📖 CHƯƠNG 6
Tiểu Cúc nói với hắn:
“Điện hạ, cách báo ân có muôn ngàn loại, nhưng ngài lại chọn cách ngu xuẩn nhất."
"Năm đó ngài muốn dùng mạng của Đồng Đồng tiểu thư để dụ địch quân, thừa cơ giúp bản thân ngồi vững trên ngôi vị Thái tử, lấy tính mạng cả gia tộc ra uy hiếp Chu tướng quân phải vứt bỏ thứ nữ."
"Nhiều năm sau, ngài lại muốn lợi dụng việc báo ân để tranh thủ cho bản thân một tiếng thơm có tình có nghĩa! Thậm chí còn muốn diễm phúc ôm trọn cả hai, đã muốn cái này lại còn tham cái kia! Ngài tưởng Yên tiểu thư là vì giận dỗi ngài nên mới làm loạn như vậy, muốn ép ngài từ bỏ việc cưới nàng ấy sao?"
"Là nàng ấy hận ngài! Nàng ấy hận ngài vì tư lợi cá nhân mà nhốt chặt muội muội duy nhất của nàng ấy, còn muốn giam cầm đứa muội muội nàng ấy thương yêu nhất trong bức tường viện này!"
"Nàng ấy hận ngài lấy cả Chu gia ra làm ván cược, nàng ấy tự biết với tính tình của ngài, sớm muộn gì cũng sẽ hy sinh toàn tộc Chu thị để dọn đường cho bản thân, nên mới phải làm liều, đ.á.n.h cược bằng chính hôn sự của mình..."
"Yên tiểu thư nói, nửa đời trước của Đồng Đồng tiểu thư đã rất khổ rồi, nếu đã không thể thay đổi được quyết định của ngài, nàng ấy đành phải dùng chính mạng sống của mình, để mở ra cho Đồng Đồng tiểu thư một con đường sống."
......
Tiểu Cúc nói đến đây, đã khóc không thành tiếng.
Ta nhìn ra được, nàng ấy muốn đi theo trưởng tỷ của ta.
Nhưng ta quyết không cho phép nàng ấy làm như vậy.
Thừa dịp hậu cung đang loạn thành một đoàn, ta đưa những người đã sắp xếp từ sớm đi thay ta lo liệu tang lễ.
Lại cho Nhuận Nhi và Miên Miên của ta đến ở bên cạnh Hoàng hậu.
Ta lấy cớ thân thể không khỏe tạm thời rời tiệc, nhân cơ hội đẩy cửa bước vào nắm chặt lấy thanh chủy thủ trong tay Tiểu Cúc.
Tiểu Cúc nhìn chằm chằm ta, đôi mắt sớm đã đẫm lệ nhạt nhòa.
Ta nói với nàng ấy:
“Ngươi đã nói với ta bao nhiêu lời không tốt về a tỷ như thế, nếu không thay tỷ ấy rửa sạch tiếng xấu, xuống dưới suối vàng tỷ ấy sẽ trách ngươi đấy."
Tiểu Cúc nghe xong buông lỏng tay, khóc nức nở ôm chặt lấy ta.
Thái tử ca ca trừng mắt nhìn ta, tức giận hộc ra một búng máu.
"Chu Đồng, ngươi và trưởng tỷ của ngươi, lại dám lừa gạt ta bao nhiêu năm nay!"
Khoảnh khắc này, cho dù ta không nói, hắn cũng có thể thông suốt tất cả.
Từ việc cha và a nương cắt đứt quan hệ với ta, từ việc a tỷ sinh hận với ta, những lần hắn đứng ra bảo vệ ta, từng câu thề non hẹn biển hắn lập ra, tất cả đều là một cái bẫy!
Ta ngay từ đầu đã biết Tiểu Cúc là người của trưởng tỷ ta.
Bởi vì hình xăm hoa đào nơi cổ tay nàng ấy, chính là hình dáng chiếc bánh đào mà a tỷ thích làm cho ta.
Mỗi lần Tiểu Cúc ở trước mặt ta tỏ ra bất bình phẫn nộ, ta đều có thể nhìn ra những giọt nước mắt ứa ra dưới đáy mắt nàng ấy.
Ta biết, nàng ấy cũng đau khổ giống như ta.
Ta cũng biết, a tỷ của ta là người a tỷ đối xử tốt với ta nhất trên thế gian này.
Tỷ ấy dùng chính tiếng xấu của mình, để trải cho ta một con đường lớn sáng rọi rực rỡ.
Ta nhớ có một lần, Thái tử ca ca say rượu, nhìn nhầm ta thành a tỷ, liền thốt ra một câu thật lòng:
“Yên nhi, nàng mới là người hiểu ta nhất trên đời này."
Đúng vậy.
A tỷ quả thực là người hiểu hắn nhất trên đời này.
Thế nên tỷ ấy biết trái tim của Thái tử không thể chỉ dành riêng cho một mình tỷ ấy, cũng không dám đ.á.n.h cược xem sự chân thành của Thái tử có thể giữ được bao lâu.
Cho nên tỷ ấy ngay từ đầu đã mưu tính mọi bề thay ta.
Câu mỉa mai của a nương trước lúc lâm chung, là để mang lại đứa con giúp củng cố địa vị của ta.
Sự ám sát có dự mưu của a tỷ, giúp cho đứa con của ta có được sức nặng để tranh giành hoàng vị.
Những lời đồn đãi lan truyền khắp cung, trở thành nhà giam cấm túc Thái tử.
Chỉ có điều, a tỷ không thể lường trước được những biến cố ngoài ý muốn.
Sự xuất hiện của nữ tử đ.á.n.h cá kia quả thực có ảnh hưởng đôi chút tới cuộc sống của ta.
Vì vậy mỗi một chuyện xảy ra sau đó, đều là do chính tay ta thao túng.
Ta nhớ rõ, Lâm lão thái y của Thái y viện là bạn chí cốt của cha ta, lúc ta vừa mới lọt lòng, ông ấy còn từng tặng ta khóa trường mệnh.
Ngô Giám chính của Khâm Thiên Giám, từng là thư sinh nghèo được cha ta chu cấp, cái ân hắn nợ nhà chúng ta, nay cũng đã trả sạch.
Cung nữ quyến rũ Thái tử kia, là một người đáng thương mà ta từng vô tình cứu giúp.
Còn có Nhuận Nhi và Miên Miên hiểu chuyện từ quá sớm của ta.
Tất cả bọn họ đều là một mắt xích không thể thiếu trong kế hoạch báo thù của ta.
Thái tử không dám tin, bao nhiêu năm nay, hắn lại bị một kẻ ngốc nghếch như ta xoay mòng mòng!
Tuy nhiên cho dù hắn có biết được sự thật thì cũng vô dụng thôi, bởi vì ngôi vị Hoàng đế này, căn bản không đến lượt hắn ngồi nữa rồi.
Để phòng đêm dài lắm mộng, ta dặn dò Tiểu Cúc cho thêm một vị hạc đỉnh hồng vào trong bát thuốc độc đã sắc xong.
Ta biết Thái tử cũng muốn học theo trưởng tỷ nguyền rủa ta và hài nhi, nhưng ta căn bản không cho hắn cơ hội này. Một bát thuốc độc đổ xuống, hắn chỉ biết trừng mắt, rồi từ từ tắt thở.
Hắn dường như đã quên, ta có thể sống sót trở về từ doanh trại giặc, dựa vào cũng không hoàn toàn là nhẫn nhục chịu đựng.
Có câu nói rất hay, kẻ có thể bò lên từ luyện ngục, đã sớm trở thành ác quỷ.
Thời kỳ quốc tang vẫn chưa qua.
Thái tử cũng vì quá bi thương mà qua đời.
Trong triều tuy có xáo trộn, nhưng phần lớn mọi người vì những chuyện hoang đường của Thái tử những năm qua mà không nảy sinh quá nhiều cảm xúc, thậm chí còn vì chuyện Thái tử qua đời mà thở phào nhẹ nhõm.
Suy cho cùng, không ai muốn một Trữ quân coi thường quốc vận bước lên ngai vàng.
Thêm vào đó Thái tử từng nói, Nhuận Nhi của ta là Thái tử duy nhất của hắn, còn về ngôi vị hoàng đế này ngồi sớm hay ngồi muộn, Nhuận Nhi đều phải ngồi.
Có sớm hơn một chút cũng chẳng sao.
Ngày Nhuận Nhi đăng cơ, ta được tôn làm Thái hậu.
Nhờ vào tiếng thơm mà Thái tử vì giận dỗi a tỷ đã lập lán phát cháo ngoài thành tích cóp cho ta những năm trước, tất cả mọi người ở tiền triều lẫn hậu cung đều vô cùng tôn kính ta.
Thêm vào đó, những năm nay ta ở trước mặt Hoàng hậu luôn ngoan ngoãn tận hiếu, chưa từng gây ra chút sóng gió nào, mọi người trong hậu cung cũng chẳng bới móc được khuyết điểm nào của ta.
Thậm chí vì ta ngốc nghếch, lại càng không có ai nghi ngờ ta sẽ buông rèm nhiếp chính, tranh giành quyền lực với con trai ruột, lại càng không lo chuyện ngoại thích chuyên quyền.
Con đường rực rỡ mà a tỷ trải sẵn cho ta quả thực sáng lạn vô ngần.
Trong những ngày tháng trở thành vị Thái hậu trẻ t.u.ổ.i nhất, ta bắt đầu học theo a tỷ trước kia, suốt ngày giam mình trong nhà bếp nhỏ.
Ta và Tiểu Cúc dựa vào ký ức muốn làm lại những món bánh mà a tỷ từng làm cho ta lúc trước.
Nhưng ta mặc kệ làm thế nào, cũng không cách nào làm ra hương vị giống hệt như a tỷ.
Dần dần, ta cũng sắp không nhớ rõ dáng vẻ của a tỷ nữa rồi.
Đợi đến khi Miên Miên mười tám t.u.ổ.i, ta nắm tay con bé tiễn nó xuất giá.
Lại tận mắt nhìn thấy Nhuận Nhi thành thân.
Rốt cuộc lại một năm mùa đông nữa đến, ta ngồi dưới hiên nhà, nhìn bông tuyết bay ngợp trời phủ kín nhành hồng mai vừa rụng xuống.
Nhìn làn khói mỏng manh lượn lờ dâng lên từ nhà bếp nhỏ, hương vị món bánh trong ký ức khiến khóe mắt ta cay cay.
Ta gọi tên Tiểu Cúc, mới sực nhớ ra Tiểu Cúc nửa năm trước đã đi tìm a tỷ rồi.
Ta nhẩm tính thời gian, ta cũng đã rất nhiều năm không gặp a tỷ.
Ta rất nhớ tỷ ấy.
Thế là ta nhìn về phía sắc trời đang từ từ hửng sáng lúc rạng đông, nhắm nghiền hai mắt.
A tỷ, ta đến tìm tỷ đây.
<Hoàn>
