Menu

📖 CHƯƠNG 6

~6 phút đọc1.168 từ6/6 chương

"Chẳng việc gì chúng ta phải nhúng tay vào, hai đứa mình sẽ xử lão bằng cách riêng." Lý Tùy An vừa nói, vừa kéo tôi vào phòng làm việc.

Ngày hôm sau, câu chuyện của chúng tôi lan truyền khắp các ngóc ngách trên mạng xã hội.

[Chị gái lớn hơn chàng trai hai mươi tuổi thì sao chứ? Tôi thấy quá là đẹp đôi luôn!]

[Dựa vào cái gì mà đàn ông sáu mươi được quyền rước gái mười tám về làm vợ, còn chị em phụ nữ hơn năm mươi tuổi tụi mình lại không thể lấy trai trẻ hai mươi mấy?]

[Chuẩn luôn, chị ấy còn chẳng chê nhà trai tàn tật, đích thị là chân ái rồi.]

[Nhiều tuổi thì đã sao? Nhiều tuổi mới biết chiều chuộng người yêu!]

[Hơn năm mươi tuổi thì tốt quá đi chứ, đây đang là độ tuổi rực rỡ để đón nhận tình yêu mà.]

Tôi và Lý Tùy An cùng nhau mở livestream ngay trong phòng làm việc.

"Sau khi đôi chân tàn phế, đã có lúc tôi đánh mất hoàn toàn niềm tin vào cuộc sống. Rất nhiều lần tôi chẳng còn thiết sống nữa, cho đến khi gặp được Thúy Thúy."

"Chính cô ấy đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh, dạy tôi cách trưởng thành. Cô ấy là một người phụ nữ dịu dàng, lương thiện, tôi yêu mọi thứ thuộc về cô ấy."

Những lời bộc bạch của Lý Tùy An khiến tôi rưng rưng nước mắt. Không ngờ một người phụ nữ nông thôn bình thường như tôi, trong mắt anh ấy lại tỏa sáng đến vậy.

"Lúc còn trẻ thì hầu hạ bố mẹ chồng, chăm sóc chồng con. Về già lại trông nom cháu chắt, cháu lớn rồi thì bị đuổi cổ về quê."

"Con trai thì coi tôi là kẻ ăn bám, chồng cũ thì chê bai tôi là gánh nặng. Đó là cả một đời của rất nhiều người phụ nữ nông thôn."

"Tôi những tưởng kiếp này của mình cứ thế là xong rồi, chẳng ngờ ông trời lại cho tôi cơ hội được tái sinh."

"Được ở bên Tùy An là điều hạnh phúc nhất trần đời của tôi. Tôi sẽ mãi mãi không hối hận!"

...Hai câu cuối là Lý Tùy An ép tôi học thuộc lòng rồi đọc như vẹt trước ống kính đấy.

Câu chuyện tình yêu của tôi và Lý Tùy An chốc lát đã trở thành một giai thoại đẹp trong mắt mọi người, cơn bão dư luận tiêu cực cứ thế tự tan biến mà chẳng cần cất công dập tắt.

Sau khi xúm vào chửi bới Cao Đại Phú một trận té tát, cộng đồng mạng cũng bắt đầu cảm thán về sự cởi mở của thời đại, rằng phụ nữ lớn tuổi cũng hoàn toàn có quyền mưu cầu hạnh phúc cho riêng mình.

Cao Đại Phú bị thằng con trai tống cổ về quê, trở thành trò cười cho cả làng.

Tuy nhiên, cũng một phần nhờ "tấm gương" của tôi mà rất nhiều chị em phụ nữ trong làng đang rục rịch đòi ly hôn, nhăm nhe lên phố để đi tìm "mùa xuân thứ hai" của đời mình.

"Mẹ ơi, giờ mẹ đang ở đâu thế? Con nhớ mẹ quá!"

"Mẹ à, kinh tế dạo này khó khăn quá, con trai mẹ mệt mỏi lắm. Đại Bảo với Nhị Bảo càng lớn càng tốn kém, bao nhiêu áp lực cứ bủa vây lấy con."

"Mẹ xem mẹ có thể..."

Thằng con trai tìm đủ mọi cách xoay xở để liên lạc với tôi lúc này đang ở nước ngoài, lải nhải hươu vượn mãi thì tóm lại cũng chỉ là muốn đào mỏ bòn tiền.

"Tiểu Kiện à, mẹ cũng muốn giúp mày lắm chứ. Nhưng cái ông bố kia của mày thì mày còn lạ gì, ông ta cứ một mực khăng khăng mày là con ruột ông ta. Tụi mẹ đâu dám ra tay giúp mày, nhỡ ông ta lại đến quậy tanh bành lên thì sao."

"Lần trước mẹ với bố dượng mày bị ông ta hại thê thảm thế nào mày biết rồi đấy, cổ phiếu tập đoàn rớt giá bốc hơi mất hàng nghìn tỷ đồng lận cơ mà. Chậc chậc~"

Thằng con nghe xong mấy lời than vãn oán trách của tôi, lập tức phi về làng ăn thua đủ với Cao Đại Phú.

"Nếu không tại ông, tôi đã làm thiếu gia con nhà giàu từ lâu rồi, cần chó gì phải nai lưng đi làm thuê kiếm từng đồng bạc cắc."

"Cao Đại Phú, tất cả là tại ông, ông làm nhà tôi tổn thất hàng nghìn tỷ đồng rồi ông biết không hả!"

Ngày nào nó cũng lôi Cao Đại Phú ra chửi bới, dăm ba bữa lại táng cho lão một trận nhừ tử.

Cao Đại Phú dẫu sao cũng đã già cả ốm yếu, sức mấy mà chịu nổi sự "đãi ngộ" nhường này.

Một năm sau, lão đã bị chính thằng con ruột tiễn chầu ông bà.

Và tôi rốt cuộc cũng thẳng tay chặn luôn số của thằng con.

Thiếu gia con nhà giàu á?

Đi mà nằm mơ đi con!

Toàn bộ tiền bạc tài sản của tôi, trước khi nhắm mắt xuôi tay, tôi nhất định sẽ tiêu xài cho bằng sạch. Một cắc cũng không để lại cho nó!

Xuân qua thu tới, chớp mắt mà tôi và Lý Tùy An đã định cư ở nước ngoài được tám năm.

Tám năm ròng rã, tôi một tay chăm lo từng bữa ăn giấc ngủ cho anh, nấu cho anh những bữa cơm nóng hổi, sáng tối đều đặn đẩy xe lăn cùng anh đi dạo dọc bờ biển.

Đây đều là những việc lặt vặt tôi làm cả đời, những việc mà trong mắt Cao Đại Phú và thằng con trai, nghiễm nhiên là bổn phận, là thứ cỏn con chẳng đáng nhắc tới.

Thế nhưng ở bên cạnh Lý Tùy An, tôi lại cảm nhận được giá trị đích thực của bản thân.

Lý Tùy An dạy tôi đọc sách, học ngoại ngữ, dẫn tôi đi xem triển lãm tranh, đi xem nhạc kịch, mỗi tối đều đặn đánh piano cho tôi nghe.

Tôi được tiếp xúc với một thế giới mà trước đây cả đời tôi chưa từng dám nghĩ tới, tận hưởng niềm hạnh phúc ngập tràn chưa từng có.

Lý Tùy An bảo đó gọi là theo đuổi giá trị tinh thần, anh hy vọng tôi sẽ có những mưu cầu tinh thần cho riêng mình.

"Thúy Thúy à, anh mong đôi ta có thể cứ mãi sống những tháng ngày như thế này."

"Me too!"

Cơn gió nhẹ mơn man trên mặt, tôi tựa đầu vào bờ vai vững chãi của anh.

Dưới ráng chiều hoàng hôn, đôi bàn tay hai chúng tôi vẫn đang đan chặt lấy nhau.

—— HẾT ——

HomeTrước