
Kế Mẫu Hung Hãn
Trong phòng tân hôn yên lặng đến lạ thường.
Cha ta mặc bộ hỷ phục màu đỏ tươi không vừa người, tự co mình lại ở góc tường, tay nắm chặt một cây gậy lò sưởi, run rẩy chắn trước người ta.
"A Mãn đừng sợ, cha… cha ở đây."
Giọng cha ta run lên như cầy sấy.
Ta cũng sợ.
Ta từng nghe nhị thẩm nói, Trưởng công chúa ghét nhất là trẻ con, nếu dám khóc nháo thì sẽ bị cắt lưỡi cho chó ăn.
Ta vốn không biết nói, nên cũng không lo bị cắt lưỡi, chỉ sợ bà ấy sẽ đ.á.n.h cha ta.
Bên ngoài khách khứa đã sớm giải tán hết—thật ra cũng chẳng có mấy ai đến, chẳng ai dám uống rượu mừng của Trưởng công chúa, ngoài trừ nhà nhị thúc vì muốn tranh thủ mấy món thừa mà nấn ná không chịu về.
