📖 CHƯƠNG 6
Khê Nguyệt tựa hồ còn muốn nói thêm điều gì, Tiêu Minh Tranh đã cất bước tiến thẳng vào trong.
Hơn nữa, hắn cứ thế ngồi xuống ngay đối diện ta.
Cảm giác bị người ta nhìn chòng chọc kia lại đến rồi.
Chỉ là một lát sau, kẻ đối diện lại bật cười trước:
“Khê Nguyệt, ngươi làm gì mà cứ căng thẳng nhìn chằm chằm ta như vậy?"
Không đợi Khê Nguyệt mở miệng, Tiêu Minh Tranh lại nói tiếp:
“Nếu ta nhớ không lầm thì, nơi này trước kia từng là viện tử của ta đúng không? Bị người ta tu hú chiếm tổ rồi, chẳng lẽ đến việc để ta quay lại tham quan một chút cũng không được sao?"
Khê Nguyệt đáp lời một cách sợ sệt khép nép:
“Nô tỳ không dám."
"Nhị đệ," rốt cuộc ta cũng lên tiếng, "Đệ có việc gì sao?"
Tiếng gọi "Nhị đệ" này dường như lại khiến Tiêu Minh Tranh trầm mặc một hồi.
"Ngày đó tùy hứng đào hôn, là ta có lỗi với tẩu." Giọng của Tiêu Minh Tranh lúc này nghe có phần tối nghĩa khó hiểu.
Ta khựng lại một nhịp, mới chậm rãi lên tiếng:
“Chuyện cũng đã qua rồi, Nhị đệ không cần phải để trong lòng."
Kỳ thực nói cho cùng, ta vốn dĩ chẳng để tâm đến việc gả cho ai trong hai huynh đệ họ.
Thậm chí sự phẫn nộ của ta đối với Tiêu Minh Cẩn cũng chẳng quá mức hợp lý.
Suy xét phân tích đến cuối cùng, chỉ còn sót lại duy nhất một nguyên do mà ta tuyệt không muốn thừa nhận.
"Tại sao lại không để tâm?" Tiêu Minh Tranh vặn hỏi lại, "Ngày đó ta đào hôn, Tiêu Minh Cẩn chính là mượn danh nghĩa của ta để cùng tẩu bái đường thành thân, hắn vốn dĩ nên nói rõ ngọn ngành với tẩu ngay trong ngày đại hôn, đợi ta trở về..."
"Nhị đệ," ta ngắt lời hắn, "Hiện tại như vậy rất tốt, ta vô cùng mãn nguyện, ta thực sự không trách đệ."
Người trước mặt bỗng nhiên đập mạnh tay xuống bàn đứng phắt dậy, ngữ khí kích động hơn vài phần, chút xíu cũng chẳng thèm đoái hoài đến việc Khê Nguyệt vẫn còn đang có mặt.
"Tốt ở chỗ nào? Tẩu vốn dĩ phải là thê tử của ta, là tên Tiêu Minh Cẩn bỉ ổi! Nếu hắn thực sự muốn lấy tẩu, vậy tại sao cả kinh thành này không một ai hay biết chuyện hắn đã cưới vợ?" Tiêu Minh Tranh nói cực nhanh, ta thậm chí còn chưa kịp cản thì hắn đã tuôn ra những lời tiếp theo, "Chỉ cần tẩu nguyện ý, mọi thứ đều có thể quay trở lại quỹ đạo vốn có. Sang năm ta cũng sẽ tham gia khoa cử, nhập triều làm quan, ta tuyệt đối sẽ không kém cạnh hắn!"
Giọng của Khê Nguyệt run lên bần bật:
“Nhị công tử, ngài lại nói hồ đồ rồi..."
"Nhị đệ," tâm tự của ta chẳng mảy may gợn sóng, "Đệ có biết ngày thành thân đó nếu không có đại ca của đệ, tình cảnh của ta sẽ bẽ mặt đến nhường nào không?"
Tiêu Minh Tranh trầm mặc.
"Ta là dựa vào tín vật từ nhiều năm trước lên kinh thành xin Tiêu gia thực hiện hôn ước, sau lưng lại chẳng có nhà mẹ đẻ nương tựa, bản thân lại là một nữ tử mù lòa. Nếu như tin tức tân lang đào hôn trong ngày đại hôn truyền ra ngoài, người đời sẽ chỉ chê cười ta si tâm vọng tưởng để rồi công dã tràng mà thôi," ta chậm rãi nói nốt những lời cất giấu trong lòng, "Ta nghĩ ngày đó đệ đào hôn, cũng là muốn cho ta một bài học, để ta phải tự nhìn rõ thân phận của chính mình đúng chứ."
"Nhị đệ, cái ngày đệ quay về phủ thực chất vẫn rất đắc ý, mãi cho đến khi nhìn thấy ta ở hậu hoa viên," cho dù trên mắt vẫn đang quấn dải lụa che khuất, ta vẫn kiên định hướng mặt về phía Tiêu Minh Tranh, "Cái túi da (nhan sắc) này của ta, hợp tâm ý của đệ đến vậy sao?"
Cuộc đối thoại nhường này vốn dĩ chẳng nên xuất hiện giữa thúc tẩu.
Khê Nguyệt đứng bên cạnh bao lần muốn nói lại thôi, cuối cùng đành thức thời lui ra ngoài canh chừng.
Chẳng biết Tiêu Minh Tranh đang suy tính điều gì, đến cuối cùng lại rặn ra được một câu:
“Vậy còn Tiêu Minh Cẩn thì sao? Hắn thì tốt hơn ta được ở điểm nào, chẳng phải cũng là nhìn trúng cái túi da này của tẩu sao?"
Ta khẽ thở dài một tiếng:
“Ít ra huynh ấy còn đủ kiên nhẫn đợi đến lúc vén hỉ khăn cho ta. Thân là huynh trưởng, huynh ấy còn có gánh vác mà đứng ra thu dọn mớ bòng bong do đệ gây ra, đệ đối với huynh ấy thậm chí còn chẳng có lấy nửa phần cảm kích hay sao?"
Tiêu Minh Tranh:
"Nhị đệ, sau này đệ đừng nói những lời như hôm nay nữa, đại ca đệ không có lỗi với đệ, ta cũng không. Chuyện của ta và huynh ấy không liên quan đến đệ," ta khựng lại một nhịp, lại bổ sung thêm, "Huynh ấy rất quan tâm đệ."
Thân là đại tẩu, ta không thể để hai huynh đệ họ trở mặt thành thù, ít nhất là không thể vì ta mà trở mặt.
Tiếng bước chân khe khẽ vang lên, là của Tiêu Minh Cẩn.
Khê Nguyệt giống như nhìn thấy vị cứu tinh:
“Đại công tử, ngài về rồi ạ?"
Tiêu Minh Tranh hừ lạnh một tiếng, cất bước rời đi, dường như còn cố ý huých mạnh vào vai ca ca mình.
Người huynh trưởng khoan dung nọ không hề thèm so đo tính toán với hắn.
Tiêu Minh Cẩn chậm rãi bước tới, đặt tay lên vai ta, ôn thanh nói:
“Nàng nói gì với đệ ấy mà sắc mặt nó lại khó coi đến vậy?"
Ta cũng bắt chước Tiêu Minh Tranh hừ lạnh một tiếng, đẩy hắn ra, tự mình mờ mẫm bước về phía trước.
Viện tử này đã quen thuộc đến mức ta thậm chí chẳng cần dùng đến gậy dò đường cũng có thể tự do đi lại.
Phía sau truyền đến một tiếng cười khẽ.
Những lời ta không chịu nói thẳng với Tiêu Minh Cẩn, hắn đương nhiên sẽ đi tìm Khê Nguyệt để hỏi cho rõ ngọn ngành.
Từ ngày hôm đó, Tiêu Minh Tranh quả thực không còn làm loạn nữa, nhưng nghe nói tinh thần có chút uể oải rã rời, chỉ riêng những lúc giáp mặt ca ca mình thì mới cãi cọ dăm ba câu.
Ngày tháo dải lụa quấn trên mắt, Tiêu Minh Cẩn tuyệt không ra ngoài.
Cùng với dải lụa từng vòng từng vòng được cởi ra, ánh sáng hắt vào, ta chậm rãi mở đôi nhãn mâu.
Sau khoảnh khắc mơ hồ ngắn ngủi, là một thế giới đang dần trở nên rõ nét.
Đại phu từng nói, tháo dải lụa ra là có thể nhìn thấy vạn vật rồi.
Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt ta, là một gương mặt xa lạ nhưng lại vô cùng tuấn mỹ.
Đôi mắt đan phượng thon dài, hàng mày rậm đen như mực cùng sống mũi cao thẳng... là dung nhan mà ta đã từng vô số lần dùng đôi tay để tự mình cảm nhận.
Nay rốt cuộc cũng được tận mắt chiêm ngưỡng.
"Thanh Thù, mắt thế nào rồi?" Hắn hỏi.
Ánh sáng trong phòng có chút tối, nhưng đã đủ để nhìn rõ rất nhiều thứ.
Ta có chút không kịp thích ứng, hàng mi chớp chớp vài cái, hốc mắt truyền đến từng đợt chua xót.
Tiêu Minh Cẩn thấy vậy lại đưa tay che lấy đôi mắt ta, khẽ giọng nói:
“Không sao, cứ từ từ thích ứng."
Thế giới sau khi hồi phục ánh sáng đối với ta mà nói vô cùng mới mẻ. Không chỉ diện mạo của Tiêu Minh Cẩn, Khê Nguyệt, ta thậm chí còn phải làm quen lại với chính bản thân mình. Dung mạo trong chiếc gương đồng xa lạ đến tột cùng, mấy năm vùn vụt trôi qua, ta lớn lên đã mang dáng vẻ rất khác so với những gì ta còn lưu giữ trong ký ức.
Đêm đến, Tiêu Minh Cẩn ở trên giường chờ ta.
Vứt bỏ cây gậy dò đường, ta ngược lại bước đi càng thêm phần chậm chạp, cố tình Tiêu Minh Cẩn lại vô cùng dư thừa kiên nhẫn, ánh mắt cứ thế chằm chằm thiêu đốt nhìn tới.
Vừa mới đến gần mép sập, đã bị người ta kéo tuột vào trong lòng.
"Tránh né ta làm gì, không hài lòng với tướng mạo của vi phu sao?"
Ta không thèm đếm xỉa đến hắn.
Tiêu Minh Cẩn lại vùi mặt vào hõm cổ ta, khàn giọng lẩm bẩm:
“Nhiều ngày như vậy rồi, không nhớ ta sao? Đêm nào cũng quay lưng lại với ta mà ngủ."
"Chàng rõ ràng..." Rõ ràng lần nào cũng nhân lúc ta ngủ say rồi vòng tay ôm chầm lấy cơ mà.
"Ta rõ ràng thế nào cơ?"
Ta làm bộ muốn đẩy hắn ra, tay lại bị hắn nắm chặt lấy. Giọng nói của Tiêu Minh Cẩn nghe ra được mấy phần vui vẻ:
“Trước kia bách y bách thuận, muốn làm gì nàng cũng được, hiện tại lại học được thói cáu kỉnh giận dỗi với ta rồi, không sợ ta nữa sao?"
Câu nói này khiến ta hoảng hốt chốc lát, nhớ lại những lời hắn từng nói khi bản thân vẫn còn đang đóng giả làm Tiêu Minh Tranh.
"Minh Tranh nói không sai, ta quả thực là kẻ tiểu nhân, mượn thân phận của đệ ấy để cùng nàng bái đường thành thân, còn hạ lưu tới mức dùng thân phận của nó để cùng nàng viên phòng. Ban đầu ta thật không biết nên giải thích bề trái bề mặt với nàng ra sao," Tiêu Minh Cẩn khựng lại một nhịp, "Về sau phát hiện, nàng lại sợ một kẻ quản lý chiếu ngục như ta, ta lại càng chẳng biết phải mở lời thế nào."
"Thế nhưng lúc ghi danh vào gia phả ở từ đường, tên của nàng đã được đặt song song cạnh tên ta, cái tên trên hôn thư cũng đã đổi thành ta rồi, nàng chính là thê tử của Tiêu Minh Cẩn ta, tuyệt nhiên chẳng có nửa điểm quan hệ với bất cứ kẻ nào khác," hắn khẽ thở dài, "Sau đêm đó, ta chưa từng mảy may nghĩ tới chuyện đợi Minh Tranh trở về rồi sẽ đổi trả lại."
"Ta tâm duyệt nàng, Tống Thanh Thù."
