
Đêm Tân Hôn Thời Bảy Mươi, Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ông Chồng Thô Ráp
Đêm tân hôn, tôi bị ép gả cho “Diêm Vương sống” nổi danh khét tiếng trong đại viện quân khu — Lục Chinh.
Mọi người đều nói anh ta tính lạnh, thủ đoạn tàn khốc, lại còn bị thương vào chỗ “căn bản”, từ đó đoạn tuyệt mọi khát vọng của đàn ông.
Mẹ chồng nắm tay tôi, thở dài dặn rằng cả đời này phải biết nhẫn nhịn.
Tôi đành nhận mệnh, nằm trên giường cưới, bên cạnh là người đàn ông lạnh như khối băng.
Thế mà trong đầu tôi lại vang lên một giọng nam nóng bỏng:
【Mềm quá, còn mềm hơn cả kẹo sữa Đại Bạch Thỏ.】
【Cô ấy sao chưa nhúc nhích nhỉ? Cô ấy mà động, tôi sẽ có cớ chính đáng để ôm cô ấy ngủ rồi.】
【Nhịn đi, Lục Chinh! Mày là người đàng hoàng, không được dọa tân nương!】
Tôi giật mình mở mắt —
Cái này mà gọi là “hỏng gốc” á?
