Menu

📖 CHƯƠNG 4

~7 phút đọc1.313 từ4/6 chương

Phòng của Tạ An An quá mức gọn gàng sạch sẽ.

Tôi thật sự ngại không dám để mấy vạn con gián bò lổm ngổm khắp nơi.

Vẫn là nhờ anh Nhện thì phù hợp hơn.

Anh ấy ưa sạch sẽ, tính tình lại lạnh lùng kiêu ngạo.

Đi không để lại dấu vết.

Tôi bay đến cạnh mạng nhện của anh ấy.

Anh ấy đang tĩnh lặng chờ đợi bọn côn trùng nhỏ bay tới đâm đầu vào lưới.

Cứ đợi như thế là mất liền mấy ngày trời.

Sự kiên nhẫn tốt đến kỳ lạ.

Mạng nhện rung lên.

Anh Nhện hưng phấn bò nhanh tới:

"Bữa tối của mình rốt cuộc cũng tự chui đầu vào rọ rồi!"

"Anh ơi, người nhà cả, đừng ăn thịt em..."

Anh Nhện xụi lơ thất vọng, lại khôi phục dáng vẻ kiêu ngạo lạnh lùng.

"Anh này, mười con bọ nhỏ, tối nay anh gọi thêm ít anh em nhện đến giúp em một tay nhé."

"Hai mươi con!"

"Thành giao."

Anh Nhện phóng nhanh ra ngoài cửa sổ, gọi nguyên một bầy đồng bọn tới.

Trong đó thậm chí còn có một con nhện chân hoa (nhện vằn).

Tám cái chân cong gập bám trên tường, to phải bằng cả nắm đấm của người trưởng thành.

Nghe đồn nó luôn cát cứ ở sâu trong bụi cỏ của công viên gần đây.

Vẻ mặt của nó còn kiêu ngạo hơn bất kỳ con nhện nào:

"Gọi ta là Hoa ca."

Tôi gật đầu cong râu: "Hoa ca."

Anh Nhện dẫn theo đại quân.

Bò dọc theo những góc tối của các tòa nhà cao tầng.

Men theo cửa sổ căn hộ của Tạ An An lũ lượt kéo vào.

Không phát ra dù chỉ một tiếng động nhỏ.

Hơn ba vạn con nhện tự tìm chỗ bám thân cho mình.

Ngoan ngoãn im phăng phắc.

Đứa nào đứa nấy đều kiêu ngạo lạnh lùng.

Không giống như lũ gián.

Lúc nào cũng ríu rít ồn ào không dứt.

Chiếc đồng hồ trên tường nhích từng chút một.

Một giờ sáng.

Từ phía cửa phòng truyền đến tiếng lạch cạch vặn ổ khóa.

Anh Nhện ra lệnh một tiếng:

"Lát nữa người vào, tất cả bò lên người hắn."

"Phía sau chú ý chút, đừng chen lấn, kẻo xảy ra sự cố giẫm đạp nghiêm trọng đấy."

Hơn ba vạn con nhện đồng loạt gật đầu.

Hoa ca ngáp một cái, bám ở chỗ công tắc đèn ngoài hành lang, bộ dạng vô cùng lười biếng.

Chu Lâm Phong đã lén đánh chìa khóa nhà Tạ An An.

Ổ khóa nhẹ nhàng xoay.

Hắn rón rén bước vào.

Sau đó đóng cửa lại trong bóng tối, nở một nụ cười dữ tợn:

"Để tao xem tối nay mày chạy đằng trời?"

Hoa ca nhấc chiếc chân thon thả lên.

Lạch cạch——

Công tắc được bấm xuống.

Căn phòng lập tức sáng rực ánh đèn.

Đập vào mắt đầu tiên, là những con nhện bám chi chít trên bức tường trắng toát. Những cái chân thon dài đan chéo vào nhau.

Ánh đèn chiếu vào.

Lưu lại những cái bóng mờ ảo.

Ngoài ra.

Tủ quần áo, sô pha, bàn ghế, gạch lát nền.

Bất cứ nơi nào ánh mắt chạm tới, đều được phủ một lớp nhện dày đặc.

Anh Nhện lại hô hào lần nữa:

"Xông lên hết cho ta!"

Tất cả lũ nhện nghe lệnh liền hành động.

Liều mạng bò lên người Chu Lâm Phong.

Nhện trên trần nhà rơi lả tả xuống người hắn.

Nụ cười dữ tợn trên mặt hắn còn chưa kịp tắt hẳn.

Đã bị cảnh tượng kinh hoàng trước mắt đập cho đầu óc trống rỗng.

Sự hoảng hốt và sợ hãi đan xen trên khuôn mặt.

Ngũ quan gần như biến dạng vì tột cùng hoảng loạn.

Chu Lâm Phong hét lên một tiếng thảm thiết.

Vừa định quay người sờ tay nắm cửa để tẩu thoát.

Hoa ca đã nhanh tay lẹ mắt, cuộn mình nằm chễm chệ trên tay nắm cửa từ bao giờ.

Chu Lâm Phong vừa thét chói tai, vừa cố sức đập bay đám nhện rớt xuống người mình.

Tay giống như chạm phải mỏ hàn sắt.

C.h.ế.c khiếp không dám đụng đến một cọng lông tơ của Hoa ca.

Căn hộ một phòng ngủ nhỏ bé.

Chỉ có kính cửa sổ là không có nhện.

Anh Nhện nói:

"Kính trơn trượt lắm, tám cái chân của bọn này cũng khó bám."

Chỗ trống duy nhất này trở thành chiếc cọc cứu mạng của Chu Lâm Phong.

Hắn liều mạng đâm đầu vào cửa kính.

Tấm kính vốn không được chắc chắn cho lắm bị tông vỡ nát.

Lẫn lộn với một đống mảnh vỡ rơi đầy đất.

Hắn ngã nhào từ tầng hai xuống.

Chân vừa mới lành lặn, lại tiếp tục ngã gãy thêm một cánh tay.

Tạ An An mua cho tôi rất nhiều bánh quy.

Sau ba ngày khóc lóc thảm thiết tưởng niệm chỗ bánh quy bị mất tích của mình.

Nhị ca Gián cuối cùng cũng đón chào lại hương vị xoài yêu thích nhất.

Cả con gián vui sướng đến híp cả mắt lại.

Tạ An An vô cùng hài lòng với dịch vụ thám tử tư của tôi.

Đến đi không để lại dấu vết.

Không lưu lại bất cứ tung tích nào.

Anh Nhện trước khi đi còn chu đáo dặn dò:

"Đi đứng nhẹ nhàng thôi, đừng để lại cọng tơ nhện nào, em Gián nói rồi, phải đảm bảo trải nghiệm của khách hàng, như vậy khách mới cho chúng ta đánh giá tốt."

Tất cả bầy nhện rút lui có trật tự.

Tiếp tục chiếm cứ khắp các ngóc ngách lớn nhỏ trong thành phố này.

Giăng lưới bắt bọ.

Trong điện thoại.

Tạ An An hỏi:

【Thu nhập tháng 10 vạn mới đổi tên: Chị Trương, ngoài bánh quy ra, chị còn muốn gì nữa không?】

【Gián Cái Thuần Tình: Mua thêm chút ruồi nhặng giòi bọ đi, cho anh Nhện của cô ăn.】

【Thu nhập tháng 10 vạn mới đổi tên: ??】

【Gián Cái Thuần Tình: Xin lỗi, bàn phím 9 nút gõ nhầm.】

【Thu nhập tháng 10 vạn mới đổi tên: Yên tâm.jpg Em đã bảo mà, sao lại có người đi ăn ruồi với giòi được chứ.】

【Gián Cái Thuần Tình: Ý tôi là, anh ấy họ Chu, gọi là anh Chu, không phải anh Nhện.】

【Thu nhập tháng 10 vạn mới đổi tên: ??】

Tạ An An mặc dù không hiểu, nhưng vẫn làm theo.

Cô ấy nghĩ, chắc là anh Chu nuôi một bầy thú cưng nhỏ thích ăn mấy thứ này.

Hôm sau, anh Nhện bám ở góc tường ba ngày không thu hoạch được hột nào, cuối cùng cũng được ăn một bữa no nê đầu tiên trong tháng.

Anh ấy rưng rưng nước mắt ăn một hơi hết bảy con ruồi.

No đến mức trợn trắng cả mắt.

Một khi vật chất trở nên phong phú dồi dào.

Côn trùng cũng lười giăng lưới luôn.

Anh Nhện kể từ ngày đó, không bao giờ giăng tơ nữa.

Chỗ côn trùng nhỏ mà Tạ An An mua cho anh ấy.

Đủ cho anh ấy ăn uống không lo nghĩ cả đời này rồi.

Ngày nào tôi cũng rúc bên cạnh chiếc điện thoại, mong ngóng có khách hàng tìm tôi chốt đơn.

Những ngày tháng như thế kéo dài suốt một tháng trời.

Vào lúc chập tối hôm nay.

Bà nội Chuột thở không ra hơi chạy vào trong nhà.

"Chắt gái của tôi hôm nay vừa mới đẻ sáu đứa con, sống ngay dưới cống ngầm gần công ty của Tạ An An."

"Tôi cầm bánh quy đi thăm nó, cô đoán xem tôi đã nhìn thấy ai?"

HomeTrước
Sau