📖 CHƯƠNG 2
Trở lại tiền sảnh lần nữa, ta gặp lại vị quý phu nhân ba ngày trước – sinh mẫu của ta, đương gia chủ mẫu của Tuyên Bình Hầu phủ, Tô Oánh.
Đứng bên cạnh bà là một nam nhân với mái tóc đã điểm hoa râm – sinh phụ của ta, Tuyên Bình Hầu Tần Tri Sùng.
Khi vừa nhìn thấy khuôn mặt ta, vị Hầu gia vốn dĩ không nguyện tin tưởng thân phận của ta kia, chợt ngậm chặt miệng.
Chẳng vì điều gì khác. Diện mạo của ta và sinh mẫu thực sự quá mức tương đồng. Cho nên sinh mẫu của ta mới có thể nhận ra ta ngay từ ánh mắt đầu tiên.
"Nữ nhi đáng thương của ta!" Tuyên Bình Hầu phu nhân nắm chặt lấy tay ta, lệ rơi ròng ròng.
"Trên vai con quả nhiên có một nốt chu sa," Bà nấc nghẹn, "Năm xưa gặp lúc binh loạn, ta vừa sinh hạ con thì có quan binh xông vào phủ, trong lúc vội vàng hoảng loạn có lẽ đã bế nhầm đứa trẻ của người chạy nạn. Về sau ta phát hiện trên vai nữ nhi không có nốt chu sa, còn tưởng là mình nhìn nhầm, nào ngờ..."
Tuyên Bình Hầu phu nhân nói đến là cảm động lòng người. Trong thâm tâm ta cũng thoáng qua một tia chua xót.
Thế nhưng ngay khắc tiếp theo, phía sau lại vang lên tiếng bước chân.
Một nam hai nữ trạc tuổi ta đang chậm rãi bước tới.
"Phụ thân, mẫu thân."
Ánh mắt ta dừng lại trên người kẻ vừa đến. Trong đó có hai giọng nói nghe rất quen tai, chính là đôi nam nữ vừa trò chuyện trong viện kia.
Vị nữ tử còn lại, hẳn là Thế tử phu nhân của Hầu phủ, cũng tính là đại tẩu của ta. Nghe đồn vị đại tẩu này xuất thân cao quý, là muội muội của đương triều Thái phó – Tống Ngọc Uyển.
"Đây hẳn là nhị muội nhỉ," Nàng ta tươi cười lên tiếng, "Thật là ông trời phù hộ, cuối cùng cũng bình an quy gia rồi."
Dù đang cười, nhưng ý cười lại chẳng chạm đến đáy mắt. Ánh mắt nàng ta lướt qua y phục của ta, một lát sau liền dời đi.
Ta ăn mặc mộc mạc. Lần này tới Kinh thành, ta và phu quân đi lại gọn nhẹ, hành lý có thể lược giản đều đã lược giản cả.
Tuyên Bình Hầu phu nhân rốt cuộc cũng nhớ ra phải giới thiệu cho ta.
"Cẩm Thư, đây là phụ thân của con."
"Đây là huynh trưởng cùng đại tẩu của con, còn vị này là..."
Tuyên Bình Hầu phu nhân rõ ràng khựng lại một nhịp, trong ánh mắt lộ ra vài phần trốn tránh, "Đây là tỷ tỷ của con, nay là Tấn Vương phi."
Vị phụ thân và đại ca trên danh nghĩa huyết thống kia vẫn lạnh lùng xụ mặt, chẳng mảy may có chút biểu cảm gì.
Còn tay ta lại bị vị "tỷ tỷ" kia nắm lấy. Khi chạm vào lớp chai sần mỏng trên tay ta, nàng ta thế mà cũng đỏ hoe hốc mắt.
"Muội muội, tất cả đều là lỗi của ta, nếu không muội đã chẳng phải lưu lạc bên ngoài nhiều năm, chịu biết bao nhiêu cực khổ thế này."
Ta trầm mặc một thoáng. Cực khổ thì cũng chẳng phải nếm trải bao nhiêu.
Cuối cùng, vị Tuyên Bình Hầu kia cũng mở miệng cất lời.
"Đã là huyết mạch của Hầu phủ, vậy thì đón về đi, ra ngoài cứ nói là nghĩa nữ."
Đây là câu nói đầu tiên sinh phụ dành cho ta.
Ta còn chưa kịp lên tiếng, vị huynh trưởng trên danh nghĩa huyết thống kia đã giành lời trước:
"Ngươi cũng đừng có không phục. Linh Nguyệt từ nhỏ đã lớn lên ở Hầu phủ, cho dù là bế nhầm thì cũng chẳng khác gì thân sinh nữ nhi của Hầu phủ cả."
"Huống hồ muội ấy hiện tại là Tấn Vương phi, nếu như tin tức này truyền ra ngoài, kẻ mất mặt chính là Hầu phủ và cả Hoàng thất."
"Nếu không phải mẫu thân nhận ra ngươi, e rằng cả đời này ngươi cũng chẳng thể quay về. Ngươi sẽ không định làm hại mẫu thân bị các vị quý phu nhân khác chê cười chứ?"
Nhận lại thân nữ nhi lưu lạc mấy chục năm, thế mà lại là chuyện mất mặt sao?
Ta nhìn về phía sinh mẫu của mình, phát hiện ánh mắt bà có phần lảng tránh, nhưng lại không hề mở miệng phản đối.
Ngày đó, Tuyên Bình Hầu phu nhân khóc lóc chân tình rốt ráo, quả thật giống hệt một vị từ mẫu. Nhưng hiện tại xem ra, bà ấy không chỉ là từ mẫu của riêng một người.
Nếu như hiện tại ta còn trẻ tuổi, chưa từng hôn phối, có lẽ bà ấy sẽ cố gắng tranh giành cho ta một chút, chí ít cũng sẽ bồi dưỡng tử tế, tìm cho ta một mối nhân duyên tốt. Nhưng đối diện lại là một thân sinh nữ nhi đã hơn bốn mươi tuổi, đã thành thân, lại còn sinh nhi dục nữ. Xét về mặt giá trị, vĩnh viễn không thể sánh bằng một dưỡng nữ đang yên vị trên ghế Vương phi.
Ta đã từng nghĩ qua vấn đề này. Bọn họ kỳ thực hoàn toàn có thể đối ngoại tuyên bố năm xưa là sinh đôi, chỉ là lỡ làm thất lạc mất một đứa mà thôi. Nay tìm lại được, cộng thêm thân phận của phu thê chúng ta và một đôi nhi nữ, người ngoài cũng sẽ chỉ ngợi ca đây là một chuyện tốt đẹp viên mãn.
Nhưng hiển nhiên, ta còn chưa kịp bẩm báo thân phận của mình, mà bọn họ cũng chưa từng nghĩ đến cách nói này.
Thấy ta không tỏ thái độ, vị "tỷ tỷ" hời kia lại tiếp tục rơi lệ.
"Muội muội, tỷ tỷ biết muội đã chịu khổ rồi, nay lại còn phải uỷ khuất muội như vậy. Nếu chỉ có một mình ta thì cũng đành, ta vốn nên đem thân phận đích nữ Hầu phủ trả lại cho muội."
"Nhưng ta còn có một đôi nhi nữ, nữ nhi lại chưa xuất giá, nếu như để người ta biết được mẫu thân của con bé không phải đích nữ Hầu phủ, thì những mối nhân duyên tốt có thể tìm được sẽ ít đi..."
Lời nàng ta còn chưa dứt, Tần Hoài Thời đã lạnh lùng lên tiếng:
"Quả nhiên là nuôi lớn ở bên ngoài nên tính tình lệch lạc, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến mấy món lợi nhỏ nhoi của bản thân, chẳng mảy may đoái hoài đến lợi ích và danh thanh của gia tộc."
Hắn quở trách vô cùng nghĩa chính ngôn từ, khiến ta không nhịn được mà liếc nhìn vị "huynh trưởng" này thêm một cái.
"Thế tử đã xem trọng lợi ích gia tộc như vậy, thế nếu như đổi lại hoàn cảnh hôm nay là ngươi, vị trí Thế tử của ngươi bị kẻ khác tước đoạt, người cưới được cao môn quý nữ cũng là kẻ khác, ngươi có cam tâm không?"
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn. Chớ lấy đồ của người khác ra để tỏ vẻ mình rộng lượng. Đây là đạo lý mà phu tử đã dạy ta vào thuở vỡ lòng. Đường đường là Thế tử Hầu phủ, thế mà một chút cũng không hiểu hay sao?
Huống hồ, mấy lời của vị Tấn Vương phi kia, căn bản là xem ta như kẻ ngốc mà lừa gạt. Nữ nhi của Vương gia, trước là Quận chúa của Hoàng thất, sau mới là ngoại tôn nữ của Hầu phủ, thử hỏi nhà ai có gan đi soi mói kén chọn nữ nhi của Vương gia? Chẳng qua là ngay cả một chút tì vết nàng ta cũng không muốn dính dáng, nên mới qua loa lấy lệ với ta như vậy.
"Ngu Cẩm Thư!" Tần Hoài Thời tức giận quát, "Ngươi còn dám cưỡng từ đoạt lý?"
"Đủ rồi!" Lại là vị Hầu gia sinh phụ kia của ta lên tiếng.
Dù cho mái tóc đã hoa râm, ông ta vẫn ra dáng một gia chủ, ánh mắt thâm trầm nhìn ta:
"Chuyện này ta đã quyết định, Hầu phủ không gánh nổi nỗi nhục này. Đối ngoại cứ xưng ngươi là di cô của nữ tử Tô thị, đến đây để cậy nhờ di mẫu. Nếu ngươi còn làm loạn, hãy nghĩ đến tiền đồ của đôi nhi nữ nhà ngươi đi."
Ta khựng lại. Xưng ta là người có quan hệ huyết thống với Tô thị, chẳng qua là vì dung mạo của ta có vài phần tương tự Tuyên Bình Hầu phu nhân, bất cứ ai nhìn thấy cũng biết ta có liên quan đến bà ấy. Thay vì để người ngoài suy đoán lung tung, chi bằng nhận đại một cái thân duyên, gọi là hài tử của tộc muội.
Điều ta không ngờ tới chính là, bọn họ lại trắng trợn như thế, lấy tiền đồ của đôi nhi nữ nhà ta ra để uy hiếp.
