Menu

📖 CHƯƠNG 3

~8 phút đọc1.559 từ3/6 chương

Chớp mắt một cái, bụng ta đã tròn xoe như quả bóng.

Khi Tiểu Cúc hét lớn "Thái tử phi vỡ nước ối rồi", ta vẫn đang ngồi chơi xích đu ngoài viện.

Ta cúi đầu nhìn thấy thứ chất lỏng trong suốt giữa hai chân, lập tức hoảng sợ ôm lấy đầu, đôi vai run rẩy:

“Ta, ta không có tè dầm, đừng đ.á.n.h ta!"

Thái tử ca ca vội vã chạy tới, thấy dáng vẻ hoảng sợ của ta, mặc kệ tất cả mà bế thốc ta lên lao vào trong phòng.

Hắn cúi người hôn lên mắt mày ta, dịu dàng an ủi:

“Đồng Đồng đừng sợ, có ta ở đây rồi."

Nhưng lúc này người ta muốn gặp nhất không phải là hắn, mà là a tỷ.

Tiểu Cúc nói, a tỷ đã mất tích tròn một năm rồi.

Thái tử ca ca phái người đi tìm, nhưng bặt vô âm tín.

Bọn họ đều nói, a tỷ đã c.h.ế.c.

Nhưng ta luôn cảm thấy, a tỷ vẫn còn sống.

"Thái tử, thân thể ngài ngàn vàng, không thể cứ mãi ở trong phòng sinh, nơi này cứ giao cho chúng nô tỳ là được rồi."

Bà đỡ mời Thái tử ca ca ra ngoài.

Ngay sau đó, bên tai ta vang lên tiếng cổ vũ.

"Thái tử phi, người rặn đi! Đứa bé sắp ra rồi!"

"Tốt quá rồi, nhìn thấy đầu rồi!"

"Ráng sức thêm chút nữa là thành công rồi!"

Nhưng trên mặt ta đã sớm đầm đìa mồ hôi.

Trong lúc đầu óc choáng váng mờ mịt, ta nghe thấy một tiếng khóc xé lòng.

Vang dội, lại lanh lảnh.

"Sinh rồi sinh rồi, Thái tử phi sinh rồi, là một tiểu Hoàng tử!"

Ngoài cửa vang lên tiếng pháo nổ, ta cố gắng mở đôi mi nặng trĩu, muốn nhìn rõ tiểu Hoàng tử đang được bà đỡ bế tới.

Lúc này, một bóng người gầy gò chợt nhào đến bên giường ta.

Một cơn ớn lạnh làm ta không kìm được mà trừng lớn mắt.

Ngay sau đó, một đôi bàn tay khô héo nắm lấy lòng bàn tay ấm áp của ta, ta buột miệng thốt lên:

“A tỷ, cuối cùng tỷ cũng đến thăm ta rồi!"

Giây tiếp theo, a tỷ lại rút từ bên hông ra một thanh chủy thủ.

Lần này, tỷ ấy chĩa chủy thủ thẳng vào ngực ta.

Giọng tỷ ấy run lẩy bẩy:

“Chu Đồng, vì sao ngươi không c.h.ế.c ở doanh trại giặc đi! Vì sao ngươi còn sống trở về? Vì sao lại cướp đi cuộc đời vốn thuộc về ta... Ta hận ngươi!"

"Ngươi đã hủy hoại cả đời ta, ta nguyền rủa ngươi nửa đời sau bị người ta tính kế c.h.ế.c thảm! Nguyền rủa đứa con ngươi sinh ra không thể sống sót lớn lên! Nguyền rủa ngươi và Thái tử... rốt cuộc cũng chia lìa!"

Từng chữ a tỷ thốt ra đều thê lương rợn người.

Thế nhưng ta lại nhìn thấy cảm xúc cuộn trào dưới đáy mắt tỷ ấy!

Ngay lúc tất cả mọi người đều cho rằng thanh chủy thủ trong tay tỷ ấy sẽ đ.â.m vào ngực ta, ta sẽ bỏ mạng ngay tại khoảnh khắc này, thì Thái tử ca ca xông vào.

Hắn dùng tay không đoạt lấy thanh chủy thủ của a tỷ.

Máu tươi nhỏ giọt xuống mặt ta.

Nhưng hắn chẳng đoái hoài gì nhiều, một cước đá văng a tỷ ngã gục xuống đất.

Ta chưa từng thấy Thái tử ca ca nổi trận lôi đình lớn đến thế.

Hắn căm phẫn trừng mắt nhìn a tỷ, cơn giận dữ trong giọng nói tuôn trào không ngớt:

“Khương Yên, ngươi rốt cuộc có lương tâm hay không? Lúc trước là tự ngươi gây chuyện làm mất đi vị trí Thái tử phi, nay lại đi oán trách Đồng Đồng cướp mất cuộc đời vốn thuộc về ngươi!"

"Hạng người tham lam vô độ như ngươi, căn bản không xứng bước chân vào hoàng thất chúng ta! Thậm chí còn dám nguyền rủa đứa con mới chào đời của cô..."

"Ngươi cứ yên tâm, đứa con của Đồng Đồng và cô tuyệt đối sẽ không c.h.ế.c yểu, nó là đích trưởng tử của cô. Đợi sau khi cô lên ngôi, nó chính là Thái tử của cô, không một ai có thể lay chuyển được vị trí của nó! Có thân phận này che chở, nó nhất định sẽ sống lâu trăm t.u.ổ.i!"

"Lời nguyền rủa của ngươi định sẵn sẽ tan thành mây khói! Cả đời này của cô cho dù có lỗi với trời, có lỗi với đất, cũng tuyệt đối không có lỗi với Đồng Đồng!"

Nói xong, Thái tử ca ca nhắm mắt lại, rút thanh bội kiếm bên hông ra, đ.â.m thẳng một nhát vào ngực a tỷ.

Khoảnh khắc a tỷ ngã xuống, ta lại nhìn thấy một nét cười trên gương mặt tỷ ấy.

Giống hệt như khi ta còn bé, a tỷ ngồi dưới gốc cây lê nặn bánh nếp mà ta thích ăn, thấy ta ăn vụng, liền lộ ra vẻ mặt vừa bất đắc dĩ vừa dung túng.

Ta đem chuyện này kể cho Tiểu Cúc, nàng ấy lại lắc đầu căm phẫn nói:

“Thái tử phi, trưởng tỷ của người đúng là ả độc phụ tội đáng muôn c.h.ế.c! Để hãm hại người và tiểu Hoàng tử, ả ta lại tự tay hủy hoại dung nhan, ẩn nấp ở hậu viện Đông Cung đổ nước cặn thừa suốt nửa năm. Biết người sinh nở, ả thừa dịp hỗn loạn lẻn vào viện của người rắp tâm hãm hại người cùng tiểu Hoàng tử!"

"Nếu không nhờ Thái tử điện hạ xuất hiện kịp thời, người và tiểu Hoàng tử chắc chắn đã bị ả ta hại c.h.ế.c rồi!"

"Thậm chí ả còn nguyền rủa người và tiểu Hoàng tử c.h.ế.c không tử tế, loại người độc ác như ả ta đáng bị đày xuống mười tám tầng địa ngục!"

Ta mờ mịt ôm lấy đứa trẻ.

Trong lòng lại thầm nghĩ, a tỷ của ta không đáng bị đày xuống mười tám tầng địa ngục.

Kể từ sau khi sinh con.

Trên chiếc bụng vốn nhẵn nhụi của ta bỗng dưng hằn lên vô số vằn vện trông như những con rắn độc đáng sợ.

Ta sợ hãi khóc mãi không thôi.

Thái tử ca ca dẫn y nữ đến kiểm tra xong, lại sai Ngự thiện phòng đưa tới rất nhiều đồ ăn ngon để dỗ dành ta:

“Đồng Đồng đừng sợ, đây không phải là rắn, mà là phần thưởng cho việc muội đã dũng cảm sinh ra con của chúng ta."

Dù ngoài miệng hắn nói đây là phần thưởng, nhưng ta vẫn bắt gặp được tia chán ghét mỏng manh xẹt qua đáy mắt Thái tử ca ca.

Kể từ ngày đó, số lần Thái tử ca ca đến thăm ta ít đi rất nhiều.

Hắn nói công vụ bận rộn, nhưng ta ghé tai vào cửa sổ lại nghe thấy tỳ nữ quét tước trong sân rỉ tai nhau, bảo bên cạnh Thái tử ca ca có thêm một nữ đồ đệ vừa ý.

Là đích thứ nữ nhà Thiếu phó.

Năm nay mười lăm t.u.ổ.i.

Trạc t.u.ổ.i ta lúc mới gả vào Đông Cung.

Ta chưa từng gặp mặt vị nữ đồ đệ trong lời đồn của Thái tử ca ca.

Ta cũng không cho rằng Thái tử ca ca và nàng ta có quan hệ mờ ám gì, mãi cho đến khi hài nhi của ta lâm bệnh, tất cả thái y trong cung đến xem mạch xong đều bó tay hết cách, lắc đầu khuyên ta nên sớm chuẩn bị lo hậu sự.

Đến cả Hoàng hậu nương nương cũng đích thân di giá đến Đông Cung khuyên ta mở rộng cõi lòng, bảo sau này rồi sẽ có đứa con khác.

Ta không hiểu những lời nói vòng vo của họ.

Nhưng ta lại nghe hiểu lời tỳ nữ lén lút bàn tán:

“Tiểu Hoàng tử sắp c.h.ế.c rồi, mà Thái tử vẫn còn ở phủ Thiếu phó mừng sinh thần cho Vân tiểu thư ư?"

C.h.ế.c?

Con của ta sẽ c.h.ế.c sao?

Ta không thích từ này.

Bởi vì mỗi lần nghe thấy từ này, sẽ có người thân rời bỏ ta mà đi.

Cha nương ta c.h.ế.c rồi.

A tỷ ta c.h.ế.c rồi.

Ta không muốn con ta cũng c.h.ế.c, thế là ta nhờ Tiểu Cúc đi tìm Thái tử ca ca, bảo với hắn, hãy về cứu lấy con của chúng ta.

Thế nhưng Tiểu Cúc vội vã ra khỏi phủ, rồi lại chật vật trở về.

Trên lưng nàng ấy hằn lên hai vết roi dài ngoằn ngoèo, nàng ấy lau vết máu ở khóe miệng, an ủi ta:

“Thái tử phi, tiểu Hoàng tử người hiền ắt có trời thương, nhất định sẽ vượt qua được kiếp nạn này."

"Người yên tâm, Thái tử bận xong việc trong tay, nhất định sẽ về bên người."

Nhưng ta đợi mãi đợi mãi, đợi đến khi trời sập tối, đợi đến khi hơi thở của hài nhi trong lòng ta càng lúc càng yếu ớt, vẫn không thấy Thái tử ca ca trở về.

HomeTrước
Sau