📖 CHƯƠNG 4
Công ty vốn cách nhà không xa, việc đạp xe đi làm vừa giúp rèn luyện sức khỏe lại chẳng bao giờ lo tắc đường, đúng là vẹn cả đôi đường.
Quả thực, từ sau hôm đó, tôi không còn giáp mặt Tư Cảnh Hách thêm lần nào nữa.
Cuối tuần, tôi đưa con trai đi khu vui chơi thì tình cờ gặp lại chú Lôi.
Vì vụ va chạm lần trước mà chú ấy đã bị Tư Cảnh Hách sa thải.
Vợ chú Lôi đổ bệnh không thể đi làm, con nhỏ mới lên bảy. Chú ấy vốn là trụ cột kinh tế của cả gia đình, nay đột nhiên mất việc. Trong lòng tôi cảm thấy áy náy nên đã đứng ra giới thiệu chú ấy vào làm tại công ty của anh trai mình.
Tư Cảnh Hách đánh hơi được chuyện này, liền chạy đến tận cổng cơ quan chặn đường tôi.
"Thiến Thiến nói quả không sai, cô và lão Lôi rốt cuộc có quan hệ mờ ám gì? Ông ta vừa bị tôi đuổi việc thì ngay lập tức đã chui vào công ty nhà cô làm. Cô còn dám mạnh miệng bảo hai người không thông đồng hãm hại Thiến Thiến và con trai tôi sao?"
Tư Cảnh Hách và Dư Thiến Thiến đúng là "chân ái" của đời nhau, cô ả nói cái gì anh ta cũng tin sái cổ, dứt khoát chẳng buồn động não suy nghĩ.
"Chính là cái loại quan hệ như anh nghĩ đấy, giỏi thì đi mà kiện tôi đi."
"Cô tưởng tôi không dám chắc..."
Cửa thang máy khép lại, chia cắt giọng gào thét điên loạn của Tư Cảnh Hách, nhưng anh ta cũng chẳng đuổi theo.
Thời gian từng ngày trôi qua, những uất ức, cam chịu trong cuộc hôn nhân cũ với Tư Cảnh Hách cuối cùng cũng bị sự săn đón của những người theo đuổi mới làm cho phai nhạt.
Ôm bó hoa tươi trên tay, khóe môi tôi khẽ cong lên. Đang trên đường về nhà thì tiếng chuông điện thoại chợt reo vang.
Tôi cứ ngỡ là shipper gọi giao hàng.
Nào ngờ, dãy số tưởng chừng đã bị lãng quên kia lại một lần nữa hiển thị, khơi dậy ký ức trong tôi. Chẳng cần đọc tin nhắn cũng thừa biết đó là số của Tư Cảnh Hách.
Wechat đã chặn, số điện thoại cũng đã xóa khỏi danh bạ.
Cứ ngỡ cả đời này sẽ chẳng bao giờ dính dáng đến nhau nữa nên tôi mới lười cho số anh ta vào danh sách đen. Ai mà ngờ được anh ta lại chập cheng dây thần kinh nào cơ chứ.
"Na Na, hôm nay em rảnh không? Anh muốn gặp em."
"Không rảnh, và cũng không cần thiết!"
Tay nhanh hơn não, tôi lỡ bấm nút gửi đi mất rồi.
"Na Na, cho anh gặp con một chút được không? Anh nhớ thằng bé."
Dòng tin nhắn này khiến tôi thoáng chốc do dự.
Khoảng thời gian mới ly hôn, con trai lúc nào cũng quấn lấy tôi hỏi:
"Mẹ ơi, bao giờ bố đi công tác mới về hả mẹ?"
Vì chuyện này, tôi từng phải cắn răng chủ động đi tìm Tư Cảnh Hách.
"Con trai nhớ anh rồi, tôi nói dối thằng bé là anh đi công tác nước ngoài. Lúc nào có thời gian thì anh đến thăm con đi."
Thế nhưng, Tư Cảnh Hách chỉ khoanh tay trước ngực, bày ra dáng vẻ trịch thượng nhìn tôi từ trên xuống dưới, giọng điệu lạnh lẽo vô tình:
"Hôm đó chẳng phải cô cấm tiệt bố mẹ tôi gặp nó sao? Bây giờ lại quay ra cầu xin tôi đến thăm con, tâm tư của cô có thể bớt lộ liễu đi một chút được không?"
Anh ta hoang tưởng rằng tôi lấy con trai ra làm cái cớ để giành giật anh ta từ tay Dư Thiến Thiến.
Tôi cố nén cục tức nghẹn ở cổ họng:
"Hôm đó tôi đang nóng nảy, là tôi không phải. Nhưng dẫu sao anh cũng là bố ruột của Hạo Hạo, anh không nên vắng mặt trong quá trình trưởng thành của con."
Tư Cảnh Hách lại bật cười mỉa mai:
"Trước kia tôi đúng là đánh giá thấp cô rồi, không ngờ cô lại tâm cơ đến vậy."
Nói đoạn, anh ta leo lên xe, nhấn ga phóng đi mất hút.
Nhìn dòng xe cộ hối hả lại qua trên đường, tôi lẩm bẩm tự nhủ:
"Hạo Hạo, con cứ coi như bố con chết rồi đi."
Hơn một năm qua, Tư Cảnh Hách chưa từng vác mặt đến thăm con, cũng chưa từng mở miệng hỏi han tình hình của thằng bé lấy một câu. Cứ làm như Hạo Hạo chỉ là con của riêng tôi, chẳng dính dáng chút máu mủ ruột rà nào tới anh ta vậy.
Tôi đã từng nghĩ đến việc tìm một thời điểm thích hợp để dứt khoát nói với con rằng bố nó đã chết, nhưng đến cùng vẫn chẳng thể nào mở lời.
Vậy mà hôm nay, thấy anh ta đột nhiên chủ động đòi gặp con...
Chẳng hiểu sao, sống mũi tôi lại xót xa cay sè. Bởi vì nếu gặp được anh ta, chắc chắn con trai tôi sẽ vui sướng lắm.
Dù sao thì Tư Cảnh Hách vẫn là bố ruột của thằng bé.
Hơn nữa, Hạo Hạo cứ thường xuyên nhắc đến bố. Tôi cũng đã cạn kiệt lý do để lừa gạt thằng bé về việc bố nó bặt vô âm tín rồi.
Tôi không có quyền thay con tước đoạt cơ hội này.
"Ba giờ chiều nay, tôi sẽ đưa thằng bé ra bãi biển chơi."
Tư Cảnh Hách phản hồi ngay tắp lự: "Được, được."
Con trai vừa biết tin bố sắp về đã nhảy cẫng lên sung sướng, vứt phăng món đồ chơi trên tay, tíu tít giục tôi đưa đi ngay.
Tôi vừa thay quần áo xong, mở cửa ra đã thấy Tư Cảnh Hách đứng chực sẵn bên ngoài, tay anh ta còn đang khựng lại giữa không trung, chuẩn bị gõ cửa.
Con trai mừng rỡ sà ngay vào lòng anh ta.
"Bố ơi, cuối cùng bố cũng về rồi! Con vui quá đi mất!"
Tư Cảnh Hách bế bổng thằng bé lên, hôn lấy hôn để lên hai má con.
Suốt dọc đường, con trai cứ ríu rít nói cười không ngớt:
"Bố ơi, lần này bố đi công tác lâu thật đấy. Lần sau bố đừng bỏ hai mẹ con đi lâu như thế nữa nhé."
"Sẽ không đâu, không bao giờ có chuyện đó nữa."
Tư Cảnh Hách quay đầu sang nhìn tôi. Tôi né tránh, đánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Đến bãi biển, tôi ngồi nghỉ dưới ô che nắng, lặng lẽ nhìn Tư Cảnh Hách chơi đùa cùng con trai, kiên nhẫn giúp thằng bé xúc cát vào cái xô nhựa nhỏ xíu.
Chẳng rõ anh ta thủ thỉ gì vào tai thằng bé, chỉ thấy con trai xách xô lăng xăng chạy đi tìm đám bạn nhỏ khác chơi cùng. Còn Tư Cảnh Hách thì đứng dậy, sải bước đi về phía tôi.
Anh ta mang theo hai ly nước lạnh, ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh.
"Na Na, anh xin lỗi."
Tôi ném cho anh ta một ánh nhìn mờ mịt, khó hiểu.
"Trước kia là do anh bị mù quáng, có một người vợ tốt như em mà không biết đường trân trọng, lại hoang tưởng rước cái tình yêu đích thực dỏm kia về. Không ngờ... đây chính là quả báo cho việc anh phản bội và phụ bạc em."
Dư Thiến Thiến vốn là bạn gái cũ của Tư Cảnh Hách. Hai người bọn họ từng yêu nhau đến mức đã tính đến chuyện cưới xin.
Năm đó, Tư Cảnh Hách dẫn cô ả về ra mắt gia đình, nhưng Dư Thiến Thiến lại lén lút hút thuốc trong nhà vệ sinh rồi bị mẹ Tư bắt tại trận. Bà lập tức kịch liệt phản đối chuyện hai người qua lại.
Đó chưa phải là lý do duy nhất.
Dư Thiến Thiến còn hống hách bắt dì giúp việc phải cúi rạp người xuống xỏ giày cho mình. Các bậc bề trên nhà họ Tư đều đánh giá cô gái này vô giáo dục, nên nói gì cũng nhất quyết không đồng ý cho Tư Cảnh Hách rước cô ả qua cửa.
Dư Thiến Thiến tức tối bỏ đi biệt xứ. Chẳng bao lâu sau, cô ả cặp kè ngay với một gã trọc phú thô bỉ.
Nhưng do thói tiêu xài hoang phí quá trớn, cô ả bị gã trọc phú tẩn cho một trận nhừ tử. Dư Thiến Thiến ôm cục tức bỏ về Nam Thành, tình cờ đụng mặt Tư Cảnh Hách ở sân bay, thế là tình cũ không rủ cũng tới, củi khô bốc cháy phừng phừng.
Đợi đến khi Dư Thiến Thiến mẹ tròn con vuông, gã trọc phú kia mới mò tới tận nơi đòi người.
Đến lúc này Tư Cảnh Hách mới ngã ngửa. Hóa ra đứa con gái mà Dư Thiến Thiến đẻ ra vốn dĩ chẳng phải là nòi giống của anh ta.
Cô ả về Nam Thành cốt cũng chỉ để an thai, chứ làm gì có chuyện mảy may nhớ nhung tình cũ mà cất công đi tìm anh ta ôn lại kỷ niệm.
Bà bầu ốm nghén kén ăn, không nuốt trôi đồ ăn xứ lạ nên mới mò về quê hương tĩnh dưỡng, lý do chỉ đơn giản có vậy.
Dư Thiến Thiến trước nay nào phải loại người nặng tình nặng nghĩa gì cho cam. Đào đâu ra cái chuyện chia tay sáu năm trời đằng đẵng rồi mà vẫn ôm tương tư khôn nguôi.
Tất cả cơ sự này đều là do anh ta tự mình đa tình, gieo gió gặt bão, tự làm tự chịu mà thôi.
Tư Cảnh Hách điên tiết túm chặt lấy cổ áo gã trọc phú, chửi bới gã dám cướp vợ sắp cưới và con gái ruột của mình.
Gã đàn ông nặng cả tạ bị anh ta xốc lắc đến mức thở hồng hộc. Gã ngồi phịch xuống ghế, vừa ho sặc sụa vừa thong thả rút ra tờ phiếu siêu âm khám thai lần đầu của Dư Thiến Thiến.
Tư Cảnh Hách vẫn ngoan cố chưa chịu bỏ cuộc. Mãi cho đến khi tận mắt nhìn thấy tờ kết quả xét nghiệm ADN, anh ta mới bàng hoàng sụp đổ, nhận ra bản thân mình đúng là một trò hề.
Dư Thiến Thiến ôm đứa bé leo tót lên chiếc máy bay riêng của gã trọc phú, bỏ lại Tư Cảnh Hách đứng bơ vơ chết sững trong gió, ôm đầu điên loạn.
