Menu

📖 CHƯƠNG 6

~9 phút đọc1.720 từ6/6 chương

Đám nhân viên mất việc vì muốn đòi lại công bằng đã kéo đến chặn kín cửa công ty, giăng băng rôn biểu tình.

Có người quay lại video tung lên mạng, thế là vụ việc lại chễm chệ leo lên top tìm kiếm thêm một bận nữa.

Cố Thần Nghiên luống cuống thật rồi. Anh ta điên cuồng gọi điện, nhắn tin cho tôi.

Giọng điệu từ đe dọa chuyển sang nổi trận lôi đình, và cuối cùng là những tiếng van xin thảm thiết.

Tôi vứt bỏ chiếc sim điện thoại đôi với anh ta, trả lại căn nhà đang thuê, xách ba lô lên đường đi trekking núi tuyết.

Đó từng là nơi tôi muốn cùng Cố Thần Nghiên đến hưởng tuần trăng mật, nhưng giờ đây, tôi quyết định sẽ tự mình ngắm nhìn nó.

Tôi tham gia vào một nhóm nhỏ do các phượt thủ tự ghép đoàn với nhau.

Trưởng đoàn là một người đàn ông trạc ba mươi, đeo một chiếc ba lô to đùng, lúc cười khóe mắt cong cong.

Khi nhìn thấy tôi, anh ấy hơi sững người:

"Là cô sao?"

Tôi cũng ngớ người:

"Anh là... anh chàng giúp tôi thay lốp dự phòng trên cao tốc hôm đó?"

Anh bật cười rạng rỡ, chìa tay ra:

"Chào cô, tôi là Hứa Triết!"

Khu vực núi tuyết không có sóng điện thoại.

Tôi ngồi một mình trên sườn dốc, ngắm nhìn ánh hoàng hôn rực rỡ nhuộm cả ngọn núi thành màu vàng ươm.

Gió rít từng cơn mạnh bạo, quật vào chiếc áo khoác gió kêu phần phật.

Chợt nhớ lại, tôi từng nói với Cố Thần Nghiên rằng mình muốn đến ngọn núi thiêng Cương Nhân Ba Tề để hưởng tuần trăng mật, nhưng anh ta chỉ ném lại một câu "xa quá" rồi phũ phàng từ chối.

Giờ tôi mới hiểu, cái gì mà sợ phiền phức cơ chứ, chẳng qua là anh ta chưa bao giờ bận tâm xem tôi thực sự muốn gì.

Ngọn núi tuyết vẫn trầm mặc sừng sững đứng đó, ngàn vạn năm qua chưa từng lay chuyển.

Còn tôi, phải mất bao nhiêu năm ròng rã mới học được cách giống như nó, tuyệt đối không vì những kẻ không đáng mà dao động dù chỉ một phân.

Giờ ngẫm lại, mọi muộn phiền chốn trần gian đều trở nên vô cùng nhỏ bé, bé đến mức chẳng đáng bận lòng.

Hứa Triết đi đến bên tôi từ lúc nào không hay. Anh đưa cho tôi một cốc trà nóng:

"Đang nghĩ gì thế?"

Tôi nhận lấy cốc trà, hơi nóng bốc lên làm mờ đi tầm nhìn:

"Hóa ra, cảnh sắc khi ngắm một mình... cũng đẹp lắm."

Anh khẽ cười, không đáp lời, chỉ lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh, cùng tôi ngắm trọn vẹn buổi chiều tà.

Những ngày sau đó, ban ngày chúng tôi đi trekking, ngắm sông băng, thỏa sức vui đùa giữa nền tuyết trắng.

Ban đêm, cả nhóm quây quần bên đống lửa trại, ấp tay vào ly trà bơ nóng hổi do chính chủ homestay nấu, cùng nhau đếm sao băng trên trời.

Hứa Triết luôn chọn ngồi ngay sát bên tôi. Những tia lửa nổ lách tách bắn lên cao, phả hơi nóng làm hai má tôi râm ran đỏ.

Mười ngày sau, chuyến đi kết thúc.

Lúc trao nhau cái ôm tạm biệt, Hứa Triết đưa cho tôi một tấm danh thiếp:

"Nếu em sẵn lòng, hãy đến công ty của anh làm việc nhé."

Tôi nhận lấy. Trên tấm danh thiếp ép kim chỉ in vỏn vẹn vài dòng chữ đơn giản:

[Tập đoàn Hứa Thị - Hứa Triết - Tổng Giám đốc]

Anh đút hai tay vào túi áo khoác, tinh nghịch nháy mắt với tôi:

"Tập đoàn Hứa Thị, em đã nghe tên bao giờ chưa?"

"Công ty con của anh từng hợp tác với Cố Thần Nghiên đấy."

Tôi chợt nhớ ra.

Đó là một bản hợp đồng siêu khủng. Cái ngày ký bản nháp hợp đồng, Cố Thần Nghiên đã đắc ý ra mặt:

"Thẩm Khê Vân, lần này anh sắp phất lên thật rồi!"

Kết quả là, trong hợp đồng toàn hố là hố.

Tôi đã phải thức trắng ba đêm liền, soi xét từng điều khoản để bới cho ra hết mớ cạm bẫy đó, rồi soạn lại một bản hợp đồng mới tinh tươm giao cho anh ta.

Nghe đồn vào ngày ký kết chính thức, ánh mắt đối tác nhìn Cố Thần Nghiên còn mang theo vài phần nể sợ.

Thấy tôi phô ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, Hứa Triết bật cười:

"Lúc đó anh đã nghĩ, một nhân tài cỡ này mà lại cam tâm cúi đầu dưới trướng một gã sếp bù nhìn như vậy, thật sự quá đáng tiếc."

"Giờ thì hay rồi, có phải em nên bồi thường cho anh không?"

Tôi ngơ ngác nhìn anh: "Bồi thường chuyện gì cơ?"

Anh làm bộ hậm hực bất bình:

"Em làm anh vuột mất một cơ hội kiếm tiền hời đến thế, bây giờ em phải đền cho anh chứ!"

Nhìn dáng vẻ hờn dỗi hệt như trẻ con của anh, tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Sau đó, tôi gia nhập Hứa Thị, trở thành Giám đốc Pháp chế trẻ tuổi nhất của tập đoàn.

Môi trường làm việc ở đây rất tuyệt vời, tôi rốt cuộc cũng có đất để thỏa sức vẫy vùng.

Sau khi xử lý êm đẹp vài vụ tranh chấp pháp lý hóc búa, các đồng nghiệp đã hoàn toàn tâm phục khẩu phục vị sếp "nhảy dù" này.

Chuỗi ngày bận rộn khiến tôi dần quên đi chuyện cũ, ban đêm cũng không còn bị giật mình tỉnh giấc bởi cơn ác mộng bị xe nghiền nát thân xác nữa.

Sảnh làm việc của tòa án đông nghẹt người. Tôi ngồi ở khu vực ghế chờ để đợi gọi số.

Hôm nay tôi đến để giải quyết một vụ án cưỡng chế thi hành án.

Đối phương đã chây ì suốt một năm trời, Hứa Triết không muốn nương tay chờ đợi thêm nữa. Số tiền tranh chấp rất lớn nên tôi phải đích thân chạy một chuyến.

Trong lúc chờ đợi, màn hình điện thoại chợt nhảy lên một thông báo tin tức:

[Hậu truyện vụ án "em bé" náo loạn cao tốc: Ông chủ trốn nợ Cố Thần Nghiên bị băng nhóm cho vay nặng lãi tra tấn đến chết, thi thể được phát hiện tại một xưởng hoang. Đồng phạm An Noãn Noãn khi được giải cứu đã rơi vào trạng thái tâm thần hoảng loạn do từng bị bán qua tay nhiều lần.]

Đầu ngón tay tôi khựng lại giữa không trung, khẽ lẩm nhẩm: "Cố Thần Nghiên..."

Ngồi ngay sát cạnh tôi là mấy người đàn ông mặc vest, trước ngực đeo thẻ "Luật sư trợ giúp pháp lý".

Một vị luật sư lớn tuổi trong số đó chợt lên tiếng bàn luận:

"Cái tin tức này nhắc đến đúng vụ án tôi đang tiếp nhận đây. Nạn nhân vì muốn giữ mạng cho cô nàng kế toán, đã nhắm mắt đi vay nặng lãi 105 tỷ đồng."

Cậu luật sư trẻ ngồi cạnh cười khẩy: "Chân ái cơ đấy?"

Tôi khẽ cười lạnh trong lòng. Vị luật sư già lắc đầu: "Chân ái cái nỗi gì."

"Ban đầu gã đó định thí tốt giữ xe. Ai dè cô kế toán kia uy hiếp gã ngay trong phòng tiếp kiến, dọa rằng nếu không cứu ả thì lúc vào tù rồi ả không dám chắc mình sẽ khai ra những gì đâu. Gã sợ quá phải chạy vạy suốt ba ngày để gom đủ tiền nộp phạt. Kết quả là ả vừa được thả ra thì gã cũng đánh bài chuồn luôn."

Cả tôi và cậu luật sư trẻ đều sững sờ: "Chuồn luôn?"

"Chuồn rồi! Gã đàn ông kia tiền mất tật mang, trốn chui trốn nhủi khắp nơi nhưng cuối cùng vẫn bị tụi đòi nợ thuê tóm cổ."

"Chậc, chết thảm lắm. Toàn thân chẳng còn mẩu xương nào lành lặn, nội tạng giập nát bét, bị hành hạ đau đớn cho đến chết. Nghe pháp y kể lại, cái xác nhũn ra như một túi nước, cứ động nhẹ một cái là máu tươi lại ứa ra."

Tôi nghe thấy nhịp thở của chính mình nhẹ bẫng đi.

Cậu luật sư trẻ tặc lưỡi cảm thán: "Haiz, thế thì hời cho ả kia quá."

"Hừ..."

Vị luật sư già cười khẩy: "Hời gì chứ."

"Ả đó bỏ trốn cùng một 'đại ca' quen trên mạng, cuối cùng bị bán thẳng ra nước ngoài. Lúc được cảnh sát giải cứu thì trí tuệ chỉ còn như đứa trẻ lên ba, chuyện tiêu tiểu cũng không thể tự lo liệu được nữa."

Ông ấy liếc nhìn màn hình gọi số rồi vội vã đứng dậy:

"Mải buôn chuyện hăng quá, suýt nữa thì lố số rồi."

Tôi vẫn ngồi yên tại chỗ, bần thần gật đầu.

Trong lòng chẳng còn buồn vui sướng khổ, chỉ thầm cảm thán một câu đời người như một vở kịch.

Hai kẻ từng ngông cuồng tự đắc, vỗ ngực cho mình là nhất, cuối cùng lại rước lấy kết cục thê thảm nhường này.

Điện thoại chợt rung lên bần bật. Là tin nhắn của Hứa Triết:

"Dạo này doanh thu của công ty rất tốt, phòng nhân sự đang lên kế hoạch đi team building ở Maldives. Nhưng mà... anh có thể đánh lẻ, mời riêng em đi đến một nơi khác được không?"

Kèm theo đó là một bức ảnh chụp màn hình.

Hai tấm vé máy bay in tên của hai chúng tôi và một bản đồ lộ trình bay.

Điểm đến: Ngọn núi thiêng Cương Nhân Ba Tề.

"Nơi mà em luôn muốn đến..."

Đó chỉ là một tâm nguyện tôi từng bâng quơ nhắc đến lúc đứng dưới chân núi tuyết, vậy mà anh lại khắc ghi thật sâu vào trong lòng.

Ánh nắng rọi qua cửa kính đậu trên bờ vai tôi, ấm áp đến lạ thường.

Tôi nhẹ nhàng gõ xuống bàn phím một chữ:

"Vâng!"

(HOÀN)

HomeTrước