📖 CHƯƠNG 1
Tiểu Hầu gia bị bất lực, nhưng hắn ta vẫn cưới ta.
Vì sự truyền thừa của hầu phủ, ta đã nhận nuôi một đứa trẻ mồ côi, dốc hết tâm can nuôi dưỡng nó thành Trạng nguyên. Thế nhưng, đứa con nuôi ấy lại dùng một ly rượu độc để tiễn ta đi.
"Cuối cùng ta cũng có thể tự tay tiễn ngươi đi. Ngươi có biết ta đã chờ đợi ngày này bao lâu rồi không?"
Tiểu cô tử do một tay ta nuôi nấng đứng bên cạnh hả hê phụ họa, còn tiểu thúc tử mà ta từng giúp che giấu bí mật lại nhìn chằm chằm ta với ánh mắt đầy thù hận.
Ta tỉnh lại, quay về đúng ngày đứa con nuôi nhập phủ. Ta quyết định buông xuôi.
Tiểu Hầu gia Cố Thừa Trạch trở về từ chiến trường đã bị thương ở chỗ hiểm, các tiểu thư khuê các ở kinh thành đều không muốn gả cho hắn ta. Lão Hầu gia đã đến phủ ta uống rượu với cha ta. Cha ta không đáng tin, sau khi rượu vào lời ra đã hồ đồ đồng ý hôn sự này.
Mặt ông ấy đỏ bừng, ánh mắt đờ đẫn nhưng vẫn lẩm bẩm:
"Tiểu Hầu gia là do ta nhìn lớn lên, từ nhỏ đã văn võ song toàn, lớn lên lại tận trung báo quốc, một chút tật nhỏ có là gì!"
Cha ta còn chưa tỉnh rượu, thánh chỉ tứ hôn đã được đưa đến phủ.
Lão Hầu gia từng đến rất nhiều phủ để uống rượu, nhưng chỉ gặp phải một 'kẻ đại ngốc' như cha ta. Sợ cha ta tỉnh rượu sẽ hủy hôn ước, ông ta đã vội vã vào cung cầu xin thánh chỉ tứ hôn ngay trong đêm.
Tổ phụ phạt cha ta quỳ từ đường ba ngày, mắt của mẹ cũng đã khóc đến sưng lên, nhưng vẫn không ngăn được việc ta phải gả cho một nam nhân không thể sinh con.
Đêm tân hôn, Cố Thừa Trạch vén khăn tân nương của ta lên, vẻ mặt ảm đạm
"Rốt cuộc vẫn là ta có lỗi với nàng."
Chỉ vì câu "có lỗi" này của hắn ta, ta đã hiếu kính công bà, yêu thương đệ muội. Hầu phủ thu không đủ chi, ta dùng chính của hồi môn của mình để nuôi sống cả hầu phủ, thậm chí còn giúp hắn ta nuôi dưỡng con ngoại thất của hắn ta. Cuối cùng, ta nhận lại được một ly rượu độc.
Giờ đây ta đã trở về, lần này, bọn họ đừng hòng lợi dụng ta thêm lần nào nữa.
Ngày con của ngoại thất vào phủ, lão phu nhân kéo tay ta, thành khẩn nói:
"Như tỷ nhi, hai đứa thành thân bảy năm mà vẫn chưa có con, giờ đây những lời đàm tiếu bên ngoài rất khó nghe. Ta nghĩ đến việc nhận nuôi một đứa trẻ cho hai đứa, cũng để bịt miệng thiên hạ."
Ta cũng thành khẩn nhìn lão phu nhân, khuyên giải:
"Không phải là Hầu gia không thể sinh con sao? Chuyện Hầu gia trở về từ biên ải tám năm trước đã ai ai cũng biết rồi, giờ muốn bịt miệng thiên hạ, làm sao có thể đây?"
Mặt lão phu nhân nghẹn lại, chuyển sang màu gan heo.
Trước kia, mỗi khi bà ta đề cập đến chủ đề này, ta sợ làm tổn thương lòng tự trọng của Hầu gia nên luôn đáp ứng mọi điều. Giờ đây, ta trực tiếp vạch trần tấm màn che giấu của bọn họ, cảm giác này thật sự rất sảng khoái.
Kiếp trước, lúc tên súc sinh kia đút rượu độc cho ta, lão phu nhân còn nhắc nhở bằng giọng điệu lạnh lẽo:
"Tìm chìa khóa kho riêng của nàng ta trước đã. Gả về bao nhiêu năm rồi mà của hồi môn vẫn nắm chặt trong tay nàng ta, ta bóng gió đòi vài lần mà nàng ta không ngoan ngoãn dâng lên, thật là bất hiếu."
Cả gia đình này đều là những kẻ lòng lang dạ sói, từ giờ trở đi ta sẽ không còn nể nang gì bọn họ nữa.
Thấy lão phu nhân bị ta làm cho nghẹn lời, lão Hầu gia liền thể hiện uy quyền của người đứng đầu gia tộc.
"Viễn ca nhi bị thương thân thể, nhưng đại phòng của các ngươi không thể đứt hương hỏa. Lát nữa, ngươi hãy chọn một đứa trẻ trong số những đứa trẻ cùng tuổi ở các chi thứ mà ngươi vừa mắt để nuôi dưỡng."
Ta giả vờ ngây thơ:
"Là nhi tức tự mình chọn sao?"
Lão Hầu gia cũng không ngờ hôm nay ta lại khó đối phó như vậy, chỉ phất tay:
"Trước tiên cứ cho lũ trẻ vào đã."
Năm đứa trẻ cùng nhau bước vào, rõ ràng con ngoại thất kia đã được sửa soạn và chải chuốt rất kỹ càng. Nó có làn da trắng trẻo, ngũ quan tinh xảo, khi hành lễ rất đoan chính, hơn nữa đôi mắt và lông mày lại rất giống Cố Thừa Trạch. Chẳng trách kiếp trước ta vừa nhìn đã nhận định nó, còn lần này, chỉ cần bọn họ không được vui vẻ, thì ta sẽ vui vẻ.
Ta đi đến bên cạnh nam hài tử gầy gò thứ tư, hỏi nó ở nhà còn có những ai. Tuy nó mặc quần áo giản dị, vóc người nhỏ bé, nhưng trả lời câu hỏi lại không kiêu căng cũng không tự ti.
"Thưa phu nhân, trước đây ở nhà đều là tổ mẫu chăm sóc con, nửa năm trước tổ mẫu lâm bệnh qua đời, giờ chỉ còn một mình con."
Lão phu nhân thấy mọi sự chú ý của ta đều đổ dồn vào những đứa trẻ khác, bà ta rất sốt ruột.
"Như tỷ nhi, đứa trẻ này không ổn. Nó không có người thân, cho thấy đứa trẻ này khắc thân."
Ta thầm nghĩ: Khắc thân thì tốt chứ sao, tốt nhất là khắc chế-t hết cả hầu phủ của các ngươi.
Ta giả vờ bất lực:
"Thôi đi thôi đi, trong mấy đứa trẻ này con chỉ vừa mắt đứa trẻ này thôi. Nếu mọi người cảm thấy không tốt, vậy thì cho đổi một nhóm trẻ khác đưa đến đây đi."
Trong lòng ta cười thầm: Cứ khiến các ngươi sốt ruột chế-t đi thôi.
Cố Thừa Trạch không ngồi yên được nữa:
"Phu nhân hà cớ gì phải làm loạn, ta thấy đứa bé này rất đáng yêu, hay là chúng ta nhận nuôi nó đi. Ta cả đời không thể sinh con, nàng xem có phải mặt mũi đứa trẻ này có vài phần giống ta không. Có lẽ đây cũng là duyên phận của bọn ta, nàng thấy sao?"
