Menu

📖 CHƯƠNG 11

~6 phút đọc1.156 từ11/13 chương

Ta cưỡi ngựa nhanh, men theo đường quen thuộc một mạch đến Lũng Nam, vừa gặm bánh bao vừa ngồi xổm dưới chân tường quan sát vương phủ Lũng Nam Hầu, thì bất ngờ gặp Tiểu Thất đang nằm lẫn trong ổ ăn mày, giả làm kẻ hành khất.

"Ê! Ngươi chẳng phải là... ai nhỉ!"

Tiểu Thất thấy ta thì mừng rỡ, tiện tay quệt một vệt bùn lên mặt ta.

Ta tức đến mức suýt nữa nghẹn luôn miếng bánh bao trong miệng.

"Làm vậy là ý gì?"

Tiểu Thất ghé lại thì thầm:

"Không phải đang giả ăn mày sao, không thế người ta phát hiện đấy."

"Ta ngồi ở đây cả buổi sáng rồi, lính tuần phòng đi qua đi lại mấy vòng trước mặt mà chẳng ai thèm để ý đến ta, ngươi mù à?"

Tiểu Thất đảo mắt đ.ánh giá ta từ trên xuống dưới:

"Ờ nhỉ, ngươi là nữ nhân, đúng là chẳng ai quen mặt thật."

Ta tức mình, cắn mạnh một miếng bánh bao:

"Hắn c.h.ế.c rồi à?"

"Ai cơ?"

Ta trừng mắt nhìn Tiểu Thất, y ngơ ngác mất mấy giây, rồi vỗ đùi cái đét:

"À, ý nói Vương gia chứ gì, ta đang dò xét tình hình đây này, vẫn chưa có tin gì chắc chắn cả."

Ta phủi mông đứng dậy, đ.ám này đúng là vô dụng.

"Ê ê, ngươi đi đâu đấy?"

"Bay vào xem thử."

Ta men theo tường leo vào phủ Lũng Nam Hầu.

Trong sân binh lính canh giữ cũng đông, mà chẳng ai thực sự làm nên trò trống gì.

Ta vòng quanh một lượt, chẳng ai phát hiện ra ta.

Không ngờ, tìm được ngay thư phòng của Da Luật Tông.

"Mẹ nó, lão tử đang yên đang lành bàn giao thị vệ, bị đ.ám chó c.h.ế.c này truyền thành tạo phản. Lão tử oan c.h.ế.c đi được, ta vì cớ gì phải tạo phản? Muội ta là Thái hậu, ta là chư hầu, ngày ngày ăn ngon mặc đẹp, ta tạo phản để làm gì?"

"Hầu gia bớt giận, chắc chắn là có kẻ giở trò, ly gián mà thôi."

"Ngươi nói đúng, đúng là ly gián, nhất định là cái tên tiểu súc sinh Chu Đình An làm. Tiểu Hoàng đế bao năm nay chỉ nghe hắn, ngoài hắn ra, chẳng còn ai xúi được. Ngay cái hôm yến tiệc ở cung, ta đã làm theo ý hắn, thế mà bụng dạ hẹp hòi, vẫn để bụng, phi!"

"Vậy Hầu gia định thế nào?"

"Còn định thế nào, người của chúng ta bị cái tên tiểu súc sinh ấy g.i.ế.c hại gần một nửa rồi, ta đã gửi thư cam đoan với Hoàng thượng, mười năm tới quyết không vào kinh, chỉ cần Thái hậu bình an, ắt có thể bảo toàn cho chúng ta."

... Hừ, thế này thì khác xa những gì ta tưởng.

Da Luật Tông hóa ra chẳng có tâm tạo phản.

Chẳng ra gì.

Phi, ta còn tưởng lão có chí khí, nắm bao nhiêu binh quyền trong tay lại cam tâm làm kẻ dưới người.

Phế vật!

Loại phế vật này giữ lại cũng vô dụng, đợi đến đêm, ta tiễn lão lên đường.

Nghĩ như vậy rồi, ta cảm thấy chuyện đi cứu Chu Đình An có thể tạm gác lại.

Hắn bị giam lâu như thế, chắc chắn mình đầy thương tích, mang theo chỉ tổ vướng tay vướng chân, chi bằng để hắn chịu thêm vài trận đòn nữa vậy.

Ta tìm một gốc đại thụ, ngủ liền nửa buổi chiều, đến khi trăng treo cao mới vươn vai, giãn gân cốt một phen.

Nhân lúc bốn bề không người, ta nằm rạp xuống đất làm liền năm mươi cái chống đẩy, cảm thấy toàn thân đã giãn ra, lúc này mới bò tới cửa sổ phòng Da Luật Tông, ghé mắt nhìn vào.

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã thấy hắn đang cưỡng ép một cô nương.

Cô nương kêu khóc thê lương, nước mắt giàn giụa.

Ngay khi sắp tới lúc then chốt của Da Luật Tông, ta khom lưng lật người qua cửa sổ.

Dao găm của ta từ phía sau đâm thẳng vào tim hắn.

Cô nương vừa định hét lên, liền bị ta tung một quyền đ.ánh ngất.

Kêu cái gì mà kêu, gọi người tới thì chẳng phải làm hỏng việc hay sao?

G.i.ế.c xong Da Luật Tông, ta bước ra khỏi phòng, quỳ xuống đất, dập đầu ba cái thật mạnh về phía bầu trời.

“Mẹ, người có thể nhắm mắt rồi.”

Sau đó ta vòng sang hậu viện, cạy cửa sổ phòng Da Luật Thanh Túc.

Đúng là cha con ruột, hứng thú ban đêm giống nhau như đúc.

Lần này để bảo đảm vạn vô nhất thất, ta không hấp tấp như lần trước nữa.

Dẫu sao võ công của Da Luật Thanh Túc đặt ở đó, không thể coi thường. Ta chọc một lỗ nhỏ, thổi vào trong lượng tán nhuyễn làm mềm xương đủ cho hai mươi người dùng.

Nghe trong phòng không còn động tĩnh, ta mới ung dung mở hết cửa sổ cho thông gió.

Từ năm đó bị Da Luật Thanh Túc đ.ánh trọng thương, ta đã hiểu ra một đạo lý.

Làm người, thật sự không thể quá cố chấp, cũng đừng quá coi trọng công bằng.

Nên đ.ánh lén thì đ.ánh lén, nên dùng thuốc thì dùng thuốc, quá trình không quan trọng, kết quả mới là thứ đ.áng nói.

Bước vào trong phòng, Da Luật Thanh Túc và nữ nhân kia đều trợn tròn mắt, một người nằm trên giường, một người rơi dưới đất.

Ta ngồi xổm bên cạnh Da Luật Thanh Túc, liếc nhìn thứ nhỏ nhoi giữa hai chân hắn, khẽ cười khinh miệt một tiếng.

Sắc mặt Da Luật Thanh Túc từ đỏ chuyển sang xanh, hốc mắt sung huyết, hẳn là tức đến phát điên.

“Ngươi còn nhớ ta là ai không? Sáu năm trước, ta đã nói nhất định sẽ quay lại g.i.ế.c ngươi, còn nhớ không?”

Rõ ràng là hắn quên rồi, bởi vẻ mặt ngơ ngác hoàn toàn.

Không sao, ta có thể giúp hắn nhớ lại.

Ta đứng dậy, một chân giẫm gãy vai hắn, sắc mặt hắn lập tức tái nhợt.

“Nhớ ra chưa?”

Mặc kệ nhớ hay chưa, ta lại giẫm gãy bên vai còn lại.

“Giờ thì nhớ chưa? Đúng là đồ vô dụng, chút chuyện này cũng không nhớ nổi.”

Ta nghiêng cổ, nhấc chân lên, giẫm mạnh xuống.

Da Luật Thanh Túc ngất đi.

Như vậy thì không được. Ta dùng dao đâm thẳng vào bụng hắn, hắn lại tỉnh lại.

“Ân oán giữa ta và ngươi coi như đã tạm tính xong rồi, nhưng còn nợ của Chu Đình An nữa.”

“Ngươi muốn g.i.ế.c hắn, ta phải thay hắn trả lại cho ngươi.”

HomeTrước
Sau