy anh đang túc trực bên cạnh.
Xuất viện, cuối cùng tôi cũng được cùng anh về nhà! Về... ngôi nhà của chính chúng tôi!
Ngày về làng, bác trưởng thôn lái chiếc xe ba gác điện ra tận bến xe buýt đón hai anh em. "Lục Cửu này, giờ có thêm con bé Táo Nhỏ, đừng có chui rúc trong cái chòi dưa bốn bề gió lùa ấy nữa." "Bác bàn với mấy cán bộ thôn rồi, vừa khéo trường tiểu học cũ của thôn còn mấy gian phòng trống, hai anh em dọn sang đấy mà ở. Bên đó có giường lò sưởi, tuyết rơi cũng không sợ lạnh."
Tôi và anh cuối cùng cũng có nhà mới rồi!
Khi dọn đến trường tiểu học cũ, người trong thôn còn mang sang cho chúng tôi rất nhiều củi khô, bếp than, nồi niêu xoong chảo, mắm muối tương cà. Trong chum nước sau cửa chất đầy bánh nếp và bánh dày do bà con biếu. Còn có rất nhiều bà, nhiều thím tốt bụng mang quần áo, giày mũ sang cho hai anh em. Tuy đều là đồ cũ, nhưng tôi và anh chẳng chê chút nào. Dù sao thì những thứ này cũng tốt hơn gấp vạn lần mấy bộ đồ rách rưới trên người chúng tôi.
Đến ngày 30 Tết, bác trưởng thôn cùng các cán bộ mang đến cho hai anh em hai bao gạo, hai thùng mì và tận hai can dầu ăn to đùng! Người dân trong thôn cũng mang sang nào là bánh bao, sủi cảo tự gói, bánh tổ chiên, khoai lang sấy, quẩy thừng... Đủ các món ngon chất đầy một góc giường.
Đêm giao thừa, tôi rúc vào lòng anh, chiếc giường lò dưới mông được đốt nóng hầm hập. Hình như đã lâu lắm rồi, tôi không còn nhớ đến bố mẹ ruột nữa.
Tiếng đếm ngược chào năm mới vang lên trên tivi. "Mười, chín, tám, bảy... Chúc mừng năm mới!"
Anh đột nhiên làm ảo thuật, từ trong túi móc ra hai phong bao lì xì đỏ chót, nhét vào tay tôi. "Táo Nhỏ, lại lớn thêm một tuổi rồi, chúc mừng năm mới nhé!"
"Sao... lại có tận hai cái ạ?" Tôi thắc mắc nhìn anh.
Anh cười: "Người trong thôn bảo anh nuôi em, vừa làm cha, vừa làm mẹ, nên lì xì tất nhiên cũng phải đưa hai cái rồi."
Tôi hớn hở nhét phong bao xuống dưới gối. Nghe nói trẻ con cứ đến Tết là có tiền mừng tuổi. Trước đây tôi chẳng bao giờ có, chỉ mỗi em trai có thôi. Nhưng từ giờ trở đi, tôi cũng là đứa trẻ có tiền mừng tuổi rồi!
Xuân về hoa nở, cuối cùng anh trai tôi cũng tròn mười tám tuổi. Để giúp đỡ hai anh em, thôn quyết định giao thầu miễn phí khu vườn táo bị bỏ hoang nhiều năm kia cho anh.
Túi táo nhỏ mà anh mang lên thành phố hôm ấy đã mang lại cho chúng tôi những vị khách đầu tiên. Hôm rời bệnh viện, tôi đã đem số táo anh mang cho chia cho các bác sĩ, các chị y tá tốt bụng và cả những cô chú từng giúp tôi lấy cơm trong phòng bệnh. Ai cũng khen táo của chúng tôi ngon, ngon hơn cả loại táo to đỏ rực mà họ vẫn thường mua!
Điều tôi không ngờ tới là, đến mùa thu hoạch năm sau, mọi người lại tấp nập tìm đến mua táo... Một thùng, mười thùng, một trăm thùng... Tôi và anh không những bán hết táo của nhà mình, mà còn giúp bà con trong thôn bán được rất nhiều táo nữa.
Mọi người đều bảo táo nhà tôi tuy quả nhỏ, mẫu mã không đẹp, nhưng ăn vào vừa thơm vừa ngọt, khiến họ tìm thấy "hương vị của tuổi thơ".
Hương vị tuổi thơ ư? Nếu thực sự có hương vị tuổi thơ, thì tuổi thơ của tôi chắc chắn là vị ngọt của bát súp táo anh nấu...
Nhiều năm sau, tôi tốt nghiệp cấp ba, thi đỗ vào Đại học Thanh Hoa ở Bắc Kinh. Anh tôi vui sướng như một đứa trẻ, làm một việc rất ấu trĩ là treo băng rôn "Giảm giá một nửa toàn bộ cửa hàng" trên tiệm online của chúng tôi, gặp ai cũng khoe: "Sao bác biết em gái cháu đỗ Thanh Hoa?" "Ha ha ha, không phải cháu dạy đâu, con bé vốn thông minh sẵn mà!" "Đúng đúng đúng! Từ bé nó đã thích ăn súp táo cháu nấu, trẻ con cứ phải ăn nhiều táo, vừa khỏe vừa thông minh..."
Anh vụng về khoe khoang "kinh nghiệm nuôi dạy trẻ" phong phú của mình, tôi đứng bên cạnh chỉ biết mím môi cười. Tôi vẫn giống như hồi bé, mỗi khi cuống lên là nói năng lại hơi lắp bắp. Nhưng bây giờ, chẳng còn ai cười nhạo tôi là "đứa trẻ tự kỷ" nữa. Mọi người đều bảo, đó là "quý nhân thường chậm lời".
Bốn năm đại học, tôi định đi làm thêm để trang trải, nhưng anh nhất quyết không cho, bảo nhiệm vụ của sinh viên là phải học cho giỏi để sau này báo đáp tổ quốc. Tháng nào anh cũng gửi tiền sinh hoạt phí cho tôi đúng hẹn, lúc nào cũng gửi dư, dặn tôi đừng tiếc tiền ăn mặc.
Sau này tốt nghiệp, tôi không ở lại Bắc Kinh mà thi công chức về quê, trở thành một cán bộ tuyên truyền cơ sở, chuyên "làm đại diện thương hiệu" cho táo nhỏ quê hương.
Ngày nhận tháng lương đầu tiên, tôi dốc sạch ví mua cho anh một chiếc chăn lông vũ và một chiếc áo khoác lông vũ. "Anh ơi, anh còn nhớ hồi anh mới nhặt được em không? Lúc ấy nhà chỉ có mỗi một cái chăn bông rách, anh nhường hết cho em, còn mình thì đắp cái áo khoác lính ướt sũng." "Lúc đó em đã thầm thề trong lòng, đợi em lớn lên, nhất định sẽ mua cho anh chiếc chăn ấm nhất, chiếc áo bông ấm nhất thế giới..."
Vành mắt anh đỏ hoe, quay mặt đi chỗ khác để che giấu sự xúc động. "Con bé ngốc này, mới đi làm, lương lậu thì giữ lấy mà mua quần áo đẹp. Anh già rồi, mặc đồ mới làm cái gì?"
"Anh không già! Trong lòng em anh mãi mãi là đẹp trai nhất!" Tôi cố chấp khoác chiếc áo lông vũ lên người anh.
Anh cười tít mắt, mặc chiếc áo mới đi lượn lờ khắp thôn mấy ngày liền. Nhưng rồi, anh lại lấy hết tiền tiết kiệm bao năm, lên thành phố mua đứt một căn chung cư cao cấp rộng rãi cho tôi. Anh bảo: "Anh già rồi, chẳng biết còn đi theo em được mấy năm nữa... Con gái con đứa, phải có cái tổ riêng của mình thì anh mới yên tâm!"
Về phần bố mẹ ruột, tôi không bao giờ nhận được tin tức gì của họ nữa. Chỉ nghe phong thanh là bệnh của em trai hình như lại tái phát, nhưng họ chưa từng đến tìm tôi. Tôi nghĩ, có lẽ họ sợ, sợ anh tôi báo công an kiện họ tội "vứt bỏ con cái"... Hoặc cũng có lẽ, họ cuối cùng đã hiểu ra, kể từ khoảnh khắc tôi theo anh bước ra khỏi bệnh viện năm ấy, họ đã vĩnh viễn mất đi tư cách gọi tôi là "con gái".
Cuối tuần, tôi cởi bỏ bộ đồ công sở, lên núi giúp anh thu hoạch táo. Hoàng hôn buông xuống, tôi và anh ngồi sóng vai nhau trên đồi táo cao ngất. Anh cầm một quả táo nhỏ đỏ bóng loáng, chùi chùi vào vạt áo rồi đưa cho tôi. "Nè, nếm thử đi, lứa mới năm nay đấy, ngọt lắm!"
Tôi đón lấy quả táo, cắn một miếng. Giòn tan, mọng nước, ngọt lịm tim gan. Giống hệt hương vị của ngày xưa.
Thấy tôi ăn ngon lành, anh vui vẻ dựa lưng vào gốc táo, miệng đột nhiên khẽ ngân nga câu hát. Vẫn là bài "Táo Nhỏ" lạc điệu đến tận chân trời ấy: "Em là quả táo nhỏ của anh, yêu em bao nhiêu cũng không thấy đủ..."
Tôi tựa đầu vào vai anh, cùng anh ngâm nga theo giai điệu ấy. Gió chiều dịu dàng luồn qua kẽ lá xào xạc, đệm nhạc cho tôi và anh. Ánh tà dương kéo dài bóng của hai anh em in trên mặt đất.
Cũng giống như quãng đời còn lại của tôi và anh: Năm tháng rộng dài, bình an vui vẻ.
