Menu

📖 CHƯƠNG 2

~5 phút đọc1.035 từ2/10 chương

Nó ngẩng đôi mắt ướt át nhìn ta, đầu hơi nghiêng nghiêng.

"Hay là... mỗi người một nửa nhé?"

Ta nuốt nước bọt: "Thu Ý nói, biết chia sẻ mới là hài tử ngoan."

Nó lùi lại mấy bước.

Ta đói đến choáng váng, đầu gối mềm nhũn, liền quỳ sụp xuống trước mặt nó. Học theo dáng vẻ mẹ khi bái Phật, chắp tay lại.

"Cún tiên đại thần trên cao, nếu có thể để Loan Loan ăn no một bữa, ta nhất định đắp tượng vàng cho ngươi."

Nói xong, ta cung kính dập đầu ba cái. Trán chạm lên nền đất lạnh buốt, trước mắt tối sầm lại. Đến khi ta ngẩng đầu, chó nhỏ và móng giò đều đã biến mất. Chỉ nghe sau lưng vang lên một tiếng cười khẽ.

Ta quay đầu lại, trong khoảnh khắc ấy dường như đã nhìn thấy Bồ Tát. Hắn còn tuấn mỹ hơn cả tượng trong miếu, thân mặc bạch y trắng như tuyết, trong lòng ôm con chó trắng nhỏ. Chiếc móng giò bóng loáng rơi dưới chân hắn.

"Ngươi là hài tử nhà ai? Đói bụng thì nên về nhà thôi."

Giọng nói của hắn tựa như ngọc va vào nhau, thanh thuý dễ nghe.

"Ta là Loan Loan."

Ta chăm chú nhìn móng giò dưới đất, nuốt nước bọt.

"Ca ca không cho ta ăn nhiều, mẹ thì nói phải giữ gìn tư thái... nhưng tư thái là cái gì, ta tìm mãi vẫn chưa thấy."

Ta rụt rè chỉ về phía móng giò.

"Cái kia... ta có thể ăn không? Nó rơi xuống đất rồi, cún nhỏ ăn sẽ đau bụng mất."

Hắn thoáng ngẩn ra: "Bẩn rồi, không thể ăn được."

"Được mà."

Ta vỗ vỗ bụng mình: "Thu Ý tỷ tỷ thường cho ta ăn đồ rơi dưới đất, tỷ ấy nói ta chỉ xứng ăn những thứ ấy thôi."

Ý cười trên mặt Bồ Tát bỗng nhiên tan biến.

Hắn xoay người lại, gọi một vị tùy tùng đến, giọng trầm hẳn xuống: "Đi tra xem, hài tử này là của nhà ai."

Tùy tùng nhìn kỹ ta một lúc, lộ vẻ kinh ngạc.

"Vương gia, hình như đây là... muội muội của Thẩm Khánh Chi. Nửa năm trước vi thần còn trông thấy hắn ôm đi ra ngoài, nghe nói sau đó bị ngã, đập đầu... sao giờ lại..."

"Mới chỉ nửa năm."

Khuôn mặt của Bồ Tát, không, là Vương gia, thoáng chốc như phủ sương lạnh giá.

"Thật là một vị Thiếu khanh Hồng Lư tự trong sáng, chính trực."

Hắn quay lại nhìn ta, ánh mắt đầy phức tạp:

"Nếu ngươi muốn ăn, thì đứng lên mà ăn. Từ nay về sau, không được quỳ xuống đất mà ăn nữa."

Ta ngơ ngác bò dậy.

Vương gia cho người bày ra từng đĩa điểm tâm, kiểu dáng tinh xảo, hương thơm quyến rũ. Hắn lại lấy ra một chiếc khăn tay sạch sẽ, nhẹ nhàng lau sạch tay và mặt cho ta.

"Ăn đi, muốn bao nhiêu cũng được."

Ta cầm lấy một miếng bánh quế hoa, nhưng lại đưa tới bên miệng hắn:

"Bồ Tát, ngài cũng ăn đi."

Hắn nghiêng đầu: "Ngươi gọi ta là gì?"

"Bồ Tát mà."

Ta nghiêm túc nói: "Mẹ nói, chỉ có Bồ Tát mới tốt bụng như vậy."

Rồi ta lại quỳ xuống, hai tay chắp lại, thành kính như mỗi lần theo mẹ vào miếu cầu nguyện.

"Bồ Tát trên cao, phù hộ ca ca thăng quan thuận lợi, phụ thân mẫu thân mạnh khỏe bình an."

Hắn hỏi: "Vậy còn ngươi? Ngươi muốn điều gì?"

Đôi mắt ta sáng rỡ: "Ta muốn trở nên thông minh! Như vậy mẹ sẽ cho ta dọn về viện của người… Người đã rất lâu không ôm ta ngủ rồi."

Vương gia lắc đầu: "Đáng tiếc, ta không phải là Bồ Tát."

Ta sửng sốt: "Vậy ngài là ai?"

"Ta là Tống Vân Diễm."

Cái tên này ta từng nghe qua. Ca ca cũng từng nhắc tới, nói rằng ở kinh thành đắc tội ai cũng được nhưng không được đắc tội vị Diêm Vương này.

Hắn sát phạt quyết đoán, ngay cả trên triều đình cũng dám đè người ta xuống đất mà đá-nh trước mặt Hoàng thượng. Hoàng thượng lại đặc biệt dung túng vị huynh trưởng này, nghe nói năm đó chính vì Tống Vân Diễm thể nhược nhường ngôi mới có Thánh thượng ngày nay.

Nhưng ta nhìn hắn, chẳng giống Diêm Vương chút nào.

"Ngươi không phải Diêm Vương."

Ta kiên định nói: "Ngươi chính là Bồ Tát."

Tống Vân Diễm ngẩn người, bỗng nhiên cười. Ta bị nụ cười ấy làm lóa mắt.

"Thú vị. Ngươi không sợ ta?"

"Không sợ."

Hắn đưa tay ra, lòng bàn tay hướng lên: "Đã không sợ, vậy ngươi tới làm muội muội ta, thế nào?"

Ta bò dậy, theo bản năng lùi lại nửa bước, lắc đầu.

"Không được... ca ca sẽ không vui."

Mẹ từng nói, lúc ta mới sinh ra, ca ca ôm tã lót không chịu buông tay, nói nhất định phải để ta làm muội muội hạnh phúc nhất thiên hạ. Bây giờ hắn ta chỉ là quá bận rộn nên mới quên ta thôi.

Tống Vân Diễm nhìn ta, trong mắt có vài thứ ta xem không hiểu.

"Ăn đồ của ta mà còn không chịu làm người của ta?"

Ta cúi đầu nhìn miếng bánh cắn dở trong tay, do dự một lát, vẫn đưa trả lại. Hắn khựng lại, rồi đẩy tay ta về.

"Thôi, ngươi ăn đi."

Ta nhìn hắn, lại nhìn miếng bánh, ăn từng miếng nhỏ, miệng nói không rõ lời.

"Cảm ơn."

Hắn xoay người định đi, nhưng lại dừng bước, nghiêng nửa khuôn mặt.

"Về sau nếu đói cứ đến gõ cánh cửa kia."

"Đó là nhà ngươi sao?"

"Phải."

Sau đó, ta lại đến gõ cửa năm sáu lần. Tống Vân Diễm không chỉ cho ta điểm tâm, còn để con chó nhỏ màu trắng kia chơi cùng ta. Có lần ta ôm chó nhỏ phơi nắng, thầm nghĩ, nếu hắn là ca ca của ta thì tốt biết bao.

HomeTrước
Sau