📖 CHƯƠNG 4
Tiếp đó, trang trí cửa tiệm, lựa chọn hàng hóa, ngày nào ta cũng bận rộn ngược xuôi, việc gì cũng không mượn tay người khác.
Cuối cùng, một tháng sau, cửa tiệm của ta đã trang trí xong. Nhưng đồng thời với lúc bận rộn, ta thường nghe thấy một vài lời không hay.
Sau khi dắt theo Mộ Dung Vân dọn nhà xong, sau lưng có mấy phụ thân chỉ trỏ ta. Lời ra tiếng vào rất khó nghe. Đều bảo ta là nữ tử độc thân mà lại dắt theo một đứa trẻ nhỏ chung sống. Chắc chắn là ở nơi khác làm chuyện xằng bậy, bị chính thê phát hiện, làm hỏng thanh danh nên mới trốn đến Tô Hàng để tránh đầu sóng ngọn gió.
Ta dở khóc dở cười. Cái tin đồn này truyền đi thật là râu ông nọ cắm cằm bà kia.
Ta chỉ một lòng muốn làm tốt việc kinh doanh, nên không hề để tâm đến những lời đàm tiếu này. Vạn lần không ngờ tới, lúc sắp khai trương, trước cửa lại có một người đứng đó.
Thật quá đen đủi, cái bóng lưng này ta vô cùng quen thuộc. Chẳng phải là tên tiền phu lòng lang dạ thú của ta sao?
Sau khi Mộ Dung Đình nhìn thấy ta, đôi mắt gần như phát sáng.
"A Đường! Cuối cùng ta cũng tìm thấy nàng rồi!"
Khoảnh khắc nhìn thấy Mộ Dung Đình, não ta xoay chuyển cực nhanh.
Hắn ta đến vì cái gì?
Chẳng ngoài hai thứ. Nếu không phải vì Mộ Dung Vân, thì là vì đống vàng bạc kia. Đều có liên quan đến ta, nhưng lại chẳng liên quan gì đến ta cả.
Sau khi đã nghĩ xong cách đối phó, ta coi như không thấy hắn ta, lấy chìa khóa ra mở ổ khóa.
Mộ Dung Đình lập tức cuống cuồng, lao lên chộp lấy cổ tay ta.
"A Đường! Nàng sao vậy, sao lại không nói lời nào với ta?"
Hành động kỳ quái này của hắn ta đã thu hút mọi người, rất nhanh xung quanh cửa tiệm đã vây kín một vòng người xem.
Ta không ngờ hắn ta lại kích động như vậy, nhìn liếc qua đám đại nương thích cắn hạt dưa đưa chuyện sau lưng, ta định thần lại, nói với Mộ Dung Đình:
"Được, ngươi đã tìm đến đây rồi, vậy hôm nay chúng ta nói cho ra ngô ra khoai, nói rõ ràng rồi ngươi đừng tìm ta nữa."
Nghe thấy lời này, ánh mắt Mộ Dung Đình thẫn thờ, như thể không còn nhận ra ta nữa
Ta cười lạnh một tiếng, mở khóa. Bên trong là cửa tiệm ta đã trang trí mới tinh, ngày mốt sẽ khai trương. Cửa lớn mở toang, ta hướng về phía đám đông đang vây xem bên ngoài hét lớn một tiếng.
"Ai muốn xem náo nhiệt, muốn nghe diễn kịch thì mời vào cả đây!"
"Ngươi đến đây để làm gì?"
Vào trong tiệm, ta rót một chén trà, tự mình uống cạn.
Mấy ngày trước ta nhận được đơn đặt hàng đầu tiên của bằng hữu kinh thành, hôm nay chọn hàng hồi lâu, đã rất mệt mỏi. Một ngụm trà trôi xuống, tinh thần sảng khoái hơn nhiều.
Mộ Dung Đình đứng trong tiệm nhìn quanh bốn phía, không đáp lời ta mà hỏi ngược lại.
"Cửa tiệm này, nàng mở à?"
Có người thấy Mộ Dung Đình như vậy thì không nhịn được nữa, gào lên với ta một câu: "Còn có thể vì cái gì, đây chắc chắn là tên gian phu, đến tìm dâm phụ ngươi!"
Lời này ta nghe quen rồi, nên chẳng có phản ứng gì. Trái lại là Mộ Dung Đình, gương mặt lạnh lùng tuấn tú thoắt cái đỏ bừng lên.
Hắn ta nhảy dựng lên quát: "Gian phu dâm phụ gì chứ? A Đường là chính thê ta cưới hỏi đàng hoàng!"
Phụt. . . ta suýt nữa thì phun cả ngụm trà ra ngoài.
Ta nheo mắt nhìn kỹ Mộ Dung Đình. Đôi mắt hắn ta vằn lên những tia má-u, mặt đầy vẻ mệt mỏi, dáng người gầy đi không ít, nhưng đôi mắt đa tình nhìn về phía ta lại bốc hỏa.
Đây là sao vậy? Không phải là hắn ta coi ta thành Âu Dương Thanh Mai đấy chứ?
Mấy tháng không gặp, hắn ta đã chịu hành hạ gì mà phát điên rồi sao?
Nhưng đó không phải điều ta quan tâm. . .
Ta quyết định ra đòn phủ đầu.
"Mộ Dung Đình, thư hòa ly ta để trên bàn của ngươi rồi, chúng ta không còn là phu thê nữa."
"Số vàng bạc mang đi đó. . . những năm sau khi thành thân với ngươi, ta ở trong nhà tận tâm tận lực, bận rộn ngược xuôi như một lão mụ tử làm thuê, nay ngươi ở bên ngoài tìm thấy người cũ, một chân đá ta đi, số vàng bạc này đều là thứ ta xứng đáng được nhận."
"Còn về đứa trẻ. . . ta vốn không định mang đi, là nó nhất quyết đi theo. Ta từng cứu ngươi một mạng, chi bằng ngươi hãy tặng nó cho ta, coi như là trả ơn đi."
"Tất nhiên, ngươi hoàn toàn có thể tìm Mộ Dung Vân để nói chuyện, nếu nó đồng ý, có thể theo ngươi về nhà bất cứ lúc nào."
Một tràng nói dài này chứa đựng lượng thông tin cực lớn, những người xung quanh đều sững sờ.
Mặt Mộ Dung Đình càng đỏ hơn. Nhưng cảm xúc uất nghẹn trong lòng ta bấy lâu lại được giải tỏa vào khoảnh khắc này. Thật là dễ chịu.
Ta lại uống thêm một chén trà lớn.
Mộ Dung Đình lại lên tiếng, giọng khàn đặc, tràn đầy nỗi đau buồn:
"A Đường, nàng đang nói gì vậy? Những chuyện đó sao ta có thể để tâm, ta là đến để đưa nàng về nhà."
Đưa ta về nhà?
Thật là một trò cười lớn. Sau khi Mộ Dung Đình mặt dày nói ra câu hắn ta không ký thư hòa ly thì ta vẫn là nương tử của hắn ta, ta hoàn toàn không chịu đựng nổi nữa. Thật sự là bị làm cho buồn nôn.
Ban đầu, chính hắn ta giả vờ chân thành hết mực, cầu xin ta gả cho hắn ta. Sau khi ta gả cho hắn ta, hắn ta lại nhanh chóng thay lòng đổi dạ, chưa đầy nửa năm đã không còn quan tâm như trước.
