📖 CHƯƠNG 3
quay người lại, Anhngồi buộcxổm chặtxuống miệngtrước baomặt tải,tôi. đeo"Lên lênđây! cổ,Anh rồicõng."
Tôi ngẩn người, nhìn tấm lưng gầy guộc của anh.
đikhiến lắm."tôi Anhkhông "Nhanh giục, thể lên! giọng chối Trời không từ. sắplớn tốinhưng rồi,lại đườngmang xuốngmột núiuy khólực
gầyrất quá,ấm. xươngẤm Tôi sống hơn chậm cấn cả chạp, vào chiếc vụng người áo về tôi khoác leo hơi lính lên đau. của lưng Nhưng bố. anh.lưng Anhanh
cõng đỡnày. từ tôi lấy chiếc rời tôi, mắc Anhkhỏi tay áo xốckhu kia cũ. tôivườn xách Cứ lênhoang cái thế, mộtphế "dụng anh cáchnằm cụ bước nhẹsâu hái thấp bẫng,trong quả" bước mộtnúi được cao, taythẳm chế
Cửu. "Nhóc, tên Trênmày đườnglà xuốnggì?" núi, anh bảo anh tên là Lục
sẽtôi đưaquay tôivề, Tôi về họ im nhà. sẽ thin Bố không thít. mẹ vui Tôi không đâu. sợcần nóitôi tênnữa, rồi,nếu anhthấy
hay một đặt là tiếng: tên gọi "Cũng làm Thấymày phải, quái tôilà người gì?" mãiTáo ta "Tao khôngNhỏ đã nhặt nóinhé, vứt được gì,chịu mày mày anhkhông?" đi trong khẽ rồi vườn cười thì táo, khẩy còn
chiếc mộtvà xập "giường" cáimột xệ kê chòitấm và Lục bằng trông ruột gió Cửu gạch dưa chăn lùa đưa và bỏ bông tứ tôi ván hoang rách phía. về gỗ, nằm nát. Bên "nhà"bên dưới trong củatrên chân chỉ anh.trải núi, có Đórơm thấp một làkhô tè,
tìm và đi một mấy một góc cái lát, Bênkhuất bát lúc ngoàigió sứt về chòibên mẻ. ôm cóngoài Anh theo mộtlán, đặt một cáinhóm tôi bó nồimột lên củi sắtđống "giường", khô. nhặtlửa rồi Anh đượcnhỏ. chạy
cái củađưa bắc hố anh,cho nồi nhỏ vàtôi. sắt Ánh bí cả "Ăn lên lửa mật đôi đi!" bếp, bậpra mắt đun bùnghai sáng ít soicủ lấp nước, rõkhoai lánh rồi khuôntây, như moi mặtnướng sao từ gầychín trời. trong gòrồi Anh
nỡ sốt nóng dừng kể đến lại. từmức Đây khi tôi là xa vừa lần bố ăn đầu mẹ. vừa tiên Khoai phải tôi tây hà được bở hơi, ăn tơi, nhưng đồ ngọt chẳng nóng lịm,
động củachỗ đi về tôi, tác mình.nứt lớp lau trên của Ănnẻ ghét mặt Lục mặt anh xong, còn bẩn mũi Cửu và lại anh rỉ dày chân ngồi tay rất múc cả cộp, tay đối đều nhẹ, nước, máu. lộ cho diện,có như dùng ra tôi. lặngvết sợ một làn Nước lẽcước làm mảnh da rất gặmvì tôi vải vốn lạnh, phầnlạnh, đau. rách có nhưng khoainhững Lau vụng của
anh một Có lại cái lúc càng que lỡ Anhnhẹ nhỏ, tay nhìntay kiên làm lướthơn. nhẫn tôi qua, gỡ đau, không mái tôi nói tóc cũng gì, rối không lại bời dám đi của kêu, tìm tôi.
núi chội. vào mình vươn luồn Anh cạnh thì tay qua đắp anh. chỉ Đêmra, khe tấm Người đắp đến,kéo hở chăn anh chiếc chúngtôi lùa bông cứng áo tôivào vào, rách đờ khoác chenlòng. lạnh duy lại lính chúc quá, nhất một ẩm trên tôi lên chút, ướt chiếc co người rồi kia. "giường" người tôi, dè Gió chật rúc còn dặt
đầu rộngtôi lạ tiên lớnchìm thường. không nhưvào Tôi Vòng còn bố, giấc nghe tay bị nó ngủ nhịp anh nỗi cứng say. tim khôngsợ ngắc, đập mềmhãi khẳng đều mạivà khiu đặn nhưcơn nhưng của mẹ,đói lại anh, cũnghành ấm lần chẳnghạ, áp
haimà ngọnsống cỏtrong Kể hoang cái từ bị chòi ngày người dưa đó, đời rách tôi vứt nát và bỏ, này. Lụcnương Cửutựa giốngvào nhưnhau
mẹ bảy là không đặt cũng tuổi, yêu còn tên chết là quái người Anhmình cả trẻ mèo thân kể,là rồi. mồ đầu nào anhLục Người côi. thai, cả." tênCửu." trong "Mồ có "Ông là thôn côi, chín bà Lục bảo mày cái tạo Cửu, tao hiểu mạng, chết năm là không? nên rồi, nay sao Nghĩa tao bố mười chổi, là tự
ngô gật đầu: Không"Vậy cóem... ngườicũng thân,là... làmồ mồcôi." côi sao? Tôi ngây
chứ." lầmđi! bầm:Cái "Màydạng Lục thì như Cửu tính mày, bỗng là còn bật mồ chẳng cười, côi bằng cốc cái trẻ nhẹ nỗi mồ vào gì? côi đầu Thôi ấy tôi, bỏ
Còn anh nhận tôi là một không trẻ bao Sauphải mồ gạo, nàytrẻ côi, một tôimồ nên can mớicôi, mỗi dầu hiểunên tháng và ýtôi anh một củachẳng đều bó Lụccó được mì Cửu.gì lên lớn. Vìcả. thôn
đi. Cửutiền. là Tôi ăn tôi, bèn vốn khẩu Mỗiliều đã phần thángmạng chẳng ăn chỉnhét đủ, mỗi cótáo giờ ngày từngvào lại của ấybụng, phải anh đồ,vì nuôi lại mộttáo thêm càng mìnhkhông cục ít Lụctốn nợ
cả quảlộ nồi người. táocả nấu Tôi tôichiếc chín. Lục húp giấu răng Táo Cửu bát trong sún. nấu nhìncanh túi chín thấy,táo áo, mềm mắtngọt cắt nhũn, anhlịm, nhỏ ăn đỏcười ra vào hoe,toe rồi ấm giằngtoét bỏ sực lấyđể vào
Mua gọitrứng chai cả tôivịt với bánh vôtrời! anh. Lục nướng số Anh Bán Cửu nữa!" lần muối được đi "Táo "Táo trứng tiền đâu Nhỏ, Nhỏ". vịt anh cũng đi "Táo cho mua tha thôi! Nhỏ, mày bánh tôi Ra đi, ăn." bao theo,bãi đi thịt mỗisông nhặt cho! ngàytìm ve
rác chửivụn phế mày", ni của anhven liệu. còn lông thôn. làđường Tôi chặn Lũ anh Tôi "thằng là lẽo đường trẻ đưa, và đại nhặt đẽo không trong thấy anh ăn hết theo cho thôn giấy đành mày", bỏ sau hai không vụn, phải chửi vào mông anh thích vỏ đi tôi túi. anh, em chúngchai xa là tay lại tôi.nhựa hơn "con xách gần Chúnghay để tiểu cái bãi nósắt nhặt ăn túi
chỉchỉ bánlà đượcmỗi Những vài người hôm hào một xui lẻ. bát xẻo, Bữa táo đi tối nấu. nhặtcủa cảhai ngàyanh trờiem cũnglại
vào con đổi "Táo chạy hấp, trị những đường trứng, Nhỏ, qua nấu hơn cục vắng đổi nhìn cày Mộtcơm cả đá vẻ. gạo kìa! nát hôm,trắng vỏ đen Đường với Than thành anhcho chai sì rải người đấy! những độtmày nhựa!" bên đá trong Là ổ nhiênăn." "Mau vệ lởm thôn!" than gà kéo nhặt đường, chởm, "Tối đá lồi tôi đi! hào bị nay rơi lõm. chạy Nhặt hứng xe anh vãi, Anh ra về bảo tải làm còn chỉ một đem tôi: lớn trứng giá
Anh đen,thơm được túi đùng nấu đổiphức! một gạo với hai được rổ nhỏ. Hômhành, bát với hành Buổi ấy,lại cơm người tăm, tối haicòn trắng trong anh hôm anhhấp đầy thôn xào đó emthêm ắp, mười cho cứ nhặtmột tôi quả tôi như đượcbát ra trứng một là rấttrứng vườn gà đĩa Tết nhiềuvàng táo và trứng vậy. đáươm, đào một to
