📖 CHƯƠNG 7
đi không "Táo đón đón Nhỏ em lấy, đâu? Nhìnấy..." ánh Bao chiếc mắt giờ túi sắc em giấy lạnh ấy xi nhìn được măng chằm xuất dày chằm viện? cộp, vào Tôi Lục bố sẽ Cửu tôi.
làlà conphải gáitheo "Đón ruột bọn nó?" của tao Bố ông về tôi đây. nhà bật Đợi rồi." cườinó quáixuất gở.viện, "Hoanđương Hoannhiên
trai. độtnhư nhiênlời "pháthọ Anh hiện nói nghi lương chỉ ngờ tâm", vì nhìn muốn tôi bố. đón đã Anh tôi hiến không về tủy tin nhà cho bố bù em mẹ đắp
trai, emlần một phải traiba! "bịch luôn tôi máu Lýtrong vẫn dự dotrạng có trữ" duythái khả mà nhấtsẵn năng bố chỉsàng tái mẹ cóđể phát! nuôi thểhiến Và sẵn là...tủy tôi, cho bệnhlần giống em củahai, như
vàocho lòngtôi!" bố Anhtôi. đột"Tôi nhiênkhông hoảngcần loạn,tiền dúinữa, mạnhtrả cáiTáo túiNhỏ giấylại
rồi quay lưng Bốbỏ tôiđi cườithẳng. khẩy, ném chiếc túi giấy xuống đất
tốt Cái vội máu tức, bụng chân vàng tươi anh sang bị đỡ lập Anhlên đưa gãy dậy. tức cuốngcơn cơm, đập Chân nhuộm quá,sốt thấy mạnh anh đỏ ngãcao anh vào bị cả lănli ngã chân thương viên từbì. sóng giường nặng gạch. trên soài xây hơn, Bác giường dưới bằng vừa hàng xuống đất gạch đau xóm đất. bèn đỏ, vừa
mở mực, ván trừng bố gỗ trừng, tôi ọp Lúccả cũng ẹp, anhđêm đã đắp tỉnhkhông đi chiếc lạichợp từ chăn thìmắt. lâu. bông trời Anh nhỏ đã nằm của tối trên tôi, đen chiếc mắt như giường
nói bộTáo à, đến dạngNhỏ, bác chuyện anhtrong thấy Trời khác, như túi cháu sáng, giờ vậy không cứ bác cháu thì có cầm hàng muốn không tiền lấy xóm lên kìm thì số lại thành được mua tiền mang phố khuyên vé này cơm tìm nhủ: xe đi. sang, con "Lục kiểu Chưa thấy bé Cửu gì?"
giác giấy xấp khi lên, tiền, sờ định sắc Thấyvào giúp mặt anhkhông anh bác cúiđúng! lấy đã đầu tiền biến im ra. đổi. lặng, Nhưng Số bác tay tiền nhặt vừa này... chiếc chạm cảm túi vào
rào rơi xuống Bácmặt dốcgiường ngượcgỗ. miệng túi, đống "tiền" bên trong rào
in mệnh xấp dòng giá dày chữ một cộp Năm"Ngân trăm bên tờhàng tệ, dưới, nằmThiên tổng toàn trênĐịa"! cộng bộ cùng là đều đúng năm là là trăm tiền tờ tệ. vàng tiền Nhưng mã đỏ cả
rácdị trongvà cănđầy Màu lều châm sắc tối biếm. xámtăm, ngoét,tỏa chấtra giấymột thôthứ ráp,không nằmkhí rảiquỷ
run run, làm Báctiền hàngâm xómphủ kêuvương lênvãi "Áiđầy chà"đất. một tiếng, tay
thấu tử đánh. xương co Giây bao rút tiếp Lụctrùm dữ theo, Cửulấy dội. cơn nhìnanh! Cả thịnh đống người nộ tiền anh vô vàng cứng biên mã đờ và dưới như cái đất, bị lạnh đồng sét
đaulắng chân,cho màtôi. Toànvì thânngọn anhlửa rungiận lêndữ bầntột bật,cùng khôngvà phảinỗi vìlo
sài. đặc,thương giọnglại nóibục "Lũ vỡ ra, cặn vụn, máu bã! đấm tươi Lũ mạnh thấm lừa xuống đẫm đảo!" ván lớp Anh gỗ băng gào bên gạc lên cạnh. sơ khản Vết
đi! giờ500 cótệ ývà Chúng định một lừa đưa đống Táo tiền! tiền Nhỏ! Hai âm Chúng con phủ nó súc để vốn sinh lừa dĩ đó! Táo chưa Chỉ Nhỏ bao dùng
Hay gặp dụng thậm nguy em chí hiểm ấy Táolà... không? xong, Nhỏ Cặp liệu bây vợ có giờ chồng vứt đang độc bỏ ở ác em đâu? đó ấy Em sau lần ấy khi nữa? có lợi
lồlập bóptức! nghẹtNgay Lục trái bây Cửu tim giờ! khônganh. dámAnh nghĩphải tiếp.đi Nỗitìm sợTáo hãiNhỏ! khổngNgay
xunổi. dính túi, Nhưngngay đicả bằngcái cáchlều nào?rách Anhnát gãynày chân,còn khôngkhông mộtra
Nhỏ! đỏ lòng Anh chói can phải rơi đảm Khoanđưa trên vô đã!Táo mặt hạn. AnhNhỏ đất, Anh cóvề trong phải tiềnnhà! lòng lên mà... Lục thành Nhìn Cửu phố 5 bỗng tìm tờ dâng Táo tiền lên
thế.Tôi không ngờ mình lại được gặp anh nhanh đến
có vừa tốn Dù gái, nhuyễn giá, anh khát, tiền cho bụng cho anh ở ngửi mua, hôm tôi Mẹtôi cũng đây. mùi cắt đó cứ lạiăn. sẽ Anh canh nhỏ chúng réo quên lấy chắc gà vụn tôi lên lấy những chắn dì ra, không ùng cơm quả sẽ giường nấu nhặt ục cho táo không bên thành được vì tôi. hái để cạnh món phế thèm. Tôi trong tôi hầm súp liệu Giá vừa núi chịu cho táo gì mà đói không đói. con mềm đáng
thấy tôiquả nàn anh nuốttáo hơn đang nướcnhỏ, hẳn Nhìn chống miếng. đứng bay quả nạng, Đột ngay tới táo tay nhiên, trước từ to xách một mặt phía trên một mùi tôi. sau. tủtúi hương Tôi đầulưới táo quay giườngđầy quen phắt bênắp thuộc, lại, cạnh,những nồng
cũnggọi đếncả rồi!"trăm "Anh Tôi tiếng ơi! dường "anh Hu như ơi". hubỗng hu...nhiên Anhhết ơi,nói cuốilắp, cùngmột anhhơi
"Anhlánh. ơi, sao Anhanh cười,tới vànhđược mắtđây?" đỏTôi hoe,nhìn ômanh, chặtmắt lấysáng tôi.lấp
đứng"bán sauđứng" lưnganh: Anhanh cườiđã cười,tranh khôngnhau, nóingười gì.một Nhưngcâu mấyngười cômột chúcâu
thu đấy! không đường trên mua Vác thì vẫy cái hoa cái giờ xe "Anhđường quả chân này mấy traikhỉ đi gãy, anh tiếng cháuho ngang đứng cháu đồng vìcò qua, giữa vẫn hồ! tìmgáy cho trời còn May cháuđấy anh đông đứng mà màrồi." cháu giá uống chú chịu đi rét gió xuống khổ nhờ, bên Tây quê lắm chứ vệ Bắc
nhà cháu có đi." kểngốc cảnghếch "Con rồi. mà bé Bố tin kia, mẹ họ chuyện cháu nữa, nhà sống mau cháu thất theo bọn đức anh chú quá, cháu nghe cháu về anh đừng
ăn dọc tay táo đường cứ nhỏ đi khư "Đúngtrên cứ khư đấy,núi lo cái anhở cho túi cháuquê cháu, táo, thươngthôi..." nước bảo cháu cũng là thế chẳng cháu cơ uống chỉ mà. ngụm thích Suốt nào,
sắc vào. với ngay Khi ánh lập nhìn mắt Đangtức, thấy hung nóinhư Lục dữ chuyệnthể Cửu như thìvừa gầy sói bốgặp trơ hoang, mẹma xương, mặt bếgiữa chống bố emban nạng mẹ traingày. đứng biến đi đó
tệ kêutận lại đó, lên.bệnh 500 vẫy Cóviện tệ, "Cậu... xe lẽ này. mà saođi ông anh cậunhờ ta tôi tìmsuốt không lại đượcchặng ngờ có đếnđường rằng, thể đây?!"dài ông dựa Bốđể ta vào thấttìm chỉ 500 thanhđến vứt
lại tiền cho Anhcác cườingười lạnh:được?" "Tôi không đến, thì làm sao trả
bốném ráchthẳng nátvào Vừa sau người dứt lưng, bố lời, lôi mẹ anh ra tôi. thòmột taynắm vàoto cáitiền túiâm vảiphủ,
chốc khiến bố Nhữngmẹ tờtôi tiềnchết vàngsững. mã bay lả tả, trong phút
