Menu

📖 CHƯƠNG 9

~6 phút đọc1.204 từ9/9 chương

Mộ Dung Đình nhanh chóng hiểu ra ý của ta.

Nếu thật sự thừa nhận Mộ Dung Vân là con của Âu Dương Thanh Mai, thì chuyện hắn ta và Âu Dương Thanh Mai tư thông cũng sẽ bị ngồi lê đôi mách là sự thật. Làm sao hắn ta có thể để chuyện đó xảy ra chứ?

Ta muốn giữ lại Mộ Dung Vân, Mộ Dung Đình cũng quan tâm đến hình tượng của mình. Hai bên cùng có lợi, chẳng phải sao?

Đường A Đường ta kiện Âu Dương Thanh Mai tội cướp con.

Đến nha môn, đứng dưới công đường, ta mới phát hiện ra quan phủ ngồi trên cao kia chính là vị tiên sinh áo trắng mà ta đã gặp hai lần ở thư viện. Đến hôm nay mới biết hắn họ Liễu.

"Theo thứ tự, nguyên cáo Đường A Đường, hãy nói yêu cầu của ngươi trước."

Ta gật đầu.

"Thanh thiên đại lão gia, Mộ Dung Vân là nhi tử của ta và Mộ Dung Đình, ta kiện Âu Dương Thanh Mai tội điên loạn, hành hung con ta giữa đường, có ý đồ cướp con của ta."

Âu Dương Thanh Mai vẻ mặt dữ tợn, chỉ tay vào mặt ta mắng chửi thậm tệ.

Liễu đại nhân quát lớn một tiếng: "Chỉ được nói lời biện hộ, nếu còn vô lễ trên công đường thế này, ta sẽ dùng gậy dạy bảo đấy."

Âu Dương Thanh Mai đổi chiến thuật, gào khóc thảm thiết. Nàng ta kể lể rông dài, hóa ra lại khai hết cả những chuyện lén lút với Mộ Dung Đình.

Đợi nàng ta nói xong, công đường im lặng hồi lâu. Có nha dịch không nhịn được mà bật ra tiếng cười khẩy. Âu Dương Thanh Mai ngẩn người, bấy giờ mới nhận ra mình vừa nói những gì.

Trên đời này thứ gì truyền đi nhanh nhất? Chính là những chuyện dơ bẩn này. Những lời miêu tả sống động của nàng ta. . . Sau này Mộ Dung Đình ở kinh thành chắc chắn sẽ khó mà sống nổi.

Ta quay người lại nhìn nàng ta, cúi đầu nhìn nàng ta một cái: "Ngươi thật sự chỉ biết nghĩ cho bản thân mình. Cho dù ngươi thật sự có con ruột, đi theo một người mẹ như ngươi, bị ngươi làm liên lụy thì cả đời này nó cũng không bao giờ ngóc đầu lên được."

Âu Dương Thanh Mai sững sờ.

"Truyền Mộ Dung Đình." Liễu Huyện lệnh ra lệnh.

Mộ Dung Đình đến theo đúng lời triệu tập.

Hắn ta thừa nhận Mộ Dung Vân là con mình, khăng khăng khẳng định những chuyện Âu Dương Thanh Mai kể đều là do nàng ta điên loạn tưởng tượng ra. Bao năm qua Mộ Dung Vân lớn lên trong Mộ Dung phủ, được ta nuôi dưỡng, Âu Dương Thanh Mai không có bất kỳ bằng chứng nào để chứng minh quan hệ mẫu tử.

Chuyện đã náo loạn lên đến công đường, Liễu Huyện lệnh đã đưa ra phán quyết. Từ nay về sau, nàng ta không bao giờ còn khả năng đòi lại Mộ Dung Vân nữa.

Ngay khi sắp về nhà, ta quỳ xuống dưới công đường, một lần nữa thỉnh cầu:

"Dân nữ xin Liễu Huyện lệnh phán cho Mộ Dung Đình và ta được hòa ly."

Mộ Dung Đình cuống quýt bước tới, nhìn ta.

"A Đường, nàng thật sự nhẫn tâm như vậy sao? Tình nghĩa phu thê bao năm qua cứ thế vứt bỏ sao? Nàng ở Tô Hàng này làm những việc kinh doanh của thương lái, nhọc lòng tốn sức, sao có thể so được với việc theo ta về kinh, làm quan phu nhân thênh thang tự tại?"

Ta nhìn thẳng vào hắn ta, đáp lời: “Phu thê bao năm, ngươi tự khắc hiểu rõ ngươi đã đối đãi với ta có 'ân nghĩa' thế nào. Cái sự thênh thang tự tại mà ngươi nói, đối với ta là sự dày vò, thứ ta muốn là lòng không bị vướng bận. Ngươi từng nói ta giống như cỏ dại, ngươi không nói sai đâu. Cỏ dại cần là gió mát trăng thanh, kinh thành hay Tô Hàng thì đã sao, ta chỉ cầu được sống một đời tự do, sống sao cho sạch sẽ và ngay thẳng."

Cơ thể Mộ Dung Đình thoắt cái suy sụp hẳn xuống. Hồi lâu sau, hắn ta đã ký vào thư hòa ly, và tất nhiên cũng từ bỏ quyền nuôi Mộ Dung Vân. Từ đây, mọi chuyện cuối cùng cũng đã kết thúc.

Ngày tháng trôi qua từng ngày. Khương gia nương tử gửi thư cho ta, trong thư kể không ít chuyện thú vị ở kinh thành. Nhờ đó mà ta biết được chuyện Mộ Dung Đình lại một lần nữa bị giáng chức.

Tuy không có bằng chứng xác đáng nào cho thấy hắn ta tư đức không đoan chính, nhưng Thánh thượng thật sự chán ghét hắn ta, cộng thêm những hành động của vị Tướng quân kia sau khi về triều, e là hắn ta khó có cơ hội trở mình.

Sau khi Âu Dương Thanh Mai trở về bị nhà mẹ đẻ nhốt vào nhà củi, hoàn toàn phát điên.

Hóa ra kể từ khi nàng ta mang tiếng xấu trong quân, nhà mẹ đẻ của nàng ta đã định không nhận nữ nhi này nữa, nào ngờ sau khi nàng ta trở về lại ngày ngày quấy rầy, nên đành phải tự tay nhốt lại cho xong chuyện.

Ta ở Tô Hàng, việc kinh doanh ở cửa tiệm đủ để kiếm tiền nuôi gia đình, còn mối làm ăn với kinh thành lại giúp ta tài lộc dồi dào.

Khi cuộc sống đã dư dả, ta mua một căn nhà nhỏ ven sông có phong thủy rất tốt.

Đình viện rộng rãi, Mộ Dung Vân cứ nằng nặc đòi ta chừa cho nó một khoảng đất trống, nhất định phải nuôi gà. Trận hù dọa đêm đó dường như vẫn để lại bóng đen tâm lý không thể xua tan trong lòng nó, cũng may là giờ đây, những con gà nó nuôi đều béo tốt khỏe mạnh, mang lại cho nó không ít niềm vui

Ngày nào nó cũng chổng cái mông nhỏ trong tổ gà để mò trứng gà. Trứng gà mò được chẳng biết nó mang đi đâu mất. Ta vốn không bận tâm. Cho đến một ngày nọ khi đi đón nó tan học, ta bắt gặp Liễu Huyện lệnh đang đi tới.

Nghe nói dạo gần đây Liễu Huyện lệnh thường xuyên đến học đường giảng bài. Vẫn là bộ đồ trắng, phong thái thanh tao, nhưng trên tay lại xách một giỏ trứng gà.

Hắn mỉm cười, ánh mắt rạng rỡ: "Đã lâu không gặp, A Đường nương tử."

Ta vô cùng ngượng ngùng. Trên số trứng đó, ngay cả phân gà cũng chưa được rửa sạch.

Mộ Dung Vân hớn hở chạy lại kéo áo ta.

"Mẹ, mẹ, Liễu tiên sinh nói trứng gà của Vân Vân ngon lắm, muốn đến nhà xem gà nhà mình nuôi thế nào đấy."

HomeTrước