📖 CHƯƠNG 1
Sinh nhật tuổi 30 của tôi, Tư Cảnh Hách không về nhà.
Đây là lần đầu tiên anh ta qua đêm bên ngoài. Trong một ngày đặc biệt thế này, khó trách tôi lại tức giận đến vậy. Tôi gọi cho anh ta, ban đầu không có ai bắt máy, sau đó thì tắt nguồn luôn.
Trực giác của phụ nữ như một con thú hoang đang điên cuồng cắn xé tâm can tôi.
Tôi gào thét đến kiệt sức, khóc lóc đến rã rời, cứ thế ngồi trên sô pha cho tới tận hừng đông.
Mãi đến trưa hôm sau anh ta mới vác mặt về.
Tôi chẳng còn chút sức lực nào để xông tới chất vấn nữa, chỉ biết dùng ánh mắt trống rỗng dõi theo từng bước chân của anh ta.
Đi đến trước cửa ban công, anh ta dừng lại, cởi áo khoác rồi ngồi xuống chiếc ghế mây.
"Lâm Na, tôi muốn nói chuyện với cô."
Anh ta xoay xoay chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út.
"Tôi không muốn lừa dối cô. Cô rất tốt, nhưng ba năm qua tôi nhận ra chúng ta không hề hợp nhau."
"Cho nên tôi muốn..."
Anh ta tháo nhẫn xuống, đặt lên bàn trà vang lên một tiếng lạch cạch khe khẽ.
"Anh muốn ly hôn?"
Cổ họng tôi khô khốc, giọng nói cất lên nghe xa lạ như chẳng phải của chính mình.
Anh ta gật đầu.
"Anh có người khác rồi đúng không?"
"Đúng vậy."
Chuyện đã đến nước này rồi, tôi còn có thể nói không sao?
Tư Cảnh Hách rũ mắt, tránh ánh nhìn của tôi.
Anh ta xoa xoa ngón áp út vừa tháo nhẫn, dường như muốn xóa mờ luôn cả vết hằn nó để lại.
"Tôi biết nhất thời cô khó lòng chấp nhận, nhưng quyết định của tôi không ai thay đổi được đâu. Nếu trong lòng khó chịu, cô cứ việc đánh chửi tôi."
Từ cổ họng tôi bật ra một tiếng cười, nghe còn thảm hại hơn cả khóc.
Cuối cùng anh ta cũng chịu ngẩng đầu lên, sự chán ghét dành cho tôi trong ánh mắt đã chẳng buồn che đậy nữa.
"Cô cười cái gì?"
Ngày trước, khi còn lẽo đẽo theo đuôi tôi, anh ta cũng từng thốt ra những lời tương tự:
"Dù sao thì anh cũng đã nhắm trúng em rồi. Nếu em không đồng ý, anh sẽ ở vậy cả đời. Chuyện Tư Cảnh Hách này đã quyết định, không ai có thể thay đổi được."
Nói cho đúng thì phải một tháng nữa mới tròn ba năm. Quyết định của anh ta, hạn sử dụng sao mà ngắn ngủi quá.
Tôi không trả lời, chỉ trân trân nhìn anh ta không chớp mắt suốt cả phút đồng hồ.
Khuôn mặt đó gần như hoàn mỹ, chẳng thể tìm ra bất kỳ góc chết nào.
Cũng chính vì khuôn mặt này mà ban đầu tôi e ngại không muốn chấp nhận, để rồi sau này lại u mê chìm đắm vào nó.
Vậy mà bây giờ... nhìn anh ta, tôi chỉ thấy buồn nôn kinh tởm.
Anh ta nhíu mày, quay mặt đi chỗ khác, đưa tay nới lỏng cà vạt, giọng nói mang theo chút thương lượng:
"Tôi có thể bù đắp thêm cho cô một khoản tiền. Cô muốn gì cũng được, chỉ cần cô đồng ý ly hôn..."
"Tôi đồng ý."
Anh ta bỗng dưng đứng bật dậy, hai mắt trợn trừng kinh ngạc.
"Thật sao? Lâm Na, cô thực sự đồng ý rồi?"
Bàn tay run lên vì kích động, anh ta cầm chiếc điện thoại đang để trên ghế mây lên.
"Tôi gửi bản thỏa thuận điện tử cho cô rồi đấy. Cô xem qua đi, nếu không có vấn đề gì thì tôi bảo Tiểu Lý in ra."
Đến cả thỏa thuận ly hôn cũng đã chuẩn bị sẵn sàng.
Xem ra, anh ta đã nuôi nhân tình bên ngoài từ lâu.
Vừa nghĩ đến chuyện mới dạo trước anh ta vẫn còn ôm ấp, ân ái với mình...
Thật tởm lợm.
Tôi chỉ hận không thể lao vào cào nát bộ mặt đó ra.
Nhưng cuối cùng, tôi vẫn kìm lại được.
Tôi không muốn để bản thân phải phát điên chỉ vì bị anh ta đá.
Làm thế, anh ta lại tưởng tôi còn luyến tiếc anh ta lắm, phải dùng chiêu trò ăn vạ, khóc lóc ầm ĩ để ép anh ta thỏa hiệp.
Mặc dù trong lòng tôi quả thật có nghĩ như vậy, nhưng tuyệt đối không thể để anh ta biết.
Hai tay buông thõng bên người siết chặt thành nắm đấm, tôi hít một hơi thật sâu để ép mình bình tĩnh lại. Dẫu vậy, chất giọng cất lên vẫn chẳng giấu được nét run rẩy:
"Quyền nuôi con trai nhất định phải thuộc về tôi. Căn nhà ở vành đai 2 giao cho tôi. Những tài sản khác quy ra tiền mặt, đưa tôi 70 tỷ đồng."
Lúc kết hôn, Tư Cảnh Hách 29 tuổi, còn tôi 28.
Để tận dụng độ tuổi sinh nở tốt nhất, chúng tôi không dùng bất cứ biện pháp tránh thai nào. Đám cưới tổ chức vào tháng 1, đến ngày 12 tháng 12 thì con trai chúng tôi chào đời.
Nhà họ Tư trong cùng một năm đón nhận hai niềm vui lớn. Bố mẹ chồng vui mừng khấp khởi, dọn đến ở cùng để phụ tôi chăm cháu. Đợi đến khi thời tiết vừa ấm lên, ông bà liền đưa luôn đích tôn về nhà họ Tư.
"Được."
Anh ta đồng ý gần như không chút do dự.
"Đến lúc đó, tôi sẽ bảo Tiểu Lý mang bản thỏa thuận đến cho cô."
Anh ta cầm lấy áo khoác, lạnh lùng lướt qua tôi.
Đến khi tiếng cửa đóng sầm lại vang lên, tôi mới giật mình bừng tỉnh.
Rốt cuộc là loại phụ nữ có ma lực gì, lại có thể khiến anh ta vứt bỏ cả con trai ruột, thậm chí ngay cả việc diễn kịch vờ giằng co quyền nuôi con với tôi một chút cũng lười làm?
Tôi cười khổ, lắc đầu, cầm điện thoại lên gọi:
"Dì ơi, chiều nay dì đến sớm một chút, thu dọn đóng gói hết quần áo trong phòng thay đồ và sách vở trong phòng làm việc giúp cháu nhé. Với lại, tối nay dì không cần nấu cơm cho cháu đâu."
Mới hôm qua, tôi còn cho dì giúp việc nghỉ phép một ngày rưỡi, vốn định nhân dịp sinh nhật để cùng Tư Cảnh Hách hâm nóng tình cảm, tận hưởng thế giới của hai người. Tôi đã tự tay xuống bếp chuẩn bị một bàn đồ ăn thịnh soạn, cuối cùng toàn bộ đống thức ăn đó coi như mang đổ cho chó ăn rồi.
Buổi tối, tôi lái xe về căn hộ riêng ở phía bắc thành phố - nơi tôi từng sống trước khi lấy chồng. Không gian bên trong vô cùng sạch sẽ, không vương chút bụi bặm.
Từ ngày tôi lên xe hoa, thỉnh thoảng mẹ vẫn bảo người giúp việc qua đây dọn dẹp, nhờ thế mà chốn này không bị ám mùi lạnh lẽo, hoang vắng của một ngôi nhà lâu ngày vô chủ.
Tôi tự rót cho mình một ly vang đỏ, thẫn thờ ngồi trước cửa kính sát đất.
Nhìn những ánh đèn nê-ông le lói ngoài khung cửa, tôi chợt tự hỏi, nếu như năm đó tôi không chọn về nước.
Liệu tôi có tình cờ quen biết Tư Cảnh Hách, để rồi vào đúng cái lúc bản thân đã lỡ yêu anh ta tha thiết thì lại phải nếm mùi ly hôn như thế này không?
Sau khi lấy bằng Tiến sĩ, tôi trở về nước trong vòng tay bao bọc của gia đình, vô cùng thuận lợi trúng tuyển vào làm việc tại một tập đoàn lớn.
Công việc tử tế, thu nhập rủng rỉnh.
Điểm trừ duy nhất là không có bạn trai, chuyện này khiến bố mẹ tôi lo lắng đến mất ăn mất ngủ.
Ông bà đôn đáo khắp nơi nhờ người mai mối cho tôi.
Tư Cảnh Hách chính là đối tượng xem mắt thứ năm.
Vốn dĩ tôi chỉ ôm tâm lý đi gặp mặt cho xong nhiệm vụ, nào ngờ đối phương không phải kẻ dị hợm, cũng chẳng phải loại đàn ông thích huênh hoang bốc phét. Không những học vấn tương xứng với tôi, mà ngoại hình cũng chuẩn xác trúng phóc hình mẫu tôi hằng mong đợi.
Lúc chào tạm biệt, anh ta ngỏ ý:
"Chúng ta trao đổi phương thức liên lạc nhé, anh thấy nói chuyện với em rất hợp, cứ như chúng ta đã quen biết nhau từ lâu lắm rồi vậy."
Vậy mà khi về đến nhà, tôi lại thẳng tay ấn nút từ chối yêu cầu kết bạn Wechat của anh ta. Vô vàn nghi vấn cứ luẩn quẩn trong đầu tôi.
Người đàn ông đẹp trai cỡ đó sao lại không có nổi một cô bạn gái?
Học vấn cao, nhan sắc xuất chúng, ăn nói lại khéo léo duyên dáng, một người đàn ông độc thân với điều kiện hoàn hảo như vậy đáng lẽ phải được vô số bóng hồng săn đón mới đúng chứ? Trừ phi anh ta có vấn đề gì đó khuất tất nên mới phải đi xem mắt thế này.
Tôi và anh ta hoàn toàn khác nhau. Ngoại hình của tôi không nổi bần bật như anh ta, tính tình lại khô khan, vụng về trong giao tiếp, cộng thêm việc từng khước từ vài người hiếm hoi theo đuổi mình, thế nên mới ngậm ngùi chịu cảnh ế sưng ế xỉa.
Bẵng đi vài ngày, Tư Cảnh Hách đột ngột xuất hiện dưới lầu nhà tôi, thẳng thắn bày tỏ tâm ý:
"Lâm Na, cả hai chúng ta đều không còn trẻ trung gì nữa, có vài lời anh cũng không muốn giấu giếm làm gì. Ngay từ lần gặp mặt trước, anh đã xác định trái tim mình thuộc về em rồi, anh thực sự không muốn bỏ lỡ em."
