Menu
Những Người Ở Lại Mùa Mưa

Những Người Ở Lại Mùa Mưa

LoạiTruyện Chữ
Lượt xem0Yêu thích0Chia sẻ0
Trạng tháiĐang ra

Mưa Đà Lạt không bao giờ báo trước.

Nó đến như một người quen cũ không cần gõ cửa — lặng lẽ, tự nhiên, và ướt đẫm mọi thứ trước khi ai kịp phản ứng. Linh đứng trước cổng căn nhà gỗ trên con dốc cuối đường Nguyễn Trung Trực, ba lô trên vai, tóc dính bết trán, và nhận ra mình không nhớ nổi lần cuối đứng ở đây là khi nào.

Ba năm. Hay bốn.

Cô không muốn đếm.

Căn nhà trông tệ hơn cô tưởng. Hàng rào gỗ đổ nghiêng một bên, cỏ dại mọc tràn lên bậc thềm, mái tôn phía chái tây bị gió giật cong lên như một trang sách gấp dở. Cô nhớ ngày trước mẹ hay ngồi ở hiên, pha trà trong cái ấm sứ mẻ miệng, bảo: "Nhà nào cũng có hồn, con à. Bỏ nó lâu quá, nó cũng buồn."