📖 CHƯƠNG 1
Sau khi ly hôn gã chồng già, tôi đến làm bảo mẫu cho một gia đình giàu có.
Công việc rất đơn giản: túc trực 24/24 chăm sóc cho cậu em trai khuyết tật của ông chủ.
Cậu em trai này trẻ trung, đẹp trai, mới bị tai nạn giao thông cách đây không lâu.
"Yêu cầu của tôi chỉ có một, đó là hãy đối xử với tôi như một người bình thường."
"Tuy tôi không thể đi lại, nhưng mong dì hãy vứt bỏ cái suy nghĩ đó đi."
Tôi ghi nhớ thật kỹ lời dặn của cậu chủ nhỏ, hoàn toàn coi nhẹ chuyện cậu ấy là người khuyết tật.
Tôi đẩy xe lăn cho cậu ấy phóng như bay ngoài chợ, đưa cậu ấy lên cầu vượt ăn xin. Ở công viên, cậu ấy cực kỳ đắt sô, các bà cụ xếp hàng dài chờ được bế cậu ấy khiêu vũ.
Một năm sau, ánh mắt cậu chủ nhỏ nhìn tôi từ khinh khỉnh chuyển sang trong veo, rồi lại trở nên mờ ám và thâm tình.
Tôi sợ chết khiếp, vội vàng đi tìm ông chủ xin từ chức.
"Dì Lưu, dì chăm sóc em trai tôi rất tốt. Dì có thể làm thêm vài năm nữa được không?"
Tôi lắc đầu nguầy nguậy: "Không được đâu ông chủ ơi. Tôi mà làm thêm nữa là biến thành em dâu ngài mất!"
Vất vả nuôi nấng hai đứa cháu nội khôn lớn, thế mà con trai và con dâu lại hùa nhau đuổi tôi đi.
"Mẹ à, Đại Bảo với Nhị Bảo giờ lên tiểu học rồi, mẹ ở đây rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì làm, hay là mẹ về quê đi."
"Mấy năm nay vợ chồng con phải nuôi mẹ, áp lực lớn lắm mẹ có biết không?"
Tôi cắn răng không nói một lời, ngay chiều hôm đó bắt xe khách về quê.
"Tôi nuôi bà cả đời rồi, giờ già cả bà còn bắt tôi bòn rút hầu hạ nữa hả?"
"Lưu Nhị Thúy, sống ở đời đừng có mặt dày như thế."
Đến cả gã chồng già Cao Đại Phú cũng ruồng rẫy tôi.
Tôi cứ như một cái giẻ lau xài hỏng, vứt ở đâu cũng bị người ta chán ghét.
Tức nước vỡ bờ, tôi lôi Cao Đại Phú ra tòa ly hôn.
"Bà bằng ngần này tuổi rồi, ly hôn với tôi thì chỉ có nước chờ chết thôi."
"Đến lúc đó, dù bà có quỳ xuống cầu xin, tôi cũng không bao giờ tái hôn với bà đâu, con trai cũng chẳng thèm nhận cái loại mẹ như bà nữa."
Vừa bước ra khỏi Cục Dân chính, Cao Đại Phú đã nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống chân tôi.
Tôi vung tay tát thẳng vào mặt lão, rồi quay lưng bước lên xe buýt.
Mấy chục năm qua đúng là mù quáng, thế quái nào tôi lại chung sống nửa đời người với cái loại không bằng cầm thú này cơ chứ.
"Lương bảo mẫu cao thế cơ à?"
Quay lại thành phố, nhìn tấm biển treo trước cửa trung tâm môi giới việc làm, tôi chợt sững bước.
Lúc còn trẻ thì hầu hạ chồng con, khi về già lại nai lưng ra chăm cháu chắt cả chục năm trời. Làm cái nghề bảo mẫu không công suốt hơn ba mươi năm, tôi chưa từng được cầm một đồng cắc nào.
Thật không ngờ làm bảo mẫu lại có giá đến vậy!
"Chị không làm được đâu, nhìn chị bèo lắm cũng sáu mươi rồi nhỉ? Chỗ này người ta yêu cầu tuổi từ ba mươi lăm đến dưới năm mươi cơ."
"Hơn nữa nhà này cực kỳ khó hầu hạ, mới một tháng đã chọc tức chạy mất hơn hai chục bảo mẫu chuyên nghiệp rồi. Chị mà tới đó chắc nửa ngày là tức chết!"
Ông chủ trung tâm môi giới tốt bụng nhắc nhở.
Nhưng tôi mới năm mươi thôi mà!
Tôi quay ngoắt đi nhuộm lại tóc, tiện thể mua luôn bộ quần áo mới thay vào.
Ông chủ môi giới cầm chứng minh thư của tôi ngắm nghía săm soi nửa ngày, cuối cùng cũng chịu tin.
"Nói trước nhé, nếu phỏng vấn không đậu, tiền môi giới không hoàn lại đâu đấy."
Anh ta vừa nói vừa cất 700.000 VNĐ tiền phí tôi đưa vào túi.
Tôi gật đầu cái rụp: "Người ta không nhận tôi là do vấn đề của tôi, không liên quan gì đến cậu."
Hai tiếng sau, tôi được dẫn vào một căn biệt thự bề thế.
"Không bị bệnh tim, không cao huyết áp là tốt rồi."
"Em trai tôi từ sau khi bị tai nạn xe, tính tình trở nên rất tệ, tôi hy vọng dì chuẩn bị sẵn tâm lý."
Người phỏng vấn tôi là một ông chủ, nhìn qua là biết dân siêu giàu.
"Tôi phải ra nước ngoài một năm, trong một năm này dù có thế nào dì cũng phải cố gắng bám trụ."
"Tiền lương tôi có thể trả trước cho dì, nếu không có vấn đề gì thì bây giờ ký hợp đồng luôn."
Ông chủ cứ dúi bút vào tay tôi liên tục, làm như sợ tôi chạy mất dép.
Sau khi tôi cúi đầu ký xoẹt tên mình lên giấy, cậu ta lộ rõ vẻ thở phào nhẹ nhõm.
Rất nhanh sau đó, tôi được dẫn lên một căn phòng trên tầng hai. Ông quản gia chỉ đưa tôi đến cửa rồi vội vã đi xuống.
Cửa mở ra, bên trong gió lạnh ùa tới rợn người, rèm cửa kéo kín bưng.
"Yêu cầu của tôi chỉ có một, đó là hãy đối xử với tôi như một người bình thường."
"Tuy tôi không thể đi lại, nhưng mong dì hãy vứt bỏ cái suy nghĩ đó đi."
Một người đàn ông ngồi trên xe lăn, quay lưng về phía tôi cất tiếng.
Tuy không biết dung mạo cậu ta ra sao, nhưng giọng nói thì trầm ấm dễ nghe vô cùng.
"Tôi cần sự bình đẳng, cần sự tôn trọng, tôi cần những quyền lợi cơ bản nhất của một con người."
"Thế nên, xin dì hãy cất đi ánh mắt đồng cảm và sự thương hại đó đi."
"Nếu để tôi phát hiện dì dám tỏ ra thương hại tôi dù chỉ một chút, dì cứ liệu hồn."
Nói xong, cậu ta dùng hai tay đẩy bánh xe lăn xoay người đối diện với tôi.
Tôi sững sờ!
Mắt phượng mày ngài, môi hồng răng trắng, đây chẳng phải là mấy nam thần bước ra từ trong tiểu thuyết sao?
Tôi mải nhìn đến thẫn thờ, bất cẩn để nước miếng chảy ròng ròng bên khóe miệng lúc nào chẳng hay.
"Sao hả, dì nghĩ tôi ngồi xe lăn nên kiểu gì cũng chảy dãi đúng không?"
"Rồi tiếp theo có phải dì định đeo yếm dãi cho tôi không?"
"Quả nhiên dì cũng giống đám người kia, luôn mang định kiến mà nhìn tôi. Cút ra ngoài cho tôi!"
Trai đẹp đúng là lật mặt như lật bánh, giận dỗi vô cớ đến mức làm tôi ngớ người.
"À, chuyện này..." Tôi muốn giải thích, tôi hoàn toàn có thể giải thích mà.
"Cút đi!" Cậu ta không thèm nghe tôi giải thích.
Cửa rầm một tiếng đóng sập lại, suýt thì đập nát cái mũi của tôi.
"Chẳng lẽ tôi cứ thế này mà bị đuổi luôn sao?"
Vừa xuống lầu, tôi vội vàng kéo tay quản gia hỏi han.
"Không đâu, cho dù Nhị thiếu gia muốn đuổi dì đi, cũng phải đợi Đại thiếu gia về mới được quyết."
"Tất cả bảo mẫu đều do đích thân Đại thiếu gia kiểm duyệt, dì không cần lo."
Nghe câu này của quản gia, tôi thở phào nhẹ nhõm. Tiền đã yên vị trong túi rồi thì tôi tuyệt đối không muốn nhè ra đâu.
Nhà này chỉ có hai anh em, anh cả là Lý Tùy Ngộ, em trai là Lý Tùy An.
Nhà họ Lý thì tôi biết thừa, ở khu này nổi tiếng là gia đình tài phiệt.
Hồi trước lướt Douyin, tôi còn xem được clip hiện trường vụ tai nạn của Nhị thiếu gia Lý Tùy An, chiếc siêu xe cháy rụi chỉ còn trơ mỗi bộ khung.
Chẳng ngờ bây giờ tôi lại trở thành bảo mẫu của cậu ấy, 24/24 giờ túc trực kề bên.
Nửa đêm, Nhị thiếu gia Lý Tùy An rung chuông gọi.
Khi tôi lao vào phòng, cả người cậu ấy đang úp sấp dưới đất, xem chừng là vừa bị ngã từ trên giường xuống.
Tôi vội vã chạy lại đỡ, nhưng lại bị cậu ấy huých cùi chỏ hất ra.
"Tôi tự làm được, tôi là người bình thường."
Cậu ấy chống hai tay xuống sàn, mồ hôi vã ra lấm tấm trên trán.
"Thế cậu rung chuông làm gì?"
Đêm hôm khuya khoắt, chẳng lẽ gọi tôi tới chỉ để chiêm ngưỡng tiết mục cậu tự bò lên giường hay sao.
"Tất nhiên là để dì phải mở to mắt ra mà nhìn... tôi tự mình trèo lên giường như thế nào rồi!"
"Đừng tưởng tôi không biết trong lòng các người đang nghĩ gì, cho rằng tôi ngã xuống thì chỉ biết cầu xin các người giúp đỡ chứ gì?"
"Còn đứng đực ra đấy làm gì, mau kéo cái giường xích lại gần đây một chút đi."
