Menu

📖 CHƯƠNG 1

~6 phút đọc1.272 từ1/8 chương

Nương ta trước khi qua đời, dặn dò ta lên kinh thành nương nhờ đứa đệ đệ nay đã làm quan lớn.

Lúc ta tìm được đệ ấy, đệ ấy đang vì bị nữ tử mình đem lòng yêu thương cự tuyệt mà nản lòng thoái chí, một mực muốn t.ự s.á..t.

Ta vung cước đá văng thanh kiếm của đệ ấy, giáng thẳng một bạt tai lên mặt đệ ấy:

“Tỷ tỷ của ngươi sắp bị tên vô lại ép cưới đến nơi rồi, ngươi còn ở đây đòi sống đòi c.h.ếc hả?"

Nhờ bám víu được vị đệ đệ quyền cao chức trọng, ta bắt đầu tận hưởng những tháng ngày tốt đẹp chỉ việc ăn no nằm chờ c.h.ếc.

Mỗi ngày ta đều hô to gọi nhỏ với đệ ấy, sai bảo đệ ấy bóp vai đấm chân cho mình.

Cho đến khi trước mắt ta bỗng nhiên lướt qua vài dòng đạn mạc*:

【A a a nữ phụ nhận nhầm người rồi, đây chính là đại phản diện hung thần ác sát đó, người c.h.ếc trong tay hắn không có một ngàn thì cũng có đến hàng trăm.】

【Trước đây từng có nữ tử giả làm đồng hương của hắn để tự tiến cử chăn gối, chớp mắt liền bị hắn xem là gián điệp mà xử tử, một chút thương hương tiếc ngọc cũng không có.】

【Nữ phụ thế mà dám sai hắn bóp vai đấm chân, có mọc thêm mấy cái đầu cũng không đủ cho hắn chặt đâu.】

【Điểm mấu chốt nhất là, đệ đệ ruột của nữ phụ lại chính là tình địch của hắn!!!】

Ta cứng đờ cả người.

Vừa cúi đầu xuống, liền chuẩn xác chạm phải đôi mắt thâm trầm của nam nhân nọ.

Hắn mang một vẻ mặt vô cùng ngoan ngoãn:

“Sao vậy tỷ tỷ? Lực đạo không đủ sao?"

Nương lúc lâm chung, bảo ta lên kinh thành nương nhờ đệ đệ.

Bà nói đệ ấy nay đã làm quan lớn, chắc chắn có thể bảo vệ ta cả đời bình an vô ưu.

Ta loanh quanh ở kinh thành hơn nửa tháng, ngay trước lúc cạn kiệt lộ phí, rốt cuộc cũng tìm được đệ ấy.

Bên bờ hồ phía tây thành, những luống sen khô héo vươn lên giữa mặt nước, giống như từng chiếc ô gãy nát.

Nam nhân thân hình cao ngất, khoác một thân trường bào màu thanh thiên nhạt, vạt áo bay bay trong gió.

Cho dù đã trôi qua gần hai mươi năm, ta vẫn liếc mắt một cái liền nhận ra đệ ấy.

Đệ đệ trời sinh có đôi mắt màu tím khác hẳn người thường. Người trong thôn đều bảo là điềm gở, nương ta lại không tin, một mực khăng khăng đây là tướng mạo quý nhân.

Sự thật chứng minh, nương ta đã đúng.

Ta vui mừng khôn xiết, toét miệng cười chạy ào tới, vừa định mở lời nhận người thân.

Lại phát hiện nam nhân kia đang kề kiếm lên cổ, muốn tự vẫn.

Chỗ dựa vừa mới tìm được sắp sụp rồi sao?

Thế thì sao mà được!

Ta tung ngay một cước đá văng thanh kiếm của đệ ấy.

Bất chấp vẻ mặt kinh ngạc tột độ của đệ ấy, ta giáng thêm một cái tát lên mặt, hận sắt không thể thành thép mà mắng:

“Nương vừa mới bệnh qua đời không lâu, tỷ tỷ ngươi đây sắp bị tên vô lại ép cưới đến nơi rồi, ngươi còn ở đây đòi sống đòi c.h.ếc hả?"

Nam nhân bị ta đ.á.n.h cho ngơ ngác, gương mặt tuấn tú ngoảnh sang một bên.

Mất một lúc lâu.

Hắn mới chầm chậm quay đầu lại:

“Ngươi là kẻ nào? Lại dám..."

Ta lại vung tay định tát thêm cái nữa, nhưng đã bị hắn tóm chặt lấy cổ tay.

Hắn híp mắt lại, sắc tím nơi đáy mắt càng thêm nồng đậm.

Hiển nhiên là đã tức giận đến cực điểm, phảng phất như khắc tiếp theo sẽ đem ta ngũ mã phanh thây.

Ta bị khí thế của hắn chèn ép, chột dạ mất một giây.

Nhưng giây tiếp theo lại vội vàng ưỡn thẳng lưng lên:

“Tỷ tỷ mà ngươi cũng không nhận ra sao?"

Hốc mắt ta cay cay, bi thống gọi ra cái tên của đệ ấy:

"Lý Đại Bổng!"

Nam nhân kinh ngạc, sự tức giận trên mặt cũng khựng lại một khoảnh khắc.

Ta lôi bài vị của nương từ trong tay nải ra, nhét thẳng vào ngực hắn:

“Ngươi cho dù không nhận ra ta, thì cũng không thể không nhận ra nương chứ?"

Nam nhân nhìn tên của nương được khắc trên bài vị, thần sắc phức tạp lẩm bẩm nhỏ:

“Thì ra ngươi lại là... của hắn..."

"Còn đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau dập đầu với nương đi!" Ta mất kiên nhẫn bồi thêm một cước vào mông hắn.

Nam nhân run lên bần bật, vô cùng khuất nhục mà trừng mắt nhìn ta:

“Ngươi, ngươi lại dám——"

Ta lại vỗ một chưởng lên đầu hắn:

“Sao nào, bây giờ ngươi làm quan lớn rồi, liền không thèm nhận thân nương nữa à?"

Lồng ngực nam nhân phập phồng kịch liệt vài cái, muốn nổi giận, nhưng lại cố nhịn xuống.

Hắn chằm chằm nhìn vào mặt ta, không biết nghĩ đến cái gì, khóe miệng lại nhếch lên một nụ cười kỳ dị.

Sau đó cắn chặt răng, hướng về phía bài vị của nương mà quỳ xuống.

Đầu gối nện xuống đất, phát ra một tiếng vang trầm đục.

Trông cái bộ dáng kia, vẫn còn chút không cam tâm tình nguyện.

Đúng là vẫn thiếu đòn.

Đệ đệ nói, đệ ấy hiện nay họ Trữ tên Cảnh.

Năm đệ ấy sáu tuổi, quê nhà gặp hạn hán, ngay sau đó là nạn đói.

Nương ta đ.á.n.h ngất người cha đang định "đổi con để ăn thịt" của chúng ta, dẫn theo hai tỷ đệ một mạch chạy trốn đến Giang Nam.

Có vị quý nhân vừa đau đớn mất đi con ruột, thấy đệ đệ có bảy tám phần giống với đứa con trai đã bệnh vong của bà, liền có ý muốn nhận nuôi.

Nương nghĩ đệ đệ đi theo quý nhân dù sao cũng tốt hơn là đi theo chúng ta chịu đói, đành nuốt nước mắt đồng ý.

Thời thế loạn lạc gian nan, chúng ta cũng dần bặt vô âm tín của đệ đệ.

Đệ ấy đã nhận ân trạch của quý nhân, vào gia phả nhà người ta, việc đổi tên thay họ cũng là chuyện thường tình.

Trữ Cảnh cất kiếm, dẫn ta về phủ đệ hiện tại của đệ ấy.

Nơi đó rộng lớn đến mức ta đứng ở cửa nửa ngày cũng chẳng dám bước chân vào.

Cánh cửa lớn đỏ chót, đinh đồng trên đó còn to hơn cả nắm đấm của ta, trước cửa có hai con sư tử đá chễm chệ trấn trạch.

Trên vòm cửa treo một tấm biển, viết bốn chữ lớn mạ vàng, ta nhìn một lúc lâu mới nhận ra.

Đó là "Trấn Bắc Vương phủ".

Đệ đệ ta hiện nay là Trấn Bắc Vương, đương triều Thái úy, nắm trong tay hai mươi vạn quân Bắc cảnh, là đại quan nhất phẩm hàng thật giá thật. Trên triều đường chỉ cần giậm chân một cái, cả kinh thành này cũng phải run lên ba bận.

Ta dùng sức vỗ vỗ lên vai đệ ấy, tán thưởng nói:

“Tiểu tử, sống được đấy."

Home
Sau