Menu

📖 CHƯƠNG 8

~8 phút đọc1.617 từ8/9 chương

Từ ngày hôm đó trở đi, người của Tuyên Bình Hầu phủ không còn ai bén mảng tới cửa nữa.

Vài vị quý phu nhân trước đây có chút giao tình với ta tới làm khách, hễ nhắc đến Tuyên Bình Hầu phủ, thảy đều mang ngữ khí trào phúng.

"Ta dẫu sao cũng kiến thức thiển lậu, nhưng chưa từng thấy kẻ nào ruồng rẫy thân sinh nữ nhi, ruồng rẫy thân muội muội đến mức muốn đẩy người ta vào chỗ c.h.ế.c như vậy. Cung yến hôm đó, Tuyên Bình Hầu Thế tử phải hận muội đến nhường nào mới dám vu cho muội là thích khách chứ, quả thực hận không thể để muội vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian này."

Hắn là sợ ta cướp mất đồ của Tần Linh Nguyệt, lại sợ Hầu phủ bọn chúng bị người đời chê cười.

Nhưng nàng ta nay đã là Vương phi, mấy chục năm cũng đã trôi qua, ta cho dù có hai bàn tay trắng tới cửa nhận thân, thì có thể cướp được thứ gì của ai cơ chứ?

Kẻ được phái đi dò la mang về một tin tức thế này: Tần Hoài Thời ở nhà buông lời độc ác, nói rằng cho hắn thêm thời gian nhất định sẽ cho ta biết tay.

Và cùng lúc đó, Quận chúa của Tấn Vương phủ đã định thân. Gia đình được định thân cũng là một thế gia võ tướng.

Quận chúa hạ giá, tất nhiên cũng là một sự kiện oanh động. Hôn kỳ thậm chí còn ấn định sớm hơn cả Chiêu Dương Công chúa.

Ngu Độ mấy ngày đó đi sớm về khuya, thần sắc ngày càng thêm ngưng trọng.

Rốt cuộc có một ngày, trong cung truyền tới khẩu dụ của Hoàng hậu nương nương, mời ta tiến cung ở lại một thời gian ngắn. Đó là trên danh nghĩa, còn thực tế là, cần ta tiến cung để bảo vệ Hoàng hậu cùng các nữ quyến khác trong cung.

Nhiều năm về trước, khi bệ hạ vẫn còn là Hoàng tử, lúc ngài đích thân thống soái quân đội, ta và Ngu Độ vừa tân hôn không lâu cũng đã cùng nhau kiến công lập nghiệp trên chiến trường. Ta từ nhỏ đã theo phụ huynh tập võ, Ngu Độ cũng coi như là lão sư của ta, nếu thực sự luận về thân thủ, ta tuyệt đối không hề kém cỏi.

Nữ nhi hiện cũng đang ở trong cung. Long thể bệ hạ tuy đã chuyển biến tốt, nhưng đối ngoại vẫn không hề phô trương. Nữ nhi liền lưu lại trong cung để điều lý thân thể cho các vị phi tần và công chúa.

Hoàng hậu nhìn nữ nhi, hướng về phía ta nói:

“Cẩm Thư, thật sự không định nhân lúc này tìm cho A Chỉ một mối nhân duyên tốt sao? Chỗ bổn cung vẫn còn không ít bức họa của các thế gia công tử. A Chỉ trẻ trung xinh đẹp, chớ có để lỡ mất thanh xuân."

Ta đứng dậy tạ ân:

“Thần thiếp tạ ơn nương nương hậu ái. Chỉ là đứa trẻ A Chỉ này, cha con bé vốn dự tính sẽ kén rể, các vị thế gia công tử ở Kinh thành này, làm gì có ai tình nguyện cơ chứ?"

Tất nhiên là có thể tìm được người tình nguyện. Chỉ là Hoàng hậu đã nghe hiểu ý tứ từ chối của ta, người khẽ cười:

“Cũng đúng, bệ hạ và bổn cung đã giữ lại một đứa hài tử của ngươi ở Kinh thành rồi, dù sao cũng không tiện ép A Chỉ phải lưu lại nữa."

Ta đáp:

“Ngôn Cận được Công chúa coi trọng, đó là phúc khí của nó. Nếu bệ hạ cần đến, nó vẫn luôn là tướng lĩnh của bệ hạ."

Nếu như không có nội ưu ngoại hoạn, ta đương nhiên cũng mong ngóng nhi tử được bình bình an an làm một vị Phò mã. Nhưng có vài chuyện đã cháy đến cúp mày.

Sau khi lập thu, thế cục trong Kinh thành ngày càng trở nên nghiêm tuấn.

Cuối cùng vào một đêm khuya nọ, trong cung đèn đuốc sáng trưng, bên ngoài lại bỗng chốc huyên náo ồn ào.

Ta giật mình bừng tỉnh từ trong mộng, vội vã đi gọi nữ nhi dậy, sau đó liền gấp rút chạy tới tẩm điện của Hoàng hậu.

Trong điện Hoàng hậu, vài vị phi tần cùng tử nữ của họ đang chen chúc rúc vào một chỗ. Lắng nghe tiếng chém g.i.ế.c bên ngoài, họ càng ôm chặt lấy hài tử trong lòng.

Ta cùng thủ hạ cầm theo binh khí tiến vào điện.

"Nương nương yên tâm, có thần thiếp ở đây, nhất định sẽ hộ giá người chu toàn."

Hoàng hậu lại đẩy Chiêu Dương Công chúa về phía ta:

“Cẩm Thư, nếu phản quân xông vào, ngươi hãy đưa Công chúa và các Hoàng tử đi."

Đây là hạ sách rồi. Ta không đáp lời, quay đầu nhìn sắc trời bên ngoài.

Trước lúc trời sáng sẽ rõ trắng đen.

Ý đồ phản nghịch của Tấn Vương, khoảng thời gian này đã càng lúc càng không thèm che giấu. Nhưng dù có đề phòng đến đâu, cũng vẫn không tránh khỏi một trận ác chiến.

Sắc trời dần sáng, tiếng chém g.i.ế.c cũng dần tới gần.

Có phản quân đã mò tới bên ngoài Dực Khôn cung, ta dẫn theo số lượng thị vệ ít ỏi cùng thủ hạ của mình bước ra ngoài tử thủ.

Mỗi một cuộc cung biến, đều không thể tránh khỏi đổ máu.

Rốt cuộc, khi trời hửng sáng, ta đã nhìn thấy bóng dáng hai cha con Ngu Độ. Trên người Ngu Độ toàn là máu, ta giật thót tim, nhưng chàng lại cười nói:

“Không phải máu của ta đâu."

Bên cạnh, Chiêu Dương Công chúa nức nở bổ nhào vào lồng ngực nhi tử của ta, chỉ nghe thấy tên tiểu tử kia luống cuống tay chân hô lên:

“Công chúa, trên người thần bẩn lắm, người đừng ôm..."

Mãi cho đến khi Hoàng hậu ho khan vài tiếng, Chiêu Dương Công chúa mới lưu luyến buông tay.

Ngu Độ hướng Hoàng hậu hành lễ:

“Khải bẩm nương nương, may mắn không làm nhục mệnh lệnh, kẻ phản nghịch đã bị bắt sống, các quan viên tham gia phản loạn thảy đều đã bị khống chế."

Mà trong số những kẻ tham gia phản loạn, có bao gồm cả Tuyên Bình Hầu phủ.

Đôi thân sinh phụ mẫu đã ngoài lục tuần kia của ta, cùng với toàn thể người trong Hầu phủ, leng keng vào ngục. Với tư cách là thân sinh nữ nhi, ta đã đi gặp bọn họ một lần.

Cách một lớp cửa lao, ta nhìn thấy vị Hầu phu nhân ngày thường ung dung hoa quý nay đã chẳng còn chút đoan trang nào.

"Cẩm Thư, Cẩm Thư," Tuyên Bình Hầu phu nhân tựa như vớ được cọng rơm cứu mạng, "Con phải cứu lấy mẫu thân, cứu lấy Hầu phủ a! Huynh trưởng của con chỉ là nhất thời bị che mờ tâm trí, nó không muốn tạo phản đâu, điệt nhi của con vẫn còn trẻ, con phải giúp bọn họ a!"

Vị Thế tử phu nhân lúc đầu chướng mắt ta lúc này cũng ân cần nhìn sang:

“Cẩm Thư muội muội, lúc trước là tẩu tử sai rồi, muội là thân sinh nữ nhi của Hầu phủ mà! Huynh trưởng của muội chỉ bị con tiện nhân Tần Linh Nguyệt kia lừa gạt, Tần gia chúng ta không phải phản tặc."

Tấn Vương và Tấn Vương phi bị giam ở phòng giam cách đó không xa. Không lâu nữa sẽ bị xử trảm.

Ta chỉ hỏi vặn lại một câu:

“Giả như Tấn Vương mưu phản thành công, kẻ hôm nay leng keng vào ngục chính là ta rồi. Đến lúc đó, các người có chịu buông tha cho ta không?"

"Đương nhiên rồi, con là nữ nhi của ta cơ mà!"

Ta khẽ cười:

“Tạo phản chính là tạo phản. Ta không có năng lực cầu xin bệ hạ buông tha cho Tuyên Bình Hầu phủ, bất quá Tuyên Bình Hầu phủ hai đời trước từng có công trạng vĩ đại khai quốc, bệ hạ hẳn sẽ có lòng trắc ẩn. Còn về những chuyện khác, ta bất lực."

Tần Hoài Thời hận ngứa răng đáp:

“Cho nên, hôm nay ngươi tới đây chính là để dậu đổ bìm leo phải không? Năm xưa sao ngươi không c.h.ế.c quách ở bên ngoài đi? Nếu không phải tại Ngu Độ, chúng ta cũng sẽ không..."

"Ta hôm nay tới đây, là vì phát hiện ra một chuyện vô cùng thú vị, muốn báo cho Tuyên Bình Hầu phu nhân biết."

Ta nhìn về phía sinh mẫu của mình, khẽ giọng cất lời:

“Lúc bệ hạ phái người đi tịch thu gia sản, có phát hiện vài thư từ cũ trong thư phòng của Tuyên Bình Hầu, ngài đã giao cho ta xử lý."

Tuyên Bình Hầu nãy giờ vẫn một mực trầm mặc chợt chấn động mãnh liệt, ngước mắt lên nhìn ta.

"Bốn mươi năm trước, lúc phu nhân sinh hạ tuy gặp phải động loạn, dù kinh hiểm vạn phần nhưng vẫn mẹ tròn con vuông. Cho dù có loạn đến mấy, hài tử vốn dĩ cũng không thể bị bế nhầm."

Tuyên Bình Hầu phu nhân sững sờ:

“Con... con có ý gì?"

Tuyên Bình Hầu bỗng nhiên hét lớn:

“Đừng nói nữa!"

HomeTrước
Sau