Menu

📖 CHƯƠNG 13— CHU ĐÌNH AN NGOẠI TRUYỆN

~10 phút đọc1.949 từ13/13 chương

Đây đã là lần thứ ba trong tháng này, Giang nhị tiểu thư trèo tường vào vương phủ.

Cái tiểu nha đầu này không biết ăn gì mà linh hoạt thế, nhấc chân một cái đã vào tới sân.

"Vương gia, đây là bản đồ bố phòng mới nhất của Lũng Nam, ngài xem đi, so với tháng trước không khác mấy, chỉ có cái cổng này là thêm một trạm gác thôi.

"Người của ngài chỉ cần theo mương hộ thành mà vào, chia thành năm ngả, lần lượt từ chỗ này, chỗ này, chỗ này, chỗ này, chỗ này tiến vào trong thành, chưa đầy năm canh giờ là có thể chiếm được Lũng Nam!"

Ta chống cằm ngắm nàng, tiểu nha đầu này thú vị thật.

Nói nghe cứ như thật vậy.

"Đem điểm tâm lên."

Điểm tâm vừa lên, tiểu nha đầu đã không khách khí, vơ lấy ăn sạch, không chừa cho ta miếng nào.

Ta nhìn cái đĩa chỉ còn vụn bánh, có chút bất đắc dĩ.

"Tiễn khách."

Kết quả hôm sau, nàng lại đến.

Lần này không nhắc đến bản đồ, chỉ thao thao bất tuyệt nói về những cái lợi khi làm Hoàng đế.

Nào là cuộc sống, sự nghiệp, gia đình… nói liền một mạch, ăn hết một đĩa điểm tâm của ta lại đi mất.

Sau đó, trong vòng một năm, nàng cứ cách vài ngày lại tới một lần, ta bảo quản gia tính sơ sơ, nàng này ít nhất đã ăn của phủ ta bảy mươi đĩa điểm tâm.

Đúng là biết ăn.

Đột nhiên, nàng bặt vô âm tín.

Mất tăm hai tháng liền, ta hỏi tiểu Thất mấy lần:

"Ngươi có khóa cửa phủ không đấy?"

Tiểu Thất ngơ ngác lắc đầu:

"Không đâu ạ, khóa cửa làm gì?"

Ừ nhỉ, khóa cửa làm gì, nàng toàn trèo tường cơ mà.

Ta lại ngắm tường phủ một lượt:

"Tường phủ ta có phải hơi cao không?"

Tiểu Thất càng bối rối:

"Cao gì đâu, Giang nhị tiểu thư mỗi lần trèo chỉ nhấc chân một cái là qua, thuộc hạ cảm thấy tường này không những không thấp, còn hơi thấp quá ấy, chắc nên nâng thêm nửa mét, ít ra cũng để cho Giang nhị tiểu thư phải nhấc chân hai lần."

"Thừa thãi."

Nàng không đến tìm ta, ta bèn định tự đến tìm nàng.

Dù gì cũng đã lâu không gặp một người thú vị như thế.

Làm Nhiếp Chính Vương bao năm, ta lần đầu tới Giang phủ.

Không vì gì khác, chỉ vì lão đầu Giang Chính kia đúng là đồ nhát gan, không quỳ xuống thì không nói nổi, chẳng muốn gặp.

May mà con gái lão còn bình thường.

Ta vừa bước tới cửa, đã thấy một cô nương ăn mặc diêm dúa đứng chắn ngoài cổng, miệng toàn mùi "trà", cả người toát ra vẻ phong trần.

Ấn tượng của ta về Giang Chính lại càng tệ, lão nuôi cả kỹ nữ trong nhà, không sợ làm hỏng con gái à?

"Bổn vương tìm nhị tiểu thư nhà các ngươi."

Cô nương kia bĩu môi không vui:

"Tìm nàng ấy làm gì, nàng ấy múa đao đấy, ngài chơi với ta đi."

Nói rồi định giở trò tay chân, ta đẩy nàng một cái, cô nương này mắt liền sáng rỡ.

"Nam tử hán thật, chưa ai đối xử với người ta thế này đâu, công tử, người ta sau này là của ngài rồi!"

Ta sải bước vào sân, Giang gia đúng là chẳng có ai bình thường cả.

Cũng may, Giang Thanh Dã vẫn còn bình thường.

Ta vào tới nơi, nàng múa đao khí thế như mãnh sư, đ.á bay đ.á vụn bốn phía, cả người trông như một con sư tử đực uy mãnh.

Nhìn thấy ta, nàng xoay người một vòng lớn, cắm đại đao xuống đất một cái "xoảng" rồi dừng lại.

"Có việc?"

"Sao nàng không tới tìm bổn vương?"

Giang Thanh Dã ngẩn ra:

"Tìm ngài làm gì?"

"Quên rồi à, chuyện tạo phản ấy?"

Giang Thanh Dã như chợt mất hứng, thản nhiên nói:

"Ô, để hôm khác, nay bận rồi."

Tốt, nữ nhân này, chiêu lạt mềm buộc chặt đã thành công khiến bổn vương chú ý rồi.

Từ đó trở đi, nơi nào có Giang Thanh Dã, nhất định ta sẽ đến.

Nàng đến thanh lâu uống hoa tửu, ta liền ngồi trong nhã gian đối diện mà ngắm nàng.

Nàng vào sòng bạc gian lận, ta đứng trên lầu hai thưởng thức phong thái ấy.

Có lần, Giang Dư Hòa vì trêu ghẹo công tử nhà người ta, bị phụ mẫu họ tới tận cửa trách tội, Giang Thanh Dã liền xắn tay áo, đạp cho bọn họ chạy tán loạn khắp phố.

Còn có một lần nọ, nhà ai đó có vị công tử trẻ tuổi mang sính lễ đến Giang phủ, muốn hỏi cưới Giang Thanh Dã.

Vừa nghe thấy động tĩnh, ta liền vội vàng chạy tới.

Vị công tử kia ngồi bên cạnh một rương sính lễ, ngượng ngùng hỏi Giang Thanh Dã có nguyện ý lấy mình không.

Ta nghe mà ê cả răng, thật nực cười, chỉ một rương sính lễ mà cũng dám cầu thân với Giang Thanh Dã?

Quả nhiên, Giang Thanh Dã không đ.áp ứng. Nhưng nàng lại có tấm lòng tốt, biết công tử kia yếu ớt, chẳng làm nổi việc nặng, liền tốt bụng vác rương sính lễ ấy đưa tận về tận phủ cho người ta.

Khoảnh khắc ấy, ta nghĩ: nữ tử như vậy, quả thật có thể cưới được, vừa lương thiện vừa trọng tình.

Tình cảm ta dành cho Giang Thanh Dã, là từng chút một, từ từ sâu đậm lên.

Bề ngoài nàng có vẻ lạnh nhạt, thực ra rất quan tâm người bên cạnh, với Giang Chính là vậy, với Giang Dư Hòa càng không khác.

Nàng luôn bảo tỷ tỷ mình đẹp, nhưng trong mắt ta, nàng mới là người đẹp nhất, như lan khuất nơi thâm cốc, tựa tuyết liên trên đỉnh núi cao.

Năm Giang Thanh Dã hai mươi tuổi, có một lần ta say rượu trèo tường tới tìm nàng.

"Giang Thanh Dã, nàng có nguyện cùng ta đi vào chỗ c.h.ế.c không? Nếu nàng nguyện ý, ta có thể theo nàng mà làm bậy."

Khi ấy nàng vẫn còn mơ màng, dụi mắt ngồi dậy, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo đ.áng yêu vô cùng, còn có chút ngơ ngác.

"Chu Đình An, chỉ cần ngài giúp ta, mạng này của ta là của ngài."

Ta mỉm cười, vậy thì cứ điên cuồng một lần đi.

Từ nhỏ đến lớn, đời ta vốn chẳng có gì vui vẻ, chưa từng hưởng qua cảm giác được yêu thương, cũng chưa từng có lấy một ngày yên ổn.

Giang Thanh Dã nói đúng, bình yên mà ta có hiện tại, chẳng qua chỉ là phút tĩnh lặng cuối cùng trước cơn bão lớn.

Có những chuyện, không phải mình không chủ động thì nó sẽ không xảy ra.

Đã như vậy, chi bằng sớm chuẩn bị, theo lời nàng.

Từ đó, ta bắt đầu nuôi dưỡng thân binh, đúc vũ khí số lượng lớn, thậm chí ở nơi xa xôi cũng âm thầm chiêu mộ binh mã.

Nhiều lúc, ta cảm thấy Giang Thanh Dã là người rất có chuyện xưa, dù bề ngoài nhìn vào, cuộc sống của nàng có vẻ tốt đẹp đơn giản.

Nhưng nàng luôn mang nét u sầu trong đ.áy mắt, lại chẳng bao giờ kể, mỗi lần Giang Dư Hòa hỏi sao nàng không vui, nàng đều mỉm cười xoa đầu tỷ tỷ, bảo: "Tỷ vui thì ta cũng vui."

Lúc ấy, ta đã hiểu, Giang Dư Hòa với nàng rất quan trọng.

Giang Dư Hòa thích ta, hôm nay tới trêu, mai lại tới trêu.

Ban đầu ta thấy phiền, nhưng sau dần nghĩ, biết đâu lại là một cơ hội.

Khi bát canh sền sệt như hồ dán kia đặt trước mặt, ta còn ngần ngừ mấy hơi.

Ta thật hy vọng Giang Dư Hòa có chút tự giác, cho ít ít thôi, coi như vô tình làm người tốt một lần.

Tiếc là, nàng vốn chẳng phải kẻ biết lượng sức mình.

Bát canh ấy uống vào… ta suýt nữa thì nổ tung.

Khi nhìn thấy Giang Thanh Dã, ta hận không thể nhào tới mà nuốt nàng vào lòng.

Võ nghệ của nàng rất lợi hại, lưng ta bị nàng đ.ánh đến sưng vù, vậy mà ta lại càng thích nàng hơn.

Những ngày sau khi thành thân, quả thực không tệ chút nào, Giang Thanh Dã mềm mại, dịu dàng, ta cũng đã biết bí mật của nàng, trong lòng đã sớm chuẩn bị thay nàng báo thù.

Ngày Chu Đệ sai ta đi Lũng Nam, ta liền hiểu hắn muốn ta c.h.ế.c ở nơi đó.

Không sao, dù sao ta cũng định đi mà.

Thời gian đầu giao chiến, Lũng Nam Hầu vẫn luôn trốn phía sau, không dám đối mặt với ta, bởi thế ta mãi chẳng tìm được cơ hội ra tay g.i.ế.c hắn.

Mãi tới khi ta đã g.i.ế.c phân nửa binh mã của hắn, biết thời cơ đã tới, Chu Đệ mượn tay ta đã đạt được mục đích, ta cũng chẳng còn tác dụng gì lớn nữa.

Quả nhiên, thuộc hạ của hắn nhân lúc hỗn loạn đã đẩy ta ra ngoài, ta thuận theo dòng nước, để người của Lũng Nam Hầu bắt về giam dưới địa lao của hắn.

Ta nghĩ, lần này chắc hẳn có thể gặp mặt rồi.

Ai ngờ, Lũng Nam Hầu lại là một tên nhát gan, dù ta bị trói chặt, hắn vẫn không dám xuất hiện.

Bị nhốt suốt hơn một tháng, đến ta cũng thấy khó mà chịu nổi.

Ngày Giang Thanh Dã tới cứu ta, thật sự ta rất vui mừng.

Ta chưa từng nghĩ nàng sẽ đến, nàng vốn chẳng thích ta, đối với ta cũng chẳng có bao nhiêu tình ý, trong hoàn cảnh đó, ta không cho rằng nàng sẽ vượt ngàn dặm tới đây cứu mình.

Nhưng nàng đã tới, chỉ vậy thôi, ta thấy mọi thứ đều xứng đ.áng, nàng muốn thiên hạ cũng được, muốn báo thù cũng được, ta đều sẽ giúp nàng toại nguyện.

Nhiều năm sau, ta cùng Giang Thanh Dã ngồi trên mái nhà ngắm trăng.

Thanh Dã nằm trong lòng ta, khẽ hỏi: "Khi xưa chàng không sợ sao, không sợ về sau ta mãi chẳng yêu chàng?"

Ta hôn nhẹ lên trán nàng, giọng nói dịu dàng thỏa mãn:

"Cho dù vậy, ta cũng sẽ mãi ở bên cạnh nàng, chờ ngày nàng yêu ta."

<Hoàn>

-----------------Giới thiệu truyện:👉Văn Linh Dưới Mái HiênNăm ta tới tuổi cập kê, ba tỷ muội chúng ta rút thăm chọn phu quân.

Rút được thẻ màu tím, sẽ vào phủ Tề vương làm trắc phi. Rút được thẻ màu đỏ, sẽ gả cho đích thứ tử của Hộ bộ lang trung.

Còn rút được thẻ màu đen, thì phải thực hiện hôn ước do đời trước định ra, gả cho vị gian thần kia — kẻ từng bị nhà họ Văn sỉ nhục, bị hủy hôn, nay lại một lần nữa trèo lên đỉnh cao quyền thế. Ta biết ống thăm đã bị động tay động chân, cho dù thế nào, người rút được thẻ đen cũng chỉ có thể là ta.

Nhưng ta không để tâm. Bởi vì đời này, ta chính là vì người ấy mà đến.

HomeTrước