📖 CHƯƠNG 2
Cố Thần Nghiên bị ả lắc đến nghiêng ngả, khẽ nhíu mày:
"Khê Vân, mở cửa sổ trời một chút thì có sao đâu, em dịu dàng với Noãn Noãn một chút đi."
Thấy tôi không nhúc nhích, anh ta tặc lưỡi, nhoài người thẳng từ ghế sau lên, vươn tay ấn nút mở cửa.
Gió lạnh lùa qua cửa sổ trời, rót thẳng vào cổ khiến tôi nổi da gà.
An Noãn Noãn reo hò ầm ĩ. Có Cố Thần Nghiên đỡ, ả thò hẳn nửa người ra ngoài trần xe, huơ tay múa chân, bắt đầu hát rống lên:
"Ngủ ngoan~ ngủ ngoan~ bảo bối thân yêu của ta ơi..."
Cái giọng ỏn ẻn giả tạo ấy vừa cất lên đã bị gió rít xé nát bươm.
Tôi tập trung cao độ nhìn thẳng về phía trước, khóe mắt chợt bắt được bóng dáng lờ mờ của thanh chắn giới hạn chiều cao ở đằng xa.
"Cố Thần Nghiên, đằng trước có thanh chắn kìa."
"Không sao, anh canh chừng rồi!" Cố Thần Nghiên hờ hững liếc mắt một cái, rồi lại quay sang nhìn An Noãn Noãn bằng ánh mắt cưng chiều đắm đuối.
Dưới ánh đèn pha, thanh chắn hắt lại ánh sáng bàng bạc chói mắt, khoảng cách ngày một thu hẹp.
An Noãn Noãn vẫn mặc kệ, cứ mải mê gào thét ca hát, tay vung vẩy con gấu bông...
Tôi hét toáng lên: "Thanh chắn kìa!"
"Noãn Noãn thụt xuống!" Cố Thần Nghiên hoảng hồn, vội vã đưa tay kéo ả.
Nhưng không kịp nữa rồi. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, tôi đánh lái khét lẹt.
Chiếc xe ngoặt đầu ngay tại chỗ, thân xe cọ sát vào dải phân cách bằng thép phát ra âm thanh rợn người.
Cố Thần Nghiên cuối cùng cũng giật được An Noãn Noãn đang thét thất thanh xuống, ôm rịt lấy ả vào lòng che chở.
Chiếc xe trượt đi một quãng dài, cuối cùng quay ngược đầu, khựng lại ở làn khẩn cấp.
An Noãn Noãn sợ đến ngây dại, há hốc mồm mà không nặn nổi tiếng khóc nào.
Cố Thần Nghiên hốt hoảng sờ nắn kiểm tra khắp người ả, giọng run lẩy bẩy:
"Không sao chứ Noãn Noãn? Em có bị đau ở đâu không?"
Thấy ả không xước xát gì, anh ta mới ngẩng phắt đầu lên, mở miệng là đổ lỗi ngay tức khắc:
"Em lái xe kiểu gì thế hả!"
Tôi chậm rãi đưa tay vuốt tóc, đầu ngón tay chạm vào một thứ chất lỏng âm ấm, dính nhớp nháp.
Lốp trước bên phải nổ tung, cản trước móp xệch một mảng lớn, chiếc gương chiếu hậu bên ngoài chỉ còn bám lại bằng dăm ba sợi dây điện đứt lỉa chỉa, treo lủng lẳng đầy thảm hại.
Gió buốt quất thẳng vào vết thương trên da đầu khiến tôi đau rát thấu xương.
Phớt lờ lời buộc tội vô lý của anh ta, tôi hất cằm về phía cái lốp xe xẹp lép:
"Gọi xe cứu hộ kéo đến trạm thu phí cao tốc gần nhất rồi bắt xe khách đi tiếp, chúng ta vẫn kịp nộp tài liệu trước giờ hành chính."
"Không chịu đâu!" An Noãn Noãn ở băng ghế sau thét chói tai, "Gấu bông của bé bị rơi mất rồi..."
Cố Thần Nghiên lại cúi đầu dỗ dành: "Ngoan nào, để anh Nghiên mua cho em con khác nhé."
"Hổng chịu đâu! Tất cả là tại chị Khê Vân đánh lái lung tung đấy!" Ả tỏ vẻ tủi thân oan ức, lên tiếng buộc tội tôi.
Sắc mặt Cố Thần Nghiên sầm xì. Anh ta đẩy mạnh tôi một cái: "Em ra ngoài đường tìm đi!"
Tôi sững sờ, không dám tin vào tai mình: "Anh có biết đi bộ trên cao tốc nguy hiểm đến mức nào không hả?"
"Vì em nhắc muộn nên chúng ta mới bị kẹt lại ở đây. Hậu quả do em tự gây ra thì em tự đi mà chịu trách nhiệm!" Anh ta gân cổ lên cãi, lý lẽ vô cùng hùng hồn.
Tôi chán nản đảo mắt, lật cổ tay xem đồng hồ rồi lạnh nhạt nhắc nhở:
"Còn chần chừ ở đây nữa là không kịp nộp đơn kháng cáo trong hôm nay đâu..."
Thế nhưng anh ta lại thiếu kiên nhẫn xua tay cắt ngang lời tôi: "Bớt vác chuyện nộp tài liệu ra dọa nhau đi! Ngày mai nộp thì chết ai à?"
Ngày mai ư? Tôi đã hết lời nhắc nhở rồi, cơ sự đến nước này, tất cả đều là do bọn họ tự chuốc lấy.
Tôi lẳng lặng xoay người, men theo rìa ngoài dải phân cách, đi bộ ngược về phía sau.
Gió rít như lưỡi dao cứa rách da mặt. Dưới ánh sáng yếu ớt của đèn flash điện thoại, tôi căng mắt soi rọi từng tấc đường.
"Chị Khê Vân cố lên nhé!"
Từ đằng xa vọng lại tiếng cổ vũ chói tai, mang rặt vẻ đắc ý khi trò chơi khăm của An Noãn Noãn trót lọt. Giờ phút này, ả đang cuộn tròn trong chăn êm, ung dung mút bình sữa.
Bỗng một chiếc xe tấp vào làn khẩn cấp. Một người thanh niên thò đầu ra hỏi:
"Cô gái ơi, có cần giúp gì không?"
Anh ấy nhiệt tình giúp tôi thay lốp dự phòng, còn chu đáo đưa cho tôi một ly cà phê nóng. Ngước nhìn hai kẻ đang dính lấy nhau như sam ở đằng xa, anh ấy ái ngại khuyên:
"Dù cô đang tìm thứ gì đi chăng nữa, thì nó cũng chẳng đáng giá bằng mạng sống của mình đâu."
Sống mũi tôi bỗng chốc cay xè.
Ngay đến một người xa lạ qua đường còn biết xót xa lo lắng cho tôi. Vậy mà gã bạn trai của tôi lại đang tâm đẩy tôi ra đường cao tốc lúc rạng sáng, bất chấp nguy cơ có thể bị xe tông chết bất đắc kỳ tử, chỉ để đi nhặt lại một con gấu bông giẻ rách.
Tới khi trời hửng sáng, nghe Cố Thần Nghiên cắn răng hứa hẹn "muốn mua gì mua nấy", An Noãn Noãn mới chịu gật đầu bỏ qua.
Trước khi chui tọt lên xe, ả còn quay lại lườm tôi một cái cháy máy.
Chặng đường tiếp theo, ả bỗng dưng im ắng đến lạ thường.
Xuyên qua gương chiếu hậu, tôi thấy ả ngoan ngoãn rúc sâu vào vòm ngực Cố Thần Nghiên. Tròng mắt ả đảo liên tục, thỉnh thoảng lại ghé sát tai anh ta rù rì to nhỏ điều gì đó, đôi môi cố tình cọ sát vào da thịt đối phương.
Cố Thần Nghiên cứ tủm tỉm cười gật đầu, lâu lâu lại khẽ mắng yêu vài câu.
Lúc tới được trạm thu phí điểm đến, đồng hồ đã điểm bốn giờ chiều.
Viên cảnh sát làm nhiệm vụ kiểm tra thường lệ tay cầm kẹp tài liệu, hờ hững đảo mắt nhìn vào trong xe:
"Trên xe có mấy người?"
Tôi lịch sự đáp: "Dạ thưa, ba người ạ."
Ngay lập tức, từ băng ghế sau bật ra tiếng cười rúc rích của An Noãn Noãn:
"Nói dối, rõ ràng là bốn người cơ mà!"
Ả nghiêng đầu, cười ngây thơ vô số tội:
"Ở trong cốp sau vẫn còn một người không biết động đậy nữa kìa."
Lời ả vừa dứt, toàn thân viên cảnh sát lập tức căng cứng. Bàn tay đang buông thõng bên hông cũng nhanh chóng rút về, trong tư thế cảnh giác sờ lên khẩu súng giắt ở thắt lưng:
"Tất cả bước xuống xe, ngay lập tức!"
Da đầu tôi lập tức tê rần. Tôi ngoan ngoãn giơ cao hai tay khỏi đầu, rón rén bước xuống xe:
"Đồng chí cảnh sát, cô ấy là đồng nghiệp của tôi, tính tình bình thường rất hay thích nói đùa..."
An Noãn Noãn ở phía bên kia nhảy cẫng lên, vẻ mặt vô cùng bất bình:
"Đâu có đâu! Chú cảnh sát ơi, bé không có nói dối mà, chú không tin thì cứ hỏi anh Nghiên thử xem!"
Cố Thần Nghiên mấp máy môi. Chút do dự xẹt qua nhưng rồi anh ta vẫn lên tiếng:
"Tôi tin Noãn Noãn."
Lồng ngực tôi bỗng chốc như được mở toang, sáng tỏ mọi chuyện.
Thì ra nãy giờ bọn họ rầm rì to nhỏ chán chê ở ghế sau, chính là để thông đồng bày mưu tính kế cái vở kịch này. Nỗi hoang mang, hốt hoảng vừa trào dâng trong lòng tôi lúc này đã bị dập tắt, thay thế bằng sự bình thản đến lạ thường.
Nếu các người đã cất công dựng hẳn một sân khấu hoành tráng thế này, sao tôi có thể không nể mặt mà phối hợp diễn cùng cơ chứ?
Lúc mở miệng lần nữa, tôi cố tình nặn ra một khuôn mặt đầy vẻ lo âu tột độ:
"An Noãn Noãn, cô có thể thôi ngay cái trò quậy phá không màng hoàn cảnh này được không? Cô mà ăn nói hàm hồ nữa là tất cả bị bế lên đồn công an đấy!"
"Cô liệu hồn mà cẩn thận cái miệng cho tôi!"
An Noãn Noãn cong môi bĩu mỏ, tà váy công chúa nương theo nhịp điệu lắc lư cố ý của ả mà cọ xát vào nhau phát ra tiếng "sột soạt":
"Hóa ra chú cảnh sát dễ bị lừa gạt đến vậy sao."
"Thôi được rồi, bé chỉ đùa một chút thôi mà, trong cốp xe làm gì có giấu người nào đâu..."
Nhưng cảnh sát còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, ả đã vội chớp chớp mắt, nhăn nhở cười bồi thêm:
"Chỉ là đùa thôi, trong cốp xe không phải giấu một người, mà là giấu một hũ bột màu trắng cơ!"
Không khí tĩnh lặng như thể vừa bị đóng băng. Ánh mắt viên cảnh sát thoắt cái trở nên sắc lẹm, nồng nặc sát khí:
"Cái gì bột màu trắng?"
"Là chất bột màu trắng thơm nức mũi đó ạ!" Ả vỗ tay độp độp, lại tiếp tục bày ra dáng vẻ ngây ngô nghiêng đầu: "Bé thích uống thứ đó nhất luôn, chỉ cần pha uống một hớp thôi là tự nhiên thấy lâng lâng vui sướng á~"
Vừa nói, ả vừa đưa tay chỉ thẳng vào tôi - người lúc này đang phải ngồi xổm ngoan ngoãn trên đất:
"Thế nhưng chị Khê Vân lại bảo thứ bột màu trắng đó gây nghiện không tốt cho sức khỏe, cấm không cho bé uống nhiều. Chị ấy rõ là đồ keo kiệt chết đi được!"
