📖 CHƯƠNG 4
Ta tìm thấy Giang Dư Hòa ở hoa lâu, nàng vừa uống hoa tửu suốt cả đêm.
Lúc này, dáng vẻ nàng chẳng khác gì một phụ nhân bị phu quân bỏ rơi, gục vào lòng một mỹ nhân ngực đầy mà khóc lóc thê thảm.
"Phu quân ơi... sao chàng lại trẻ thế mà đã ra đi... người ta còn chưa gả cho chàng, chàng đã chẳng còn nữa rồi..."
Mỹ nhân ấy chắc là người mới tới, tin luôn lời Giang Dư Hòa, vừa vỗ lưng vừa cảm động vô cùng:
"Giang cô nương, xin người đừng khóc nữa, người khóc khiến lòng người ta cũng tan nát theo.
Trên đời sao lại có người đ.áng thương như người, thanh mai trúc mã mười mấy năm, người vì vị hôn phu mà mòn mỏi đợi chờ nơi kinh thành, ai ngờ chàng lại chiến tử sa trường, một đi không trở lại, thật đúng là một đôi uyên ương khổ mệnh..."
Giang Dư Hòa ra sức xoa nắn bộ ngực đầy đặn của mỹ nhân kia, lại khóc rống lên:
"Phu quân ơi~"
"Đủ rồi."
Ta kéo tóc Giang Dư Hòa, nàng chẳng thèm quay đầu, tiếp tục xoa ngực mỹ nhân.
Ta có phần mất kiên nhẫn, giơ chân đ.á nàng một phát, mỹ nhân nọ không vui, đột ngột đứng dậy, chính nghĩa nói:
"Ngươi là ai, ngươi không có chút đồng cảm nào à, không thấy người ta vừa mới mất vị hôn phu, đang đau lòng hay sao?"
Vừa nói vừa chấm nước mắt, lại dịu dàng vỗ về Giang Dư Hòa, thấp giọng an ủi:
"Không liên quan gì tới ngươi, ngươi cứ khóc tiếp đi."
Ta hừ lạnh một tiếng, kéo ghế ngồi xuống một cách dứt khoát:
"Không khéo ta chính là tân nương mà vị hôn phu vừa c.h.ế.c của nàng mới cưới hôm qua đấy!"
Mỹ nhân nhíu mày đứng đờ ra một lúc, phải đợi Giang Dư Hòa phản ứng nhanh hơn, nàng lau nước mắt, xua tay với mỹ nhân:
"Không cần dỗ ta nữa, ngươi đi nghỉ đi, tối nay ta còn gọi ngươi."
Mỹ nhân kia ngơ ngác đi mất, hình như vẫn chưa hiểu ta là ai.
"Hôm qua thế nào?"
Giang Dư Hòa ghé sát lại, ánh mắt mờ ám nhìn chằm chằm giữa hai chân ta.
Ta nghiến răng ken két:
"Sống không bằng c.h.ế.c!"
Giang Dư Hòa nghe xong lắc đầu:
"Nhiếp Chính vương chẳng ra sao cả, chỉ có sức mà chẳng có kỹ xảo, muội thấy dễ chịu mới là lạ."
Nói rồi nàng lại hỏi:
"Muội muốn dễ chịu không? Tỷ đây kinh nghiệm đầy mình, có thể dạy muội vài chiêu."
Ta giơ tay che mặt nàng, nghiêm giọng từ chối:
"Thôi khỏi, mỹ sắc hại người, không học cũng tốt."
Giang Dư Hòa rót một chén trà đưa cho ta:
"Muội hô gào đến khản cả cổ rồi, uống chút trà đi cho dịu giọng."
"Còn mười ngày nữa là sinh thần tiểu Hoàng đế, Lũng Nam Hầu sẽ dẫn Thế tử vào kinh chúc thọ, ta dự định nhân lúc hắn vắng mặt để Chu Đình An đi diệt sạch hang ổ của hắn!"
"Choang."
Chén trà Giang Dư Hòa vừa đưa lên môi đã rơi xuống đất, nàng hoảng sợ nắm lấy tay ta:
"Đừng vậy, chúng ta đang sống yên lành, sao muội cứ thích liều mạng thế?"
Ta an ủi nhìn nàng:
"Đừng sợ, sẽ không có chuyện gì đâu, mà có thì cũng là Chu Đình An bị g.i.ế.c, chẳng liên quan gì đến chúng ta."
Nghĩ tới nửa đêm qua, ta bỏ hết tự tôn mà cầu xin hắn, nói ta thật sự chịu không nổi nữa, tên đó lại nói thế nào:
"Giang Thanh Dã, đây mới chỉ là bắt đầu thôi, nàng cứ từ từ mà hưởng thụ đi."
Đồ khốn kiếp, rõ ràng là cố ý, cả đêm ta bị hắn giày vò đến sống dở c.h.ế.c dở, thân thể như bị tám con ngựa dẫm lên tới lui.
Đến tảng sáng, hắn còn dám vênh mặt hỏi ta có thấy kích thích không.
Hừ, kích thích thật đấy.
Những ngày kích thích còn ở phía sau kia!
Ta nhếch môi cười, ghé sát tai Giang Dư Hòa thì thầm một hồi.
"Như vậy ổn không?"
Giang Dư Hòa ra sức bóp ngực mình, vành tai ửng đỏ, lấy tay che miệng cười trộm.
"Ổn chứ, nam nhân ai mà chẳng thích thể hiện!"
Nửa ngày sau, ta cùng Giang Dư Hòa mở tiệc mừng chiến thắng trước hạn.
Bao trọn hoa lâu, cùng một đ.ám mỹ nhân ngực đầy uống say trời đất quay cuồng.
Trời tối đen không nhìn thấy trăng, Chu Đình An xuất hiện.
Hắn dẫn theo một đ.ám thị vệ mặt mũi bầm dập, đ.á văng cửa lớn hoa lâu, nhanh chóng vây chặt lấy chúng ta, thanh đại đao dài hai trượng chỉ thẳng vào Giang Dư Hòa, người đang không ngừng thúc giục ta ôm mỹ nhân.
Giang Dư Hòa sợ đến mức mặt trắng bệch.
"Nhiếp... Nhiếp... Nhiếp..."
Mỹ nhân tối qua đã cùng Giang Dư Hòa tâm sự suốt đêm, chỉ qua một đêm đã kết tình thâm sâu.
Giữa lúc các mỹ nhân khác đều co mình nép vào góc tường, nàng dũng cảm tiến lên che trước mặt Giang Dư Hòa, run run hỏi Chu Đình An:
"Ngươi... ngươi là ai, dựa vào đâu mà cầm đao uy hiếp người khác! Đừng tưởng nàng mất vị hôn phu thì ngươi có thể ức hiếp nàng! Dưới chân thiên tử chẳng lẽ không có vương pháp..."
Sắc mặt Chu Đình An tối sầm, vừa nghe đến từ "mất vị hôn phu" thì thoáng ngẩn ra, rồi lại không biểu cảm gì mà dí đao sát vào mỹ nhân.
Mỹ nhân và Giang Dư Hòa ôm nhau run lẩy bẩy, đặc biệt là Giang Dư Hòa, chẳng còn tí vẻ vui vẻ hưởng lạc nào, chỉ biết ôm chặt lấy ngực, cẩn thận trốn vào lòng mỹ nhân, đầu dựa vào thắt lưng nàng kia, toàn thân run rẩy theo nhịp.
Ta cũng có phần ngà ngà, nhìn vẻ mặt tối tăm của Chu Đình An liền cười hì hì, cầm bình rượu lao tới.
Chu Đình An một tay đón lấy ta, ánh mắt nhìn về phía Giang Dư Hòa chứa đầy sát khí.
"Hắn là ai á? Ợ... Hắn chính là vị hôn phu đã c.h.ế.c của Giang Dư Hòa, cũng là phu quân ta vừa cưới hôm qua..."
Sắc mặt mỹ nhân tái nhợt, Giang Dư Hòa lại chui tọt xuống gầm giường, làm cả cái giường rung lắc không ngừng:
"Không có, ta không có phu quân nào hết, ta bịa đấy, đừng chém ngực ta..."
Chu Đình An là kẻ hẹp hòi, vừa nghe đến "vị hôn phu đã c.h.ế.c", thanh đao cũng run lên vì tức.
"Hừ, đã vậy Giang đại tiểu thư ngươi với vị hôn phu quá cố tình thâm nghĩa trọng, đêm nay bản vương thành toàn cho, tiễn ngươi đi đoàn tụ dưới suối vàng!"
"Đừng mà!"
Giang Dư Hòa hét lên điên cuồng, bò dưới gầm giường liên tục dập đầu, trông như một chú cún nhỏ.
Ta xem kịch đủ rồi, đưa tay quàng cổ Chu Đình An, cả người tựa hẳn vào lòng hắn.
"Vương gia, ta say rồi, muốn ngủ..."
Vốn theo thói thường, với cái tính chẳng ra gì của Chu Đình An, ta cứ tưởng thế nào hắn cũng sẽ châm chọc ta vài câu, rồi không khách khí đẩy ta ngã, tiện thể nhục mạ đôi chút.
Ai ngờ hắn chỉ cúi đầu nhìn ta một cái, sau đó dịu dàng "Ừ" một tiếng, thu đao lại, bế ngang ta lên, rồi lạnh lùng nói với Giang Dư Hòa:
"Mạng chó của ngươi, lần sau bản vương đến lấy!"
Dẫn theo một đoàn người rầm rập rời khỏi hoa lâu, quay về vương phủ.
